Trần thị trợn tròn mắt: “Tiên tôn? Tu đạo?!” Bà từ xuống bộ y phục giản dị của lão, mặt đầy vẻ hoài nghi, “Đừng gạt . Ông kẻ buôn đấy chứ?”
“Nương t.ử lo xa . Lão phu thật sự là tu sĩ tiên môn. Đây là lệnh bài của tông môn.” Minh Triệt kiên nhẫn tháo lệnh bài đeo bên hông đưa cho bà. Trên đó rõ ràng khắc ba chữ Thanh Y Tông.
Trần thị chữ, đặc biệt là những chữ phức tạp như thế .
Không còn cách nào, Minh Triệt liền chắp hai ngón tay , chỉ thẳng túp lều tranh xiêu vẹo sắp đổ của họ!
Một đạo ánh sáng trắng lóe lên, căn nhà vốn xập xệ phút chốc trở nên mới.
Mái nhà dột nát lợp kín bằng ngói sáng bóng, bức tường đất mỏng manh trở nên dày dặn và sạch sẽ, ngay cả hai chùm ớt treo cửa cũng đỏ tươi hơn hẳn.
Trần thị sững sờ cảnh tượng mắt. Khi đầu , gương mặt bà tràn đầy vẻ vui mừng: “Thì là tiên nhân thật! Ôi trời, thất lễ quá! Không ngờ nhà Tiểu Thất phúc như , tiên nhân chọn trúng! Cái ... Ông... Ông đưa nó thì cứ đưa ! Tiểu Thất, lời tiên nhân, ?!”
Câu cuối cùng bà sang nghiêm giọng dặn dò Tiểu Thất.
Tiểu Thất chớp chớp mắt, từ giọng điệu của mẫu nhận tôn kính sợ hãi.
Nàng rời khỏi đây, nhưng ánh mắt của mẫu , đành ngây ngốc gật đầu: “Con , nương.”
Lúc , Minh Triệt mới nhận tên nàng là Tiểu Thất, chứ Huyền Tịch, khỏi gãi đầu ngượng ngùng.
Cảm thấy hành động đột ngột xuất hiện và mang nữ nhi nhà khác phần đường đột, nên khi rời , Minh Triệt liền đưa cho Trần thị hai mươi lượng bạc, xem như Tiểu Thất báo đáp công ơn dưỡng d.ụ.c mấy năm qua.
Trần thị vui mừng khôn xiết, nhận bạc mà tít cả mắt, định hỏi xem ông để ý đến đứa trẻ nào khác , nhưng ngẩng đầu lên, Minh Triệt mang theo Tiểu Thất biến mất dấu vết.
Trên trung mênh m.ô.n.g trắng xóa, một chiếc phất trần vững vàng đưa hai bay , những dải mây mỏng dài lững lờ trôi theo gió.
Minh Triệt xếp bằng, vòng tay ôm lấy hình nhỏ bé của Tiểu Thất, khuôn mặt điềm tĩnh xen lẫn chút tò mò của nàng, cất tiếng hỏi: “Không sợ ?”
Bỗng dưng bay lên cao thế .
Tiểu Thất lắc đầu.
Minh Triệt cảm thấy kỳ lạ.
Ngay cả đám thiếu niên mười mấy tuổi trong tông môn, đầu tiên ngự kiếm bay lên cao cũng tránh khỏi run rẩy, mà đứa trẻ thôn quê bé xíu chẳng hề tỏ vẻ sợ hãi?
Nghĩ như , ông liền hỏi thẳng: “Sao sợ?”
Tiểu Thất ngơ ngác đáp: “Sợ cái gì?”
Khuôn mặt nàng ngây như gỗ.
“…”
Đây là đầu tiên Minh Triệt phát hiện, Tiểu Thất gì đó khác biệt với thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-5-doi-ten.html.]
Phản ứng cảm xúc của nàng dường như quá mức mờ nhạt, chậm chạp, giống như... một khúc gỗ vô tri.
Chẳng lẽ do tuổi thơ quá khổ cực, khiến thể tổn thương từ gốc rễ?
Minh Triệt vuốt vuốt chòm râu bạc, nữa kiểm tra căn cốt của nàng.
Ừm, .
Vậy chắc là vấn đề bẩm sinh. , tu đạo vốn cần đầu óc đơn giản, ít sinh tạp niệm.
Hạ mắt Tiểu Thất trong bộ quần áo vải thô vá chằng vá đụp, thể nhỏ nhắn lấm lem bùn đất, Minh Triệt liền giơ ngón tay chạm nhẹ lên vai nàng.
Chỉ trong nháy mắt, bộ quần áo rách nát trở nên mới tinh, sạch sẽ, cả cũng còn chút bụi bẩn nào.
Tiểu Thất cảm thấy lạ lẫm, ngoan ngoãn cúi đầu cảm ơn.
Minh Triệt hỏi tiếp: “Tên Tiểu Thất tùy tiện, đủ trang trọng. Con đổi sang một cái tên khác ?”
Tiểu Thất tròn mắt ngơ ngác: “Đổi thành gì?”
Trong suy nghĩ của nàng, cái tên chỉ là một tín hiệu để khác gọi và nàng đáp , chẳng lẽ còn sự khác biệt giữa trang trọng và tùy tiện?
Thấy nàng chẳng hiểu gì, Minh Triệt thở dài bất đắc dĩ: “Thanh Y Tông khá chú trọng lễ nghi, lo sổ sách lẽ sẽ chấp nhận cái tên Tiểu Thất. Hay là gọi con là Huyền Tịch , chữ “huyền” trong dây đàn, chữ “tịch” trong thủy triều.”
Hoàn hai chữ thế nào, Tiểu Thất gật đầu: “Được.”
Minh Triệt: “…”
Thật sự là kiểu “đến đến đó” mà.
Thanh Y Tông ven biển Đông Hải, cách làng chài nhỏ quá xa. Phất trần xé mây mà , thần hành trăm dặm, chẳng mấy chốc, một tòa tháp lưu ly hiện phía xa, lấp lánh ánh sáng mặt trời.
Minh Triệt chỉ đỉnh tháp sáng rực , : “Đó là Tàng Kinh Các, công trình cao nhất của Thanh Y Tông, trong đó đủ loại cổ thư bí quyển, lúc nào cũng thể . Sau con thể thường xuyên đến đó tìm hiểu.”
Tiểu Thất, giờ gọi là Huyền Tịch, gật đầu: “Dạ, lão gia gia.”
“Đừng gọi là lão gia gia, giờ sửa cách xưng hô...” Đang định chỉnh cách gọi, Minh Triệt chợt dừng lời, hỏi: “Con bái sư phụ ?”
Huyền Tịch: “Dạ .”
Minh Triệt: “…”
Ông linh cảm, nếu câu hỏi đổi thành bất kỳ ai khác, thì câu trả lời chắc cũng sẽ y như .