Phó Vân Phân hiểu ý, nhẹ nhàng : "Tướng công cứ lo việc của , cũng thu xếp đồ đạc một chút."
Lý Thạch gật đầu: "Vậy thư phòng nhé, đến bữa sẽ gọi."
Phó Vân Phân ngoan ngoãn lời. Khi Lý Giang rời , nàng suy nghĩ một lát sai Xuân Hồng gọi nhũ mẫu đến. Nhìn theo bóng dáng Xuân Hồng khuất dần, Phó Vân Phân khẽ thở dài. Thực , nàng quen Xuân Hồng và Xuân Hà kề cận, nghĩ cũng thấy thật tiếc.
Nghe thấy dự định của Phó Vân Phân, Trần ma ma hốt hoảng, vội vàng can ngăn: "Cô nương, ngàn vạn . Xuân Hồng và Xuân Hà theo hầu bảy tám năm nay, nếu bán chúng lúc , hạ nhân sẽ dị nghị, mà vị thế của mặt Nhị gia cũng sẽ suy giảm. Giá như chúng phạm lầm gì thì còn thể biện minh, đằng cả hai đều trong sạch."
Phó Vân Phân bực dọc : "Ta điều đó? gây dựng mối quan hệ với Nhị gia, ưa Xuân Hồng, Xuân Hà. Lẽ nào cứ để Nhị gia tránh mặt chúng chỉ vì hai đứa nha đó? Đến lúc vịn cớ đó để tìm khác, chúng cũng chẳng ai thương."
Trần ma ma im lặng một lúc, nhưng vẫn kiên quyết phản đối: "Cô nương, nhà họ Lý là gia đình nề nếp, lão gia đang giữ chức vụ quan trọng. Người hề gì sai trái, dù là ai cũng thể coi thường ." Thấy Phó Vân Phân vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, lòng Trần ma ma cũng chợt lạnh , cảm thấy chút chán nản. nghĩ đến Xuân Hồng và Xuân Hà, bà vẫn cố hỏi: "Cô gia rõ lý do tại thích Xuân Hồng và Xuân Hà ?"
Phó Vân Phân vốn dĩ từng hỏi han. Một phần vì nàng và Lý Giang còn thuộc, phần khác là vì nàng cũng ngại mở lời, sợ hỏi những điều khiến bản khó xử.
Thấy thái độ của nàng, Trần ma ma càng thêm nguội lạnh, suy nghĩ một lúc khuyên nhủ: "Hiện tại chúng mới đến, chân ướt chân ráo quen ai. Người vội vàng tống khứ nha của hồi môn ngay lúc mới về nhà chồng, tin đồn loan sẽ . Chi bằng cứ đợi thêm một thời gian nữa xem ."
Phó Vân Phân cũng dự định tương tự: "Ta cũng tính đến Nam Dương huyện sẽ tuyển vài tiểu nha về đích rèn giũa. Đến lúc đó chắc phiền ma ma nhiều ."
Trong những của hồi môn Phó Vân Phân mang theo, ngoài Xuân Hồng và Xuân Hà tháo vát , thì Trần ma ma là đáng tin cậy nhất.
Trần ma ma thăm dò ý kiến: "Hay là chúng gửi Xuân Hồng và Xuân Hà về kinh thành, cha , của chúng đều ở đó cả..." Thấy sắc mặt Phó Vân Phân tối , Trần ma ma dám tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-474.html.]
"Cứ giao khế ước bán cho chúng tự do . Nếu ma ma thấy tiếc, đến huyện thành tìm cho chúng một tấm chồng t.ử tế cũng ."
Trần ma ma thở phào nhẹ nhõm, ít nhất chúng cũng lưu lạc đầu đường xó chợ. Bà cũng thừa hiểu tính cô nương nhà trọng sĩ diện, chắc chắn sẽ để Xuân Hồng và Xuân Hà về, sợ rằng ở kinh thành sẽ rộ lên những lời đàm tiếu .
Lúc , Xuân Hà đang trò chuyện cùng Anh Thảo bên chiếc bàn đá, tò mò hỏi han về nếp sống của hai nhà họ Lý và họ Tô.
Những chuyện với Anh Thảo vốn chẳng là bí mật gì, hơn nữa cô nghĩ Xuân Hà cũng giống , sẽ hầu hạ ở đây, nên cứ thật thà kể hết chuyện. Hai chuyện trò rôm rả nửa ngày, mãi đến khi Trần Lâm thị trong bếp gọi tên, Anh Thảo mới lật đật chuẩn phụ giúp. Xuân Hà vội vàng dúi tay cô bé món đồ đang cầm: "Cái là vải vóc từ kinh thành mang về, chị tặng em đấy."
Anh Thảo tuy còn nhỏ nhưng cũng phân biệt hàng đắt rẻ. Nhìn là thứ đồ , sờ càng chắc chắn đó loại vải cô thể mua nổi, liền vội vàng từ chối.
Xuân Hà đôi co nhiều, nhét thẳng n.g.ự.c cô bé: "Em đừng khách sáo với chị. Chị còn nhiều lắm, là lộc của các chủ t.ử bề ban cho hồi ở kinh thành. Tặng em mặc cho mới mẻ, ai bảo chúng hợp tính đến thế? Chị và Xuân Hồng tỷ tỷ đều là mới, còn nhờ em chiếu cố nhiều."
Anh Thảo e thẹn đáp: "Đại phu nhân bảo em còn nhỏ, bắt em việc nặng, bình thường em chỉ giúp rửa rau, nhặt rau thôi, chẳng giúp gì cho mấy chị ... Mà nhà em neo , ai cũng dễ gần cả."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Chị tặng thì em cứ cầm lấy . Lát nữa bảo may cho một bộ đồ mới. Nếu thiếu cứ bảo chị, chị vẫn còn đấy." Nói xong, Xuân Hà lưng bước ngay.
Anh Thảo ôm xấp vải đuổi theo vài bước, bỗng tiếng gọi với từ phía : "Anh Thảo, còn giúp một tay hả con?" Cô bé cuống cuồng ôm đồ chạy bếp.