Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 7: Làm chuyện xấu gì vậy?

Cập nhật lúc: 2026-02-11 03:04:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đinh linh linh —.

 

Làn gió nhẹ lướt qua, chuông gió nơi đầu mái hiên khẽ rung, tiếng chuông trong trẻo vang lên như từng giọt ngọc rơi.

 

Trong gian phòng của t.ử, Huyền Tịch, tiểu thiếu nữ mười bảy tuổi, mái hiên, ngẩng đầu chuông gió lay động, ánh mắt ngẩn ngơ.

 

Trời trong nắng , ánh xuân rực rỡ chiếu lên gương mặt thanh xuân của nàng, tựa như phủ lên lớp ánh sáng ngọc ngà.

 

Huyền Tịch khoác bộ đạo phục trắng tinh, bậc thềm, hai tay ôm gối, ánh mắt thanh nhã chuông gió. đôi nét mày thanh tú phảng phất vẻ đờ đẫn, chút ngây ngốc.

 

Nàng yên lặng đó, như một pho tượng mỹ tĩnh lặng, chỉ mấy sợi tóc và vạt áo nhẹ nhàng tung bay trong gió xuân ấm áp.

 

“Huyền Tịch —. Lên lớp nào —.” Mấy vị sư tỷ vội vã chạy qua cửa, vẫy tay gọi nàng.

 

Huyền Tịch chớp mắt hai , cuống quýt ôm sách dậy, nhanh ch.óng đuổi theo các sư tỷ.

 

“Tiểu sư ngẩn ngơ !”

 

Lý Sư Doanh khúc khích, trêu nàng.

 

Phó Miên liếc qua cuốn sách trong tay nàng, gật đầu: “Ừ, cầm nhầm, là sách lịch sử đấy. Nếu mà nhầm, lão đầu Phương Tri chắc chắn bắt chép sách cả ngày cho mà xem!”

 

Huyền Tịch mở sách , ngoan ngoãn để sư tỷ kiểm tra.

 

Mỗi ngày giờ Thìn, tất cả t.ử kỳ Kim Đan của sáu phong trong Thanh Y Tông đều đến lớp giảng và tu hành. Còn t.ử kỳ Kim Đan chỉ cần tham gia các buổi học về đạo pháp hoặc văn lý theo nhu cầu, thời gian còn tự do sắp xếp.

 

Thanh Y Tông chỉ thu nhận t.ử đơn linh căn, do đó sáu phong phân theo linh căn: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ và các biến dị linh căn.

 

Huyền Tịch là Mộc linh căn, sống ở Mộc phong, phong chủ đồng thời là sư tôn Minh Triệt Tiên Tôn thu nhận.

 

Những vị sư tỷ đều là đồng môn của nàng, cũng là t.ử trướng Minh Triệt Tiên Tôn, nhập môn sớm hơn nàng vài năm, tuổi tác cũng lớn hơn, hai ba mươi, nhưng vẫn kết đan.

 

Trong Thanh Y Tông, t.ử phép tự ý ngự kiếm phi hành. Vì xuất phát muộn, nhóm sư tỷ đành băng qua con đường nhỏ trong rừng, vội vàng chạy đến lớp học.

 

Khi họ đến nơi, còn nửa khắc nữa mới đến giờ học.

 

Dưới ánh sắc lẹm của Phương Tri Trưởng Lão, sẵn giảng đài, Huyền Tịch và các sư tỷ lén lút lẻn về chỗ , mở sách ôn bài học buổi .

 

Nửa khắc , cây hương góc bàn giảng đài cháy hết.

 

Phương Tri gõ cuộn tài liệu xuống bàn, trầm giọng : “Được , bắt đầu học.”

 

Huyền Tịch ngay lập tức nghiêm chỉnh, ngẩng đầu trưởng lão.

 

“Ai nhắc xem, học đến ? Hành Vân, ngươi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-7-lam-chuyen-xau-gi-vay.html.]

 

Phương Tri tiện tay chỉ một t.ử.

 

Hành Vân lên, giọng lắp bắp: “… Học đến… hai trăm mười bảy năm , trận đại chiến thần ma.”

 

Phương Tri chằm chằm , hiệu tiếp.

 

Trán Hành Vân lấm tấm mồ hôi: “Sau đó… Thiên Đế phái ba triệu thiên binh cùng ngũ t.ử đối đầu. Thái t.ử dẫn… hai mươi vạn, tấn công Ma giới, tiêu diệt Ma quân.”

 

Hắn lén liếc sắc mặt Phương Tri.

 

Hiển nhiên, sai.

 

Phương Tri vẫn giữ thái độ ôn hòa, cho phép Hành Vân xuống, đó hướng ánh mắt về phía các t.ử bên , cất giọng giảng giải:

 

“Hai trăm mười bảy năm , ma tộc dấy lên mưu đồ gây họa nhân gian, mở rộng lãnh thổ. Thiên Đế khi đó phái ba triệu tinh binh cùng năm trong chín con của hạ phàm trấn áp: Hắc Long Huyền Trạc, Bạch Long Bạch Dịch, Thương Long Thương Ly, Hỏa Long Xích Lưu và Ứng Long Ứng Kiệt.”

 

“Trong đó, bốn Bạch, Thương, Hỏa, Ứng chia xử lý những ma tộc lẩn khuất khắp nhân gian, còn thái t.ử Hắc Long thống lĩnh hai mươi vạn thiên binh, trực tiếp tấn công Ma giới. Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, thái t.ử tiêu diệt Ma quân và quét sạch bộ hậu phương của ma tộc.”

 

Huyền Tịch thấy kỳ lạ.

 

Với thực lực của Huyền Trạc, lẽ ngay lúc nàng bước thư các, phát hiện mới đúng. Sao giờ đến gần thế vẫn tỉnh?

 

Chẳng lẽ rượu uống thật sự mạnh đến ?

 

Sau khi khỏi chính điện, nàng gỡ phong ấn khứu giác. Giờ Huyền Tịch chống hai tay xuống đất, nghiêng đến gần miệng vò rượu bên cạnh , ngửi thử.

 

Ừm, nhận là rượu ủ từ loài hoa nào. hương hoa thanh mát, ngọt dịu, khiến một từng uống rượu như nàng cũng cảm thấy lòng ngứa ngáy.

 

Tuy nhiên, ngửi gần hơn, mùi rượu vẫn nhạt thếch.

 

Rượu chắc say nhỉ?

 

Huyền Tịch lùi , đầu, đột nhiên đối diện một đôi con ngươi vàng kim sáng rực, mang theo ý .

 

“…”

 

“…”

 

Huyền Tịch còn hẳn xuống, cả cứng đờ giữa trung, dám nhúc nhích.

 

Khoảng cách giữa hai đến một tấc, bốn mắt một hồi, Huyền Trạc chậm rãi mở miệng: “Làm chuyện gì đấy?”

 

 

 

 

Loading...