“Ma tộc vốn bản tính hung tàn, khi phát hiện Ma quân g.i.ế.c và đường lui cũng cắt đứt, liền nổi cơn thịnh nộ, đ.á.n.h thẳng lên Thiên giới, gây cảnh g.i.ế.c ch.óc, cướp bóc, điều ác nào . Cuối cùng, nhờ các chư thần liên thủ, chúng mới đ.á.n.h bại, tàn quân còn đẩy về Ma giới, từ đó về phép bước chân ngoài dù chỉ một bước.”
Phương Tri vuốt vuốt chòm râu, cảm khái mà nheo mắt : “Trận đại chiến kéo dài suốt bảy ngày bảy đêm, m.á.u của ma tộc hóa thành ma diễm, thiêu đốt Thiên Cung liên tục bảy ngày bảy đêm, ngay cả vườn hoa của Phượng Hậu cũng thiêu cháy mất một nửa.”
“Cuối cùng, chính thái t.ử từ cây Bàn Đào ở Thiên Nguyên Sơn lấy về một giọt Tiên Thiên Nhâm Thủy, mới thể dập tắt trận hỏa hoạn dai dẳng .”
Huyền Tịch chăm chú ghi chép.
Khi đến đoạn ma diễm thiêu hủy Thiên Cung, đầu b.út của nàng khẽ dừng , run lên một chút.
Trong thoáng chốc, mắt nàng đột nhiên hiện lên một mảng ánh lửa đỏ rực như m.á.u, cảm giác nóng rát như thiêu đốt tận xương lan dần khắp cơ thể, từng chút từng chút, đau đớn đến mức nàng gần như tin rằng làn da đốt cháy.
… Khó chịu quá. Huyền Tịch khẽ nhíu mày, lưng cúi xuống.
Cảm giác chân thực đến đáng sợ, tựa như chính nàng từng trải qua nó.
vì ? Huyền Tịch nhớ rõ bao giờ lửa thiêu. Cùng lắm, nàng chỉ mệt mỏi của dùng que củi đ.á.n.h vài . Mấy tuy đau, nhưng khác với cảm giác .
Mồ hôi rịn ch.óp mũi, nàng siết c.h.ặ.t cây b.út lông, cố gắng gạt bỏ hình ảnh rùng rợn rõ nguyên do trong đầu, tập trung sự chú ý trở với bài giảng.
...
Cuối cùng cũng đến giờ tan học, Huyền Tịch thu dọn b.út sách, chuẩn trở về.
Lý Sư Doanh liền hỏi: “Huyền Tịch, định về Quan Cùng Điện ?”
Huyền Tịch kéo ghế về sát bàn: “Vâng, thi nhận thực vật qua, sư tôn bảo tan học đến chỗ để học thuộc bài.”
Lý Sư Doanh đầy vẻ đồng cảm, vỗ vai nàng: “Tội nghiệp quá… Muội nhanh !”
Sau đó nàng , bắt đầu trò chuyện với Phó Miên về việc nên chơi giờ tu hành.
Huyền Tịch ôm sách bước khỏi học đường.
Thực , thi nhận thực vật đó, nàng qua vì chịu học hành, mà là vì những câu trong đề dường như khác với những gì nàng học thuộc. Cuối cùng, nàng chỉ thể bừa theo những gì .
Ví dụ, trong sách ghi chép về Nguyệt Hoa Lan như :
“Chỉ sinh trưởng ở khu vực phía Bắc, mùa hạ, ban đêm ánh trăng mới nở hoa, còn thì luôn khép kín; cành hoa nếu vật sống chạm sẽ mọc gai, nếu nước mưa tưới sẽ mọc lá. Nhụy hoa thể dùng t.h.u.ố.c, trị khô nóng và ho lâu ngày, màu sắc sẽ dần đậm hơn tùy theo thời gian tiếp xúc với ánh trăng.”
Huyền Tịch học thuộc từng chữ sai một từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-8-lam-chuyen-xau-gi-vay.html.]
đề thi hỏi: “Như hình, một vị y tu khi đang đường phát hiện phía bóng phản chiếu của một mảng lớn Nguyệt Hoa Lan, hãy thời gian và địa điểm chính xác mà y tu đang , đồng thời giải thích nguyên nhân.”
Nhìn hình ảnh bức tranh với màu sắc đậm nhạt xen lẫn, tầng tầng lớp lớp, Huyền Tịch trái , vẫn đoán đáp án.
Suy nghĩ mãi, nàng cầm b.út : Phía Bắc, mùa hạ, ban đêm.
Nguyên nhân: Sách .
Toàn là lời trong sách, chắc chắn sai.
Kết quả, đáp án là: Ung Lương, giữa tháng sáu, giờ Sửu, khắc thứ hai.
Dĩ nhiên, sai chỉ mỗi chỗ đó.
Nghe vị trưởng lão giảng giải một tràng về nhân văn, toán học, khí hậu và vô vàn lý do khác, Huyền Tịch vẫn chẳng hiểu . Cuối cùng, nàng quyết định bỏ qua việc suy nghĩ, tự khó nữa.
Trong đầu nhỏ xíu của nàng chỉ một đường thẳng tuột từ đầu tới cuối, chẳng uốn lượn rắc rối gì.
trưởng lão Mộc Sanh, dạy môn nhận thực vật, chịu nổi dáng vẻ chẳng chút nhiệt tình của nàng. Ông tức giận chạy méc với Minh Triết Tiên Tôn, và thế là mới chuyện hôm nay.
Huyền Tịch ủ rũ thở dài, chấp nhận phận mà trèo lên núi, đến chính điện nơi Minh Triết thường nghỉ ngơi.
Cộc cộc.
Nàng gõ cửa, cất giọng gọi: “Sư tôn, đồ nhi tới .”
Không hồi âm.
Nàng liền đẩy cửa bước .
Tiếng ngáy vang trời lập tức đập màng nhĩ.
Người yêu cầu nàng hôm nay đến học bài và ôn tập, Minh Triệt, hiện đang ngửa bốn chân chỏng chơ ghế mây, tay còn ôm một vò rượu đất, rượu nồng nặc, say đến bất tỉnh nhân sự.
Huyền Tịch đối với cảnh tượng sớm thành quen, nàng lập tức phong bế khứu giác, bước tới đẩy đẩy Minh Triệt: “Sư tôn, tỉnh dậy , đồ nhi đến học bài đây.”
Tiếng ngáy ngừng một chút, Minh Triệt lơ mơ mở mắt, chẳng rõ nhận ai mà lẩm bẩm: “Ừm…? À, , ngươi đến … hả…”
Ông dụi mặt ngáp một cái rõ dài.
Huyền Tịch ngoan ngoãn bên cạnh, chờ ông tỉnh táo hẳn.
Minh Triệt duỗi tay duỗi chân, đó ghế mây ngây một lát, ánh mắt dần trở nên tỉnh táo. Ông nàng, hiền từ: “Ồ, tiểu Tịch Nhi, tìm vi sư việc gì ?”