Nông gia tiểu địa chủ - Chương 726

Cập nhật lúc: 2026-03-24 15:20:56
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Xuân nhíu mày suy nghĩ, quyết định nấp một góc theo dõi. Nhìn thấy Chu Đông ở hành lang động đậy, nàng đảo đảo tròng mắt, rốt cuộc tiến lên nữa.

 

Một lúc , Xuân Hà cung kính bước từ bên trong. Chu Xuân cẩn thận quan sát Xuân Hà, thấy y phục nàng gì bất thường mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng từng thấy Mộc Lan những "thừa hoan", dù y phục lộn xộn, nhưng nơi khóe mắt, đuôi chân mày đều toát lên một vẻ yêu kiều mị hoặc đỏ mặt tía tai khác hẳn với thường.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Buổi tối, lúc các chủ t.ử đang dùng bữa, Chu Xuân tận chức tận trách tìm . Nàng là nha của thái thái, đương nhiên giúp thái thái canh chừng lão gia cho cẩn thận.

 

Kể từ khi Chu Đông thương, Chu Xuân dốc lòng chăm sóc, đến sưng cả mắt, tình cảm tỷ vì thế cũng khăng khít hơn nhiều.

 

Chu Xuân bưng một bát thịt hấp từ nhà bếp mang cho Chu Đông.

 

Chu Đông bèn thấp giọng : "Tỷ tỷ lấy đồ ăn từ nhà bếp thế? Cẩn thận kẻ mách lẻo với thái thái đấy."

 

"Mặc xác đứa nào thích mách, thái thái lên tiếng , thương thì tẩm bổ, đừng là thịt hấp, canh gà cũng ăn."

 

Chu Đông bó tay, hiệu cho tỷ tỷ xuống: "Tỷ tỷ cùng ăn với ."

 

"Đệ tự ăn , theo hầu bên cạnh thái thái, ăn gì mà chẳng ?" Chu Xuân giả bộ vô tình hỏi: "Hôm nay Xuân Hà tìm lão gia chuyện gì ?"

 

"Thì còn chuyện gì nữa, đương nhiên là..." Chu Đông sực tỉnh, nuốt những lời định bụng, hồ nghi Chu Xuân: "Tỷ tỷ, tỷ đang moi lời đấy ."

 

"Xì, như thèm lắm . Ta chẳng qua là ngóng thái thái thôi. Mau , Xuân Hà tìm lão gia chuyện gì?"

 

Chu Đông trịnh trọng đáp: "Tỷ tỷ, chuyện đến lượt chúng tọc mạch . Nếu thái thái , chắc chắn sẽ trực tiếp hỏi lão gia, tỷ cũng chỉ định lừa thôi."

 

Chu Xuân nhíu mày.

 

Chu Đông tiếp: "Những chuyện phận hạ nhân chúng quyền quản. Chúng chỉ việc theo sự phân phó của chủ t.ử là đủ ."

 

Chu Xuân bấy giờ mới yên tâm. Thấy thản nhiên, chút chột , thì chứng tỏ tình huống nàng tưởng tượng, chỉ cần như thì nàng cần lo lắng nữa.

 

Chu Xuân xua bàn tay nhỏ bé: "Biết , ăn nhanh ."

 

Trong khi đó, gia đình Lý Thạch cũng đang dùng cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-726.html.]

 

Dương Dương bên cạnh Lý Thạch, nằng nặc đòi tự xúc ăn. Mộc Lan định bế thằng bé sang thì Lý Thạch ngăn : "Cứ để nó tự ăn ."

 

"Con còn nhỏ mà."

 

"Thì học từ từ chứ," Lý Thạch đeo yếm dãi cho Dương Dương, dạy bảo: "Không rơi vãi lung tung đấy."

 

Dương Dương vui vẻ , tự cầm thìa xúc cơm.

 

Phó thị thấy thì khen: "Dương Dương thông minh quá."

 

Lý Thạch liếc nàng một cái, mỉm gật đầu, nhưng Phó thị ánh mắt sâu thấy đáy cho lạnh gáy, nụ mặt cứng đờ.

 

Trong lòng Lý Thạch vô cùng tức giận, thậm chí khuynh hướng bạo nộ. Trước hành vi của Phó thị thể nhẫn nhịn, thể coi như , nhưng ngờ nàng dám hoài nghi chuyện dơ bẩn như lên đầu Mộc Lan.

 

chuyện thể , Lý Thạch chỉ cảm thấy uất nghẹn trong lòng.

 

Mộc Lan và Lý Thạch tâm đầu ý hợp nhiều năm, ngay từ đầu nhận cảm xúc của đúng, nhưng lúc cũng tiện lên tiếng hỏi.

 

Đợi đến tối dỗ Dương Dương ngủ xong, Mộc Lan mới ân cần hỏi: "Chàng thế? Có vẻ như đang buồn bực chuyện gì."

 

Lý Thạch chột , rũ mắt xuống, nắm lấy tay thê t.ử, viện một lý do: "Y quán phát triển quá nhanh, hiện tại danh tiếng nổi như cồn, nhiều y quán và tiệm t.h.u.ố.c đều bất mãn với chúng . Việc cứu trợ thiên tai vẫn kết thúc, những thương lái d.ư.ợ.c liệu từng ăn với chúng đều ngừng cung cấp t.h.u.ố.c. May mà chúng chuẩn sẵn ít thảo d.ư.ợ.c để phòng ngừa thiên tai, nếu thì nửa tháng cạn kiệt d.ư.ợ.c liệu ."

 

"Vậy bây giờ các còn bao nhiêu hàng tồn?" Giữa hai hàng lông mày của Mộc Lan nhuốm vẻ lo âu, "Sao tiếng nào? Hai ngày nay còn phiền mua sắm đồ đạc nữa chứ."

 

Lý Thạch nhẹ nhàng vuốt ve hàng lông mày của Mộc Lan, khẽ giọng: "Không chuyện gì to tát . Chúng kế hoạch , chỉ là giờ hiệu quả nên mới lo lắng chút thôi." Hắn luôn giấu giếm cho Mộc Lan , chính là nàng lo nghĩ về những việc .

 

"Có nhiều liên thủ với ?"

 

"Chắc cũng quá nửa y quán ở vùng Giang Nam."

 

 

 

 

Loading...