Huyền Tịch đưa cuốn sách dạy môn nhận thực vật : “Đồ nhi thi nhận thức thực vật đạt, hôm qua sư tôn bảo hôm nay qua đây học bài.”
“À?” Minh Triệt chắc hẳn quên sạch chuyện , ông nhíu mày nhận lấy sách, nheo mắt mấy dòng chữ nhỏ bên , “Ồ… học bài hả?… đúng, chuyện mà.”
Ông trả sách cho nàng: “Những thứ trong ngươi xem hết , vô dụng, lấy cuốn… trong thư các , tầng bốn phía Bắc, dãy thứ hai, cuốn “Tiên Thảo Bách Giải”, đó là sách của Sư Sở Tiêu ngươi, ghi chú đầy đủ.”
Sở Tiêu là một trong những đại t.ử của Minh Triệt, chuyên tu đan d.ư.ợ.c, đối với môn nhận thức thực vật đạt đến trình độ phi phàm.
Hắn gần như nào thi cũng đạt hạng nhất.
Huyền Tịch lời đến thư các.
Trong Thanh Y Tông, ngoài tàng kinh các đỉnh chính, các ngọn khác cũng thư các riêng, lưu trữ những cuốn sách pháp thuật và kinh văn đạo pháp liên quan đến linh căn của .
Dưới tầng một, bên cạnh giá sách, một tấm t.h.ả.m bay màu xanh lơ lửng cách mặt đất nửa tấc. Huyền Tịch bước lên, điều khiển t.h.ả.m bay lên tầng bốn.
Hôm nay trong thư các vẻ thưa thớt, quanh gần như trống .
Có lẽ gần đây yêu vật quấy phá nhiều, đều ngoài nhiệm vụ…
Tấm t.h.ả.m dừng bên lan can, Huyền Tịch đẩy cửa, bước lên sàn tầng bốn.
Tầng bốn, phía Bắc, dãy thứ hai… đây .
khi sắp bước tới, nàng bất ngờ dừng chân.
Nàng thấy một kẻ say rượu thứ hai trong ngày hôm nay.
Huyền Trạc đang tựa lưng giá sách, bệt sàn, một chân dài co lên, vạt áo xanh biếc trải dài đất. Ở thắt lưng, ngọc đai treo một miếng ngọc bội hình rồng đen khép vòng gần kín. Bên cạnh , một vò rượu sẫm màu nhỏ hơn vò của Minh Triết.
Không nồng nặc mùi rượu, ngược còn phảng phất hương hoa thanh mát.
Ánh sáng ấm vàng từ cửa sổ hắt , nhắm mắt, mái tóc đen buông lỏng, hàng mi dài rậm đổ bóng nhè nhẹ mí mắt. Đôi con ngươi vàng sắc bén thường ngày đang giấu làn mi khép hờ, khiến gương mặt bớt vài phần lạnh lùng uy áp.
Là đại sư .
Huyền Tịch tò mò chăm chú.
Nàng và vị sư hầu như giao tình, hoặc thể là chẳng hề chút giao tình nào. Vì , lúc Huyền Tịch thực sự hiểu nổi tại Huyền Trạc uống rượu ngay trong thư các.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-9-lam-chuyen-xau-gi-vay.html.]
Huyền Trạc là một tồn tại đặc biệt ở Thanh Y Tông.
Hắn hơn sáu trăm tuổi, lớn hơn Minh Triết những hai trăm tuổi, nhưng là một trong những t.ử đầu tiên của Minh Triết, giống như Sở Tiêu .
Hắn cần tu hành, cũng chẳng tham gia các lớp học cùng t.ử khác; suốt ngày thần long thấy đầu thấy đuôi, hiếm khi giao tiếp với khác, mà cũng chẳng ai dám bàn luận về hành vi của . Ngược , càng vì thế mà nhiều ngưỡng mộ hơn.
Có điều, từ tới nay thèm để ý đến bất cứ ai.
Huyền Tịch cảm thấy, hình như cũng chút thích .
Thích vì điều gì thì nàng cũng chẳng rõ, chỉ là mỗi trông thấy , ánh mắt đều kìm mà hút về phía .
Nàng cho rằng điều cũng bình thường thôi, dù Huyền Trạc bản cũng là hấp dẫn.
Phong thái ung dung, tao nhã, tự tin, tựa như sinh sở hữu thứ, cũng thể dễ dàng đạt bất cứ thứ gì mong .
Từng cử chỉ hành động đều mang theo vẻ hờ hững nhàn nhã, mà mỗi khi chuyện với khác, bởi hình cao hơn thường nhiều, cúi xuống liếc , kết hợp với vẻ kiêu ngạo bẩm sinh giữa đôi mày, tựa như kẻ cao trông xuống, khiến tự giác mà cảm thấy thấp một bậc.
Lạnh lùng, kiêu ngạo đến cực điểm.
Diện mạo, xuất , địa vị, quyền thế, thực lực… Huyền Trạc chẳng thiếu thứ gì, mà thứ nào cũng đạt đến mức mỹ.
Lúc , Minh Triết nhắc đến lai lịch của Huyền Trạc, Huyền Tịch từng hỏi: “Sư lợi hại như , vì còn tới Thanh Y Tông?”
Minh Triết đáp rằng ở Thiên giới chán , đến nơi khác dạo chơi, tiện thể học thêm vài điều mới lạ.
Huyền Tịch thẳng thắn: “Vậy bái sư tôn thầy là học luyện đan chế d.ư.ợ.c ?”
Minh Triệt giỏi về võ đạo, dù tu vi cao, nhưng chuyên chiến đấu. Ông chủ Mộc phong nhờ tài nghệ luyện đan và y thuật cứu cao siêu.
Thế nhưng, nàng hỏi như , Minh Triệt vẫn chút ngượng ngùng, đưa tay gãi mũi: “Cũng chỉ luyện đan thôi… Hắn thương thì tự lành , chắc cũng chí hướng gì kiểu như hành y cứu thế …”
Quả đúng .
Huyền Tịch chằm chằm Huyền Trạc một lúc, bước tới, xổm xuống bên cạnh , với tay tìm kiếm giá sách.
Những quyển lộ bên ngoài “Tiên Thảo Bách Giải”, xem đè lưng mất .
Nàng nghĩ tới chuyện đ.á.n.h thức Huyền Trạc giống như với Minh Triệt, nhưng do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn dám chạm tay, chỉ thấp giọng gọi khẽ: “Sư , tỉnh .”
Huyền Trạc nhúc nhích.