Mười năm .
Tháng bảy nóng rực, ánh mặt trời như thiêu cháy mặt đất khô cằn, nứt nẻ, những cánh đồng héo úa rũ rượi, còn chút sức sống nào.
Tại một ngôi làng chài nhỏ ven biển Đông Hải, từ một mái nhà tranh xiêu vẹo, làn khói bếp mỏng manh chầm chậm bay lên.
“Bốp!”
Tiếng một cái bạt tai vang lên rõ mồn một.
Tiểu Thất dừng trong giây lát, đặt bó cỏ lợn xuống, đầu cửa túp lều tranh.
Tam Ca đang nương dùng tay phạt cho một cái bạt tai, lúc cúi đầu mắng.
Tiếng mắng của nương, cao v.út và đầy sức nặng, vang vọng khắp sân như thể xuyên thủng cả tai . Tiểu Thất ngẩn một chút, đó nhanh tay cầm lấy bó cỏ nhét miệng con lợn nái già, giả vờ bận rộn.
Nhà nàng nghèo, nghèo đến mức cả chuồng lợn chỉ hai con lợn nái già yếu, còn hũ gạo thì quanh năm trơ đáy. nhà đông con, tổng cộng tám con tất cả.
Còn nàng, hàng thứ bảy, năm nay tròn bảy tuổi.
Nàng tên. Phụ mẫu vốn chẳng chữ, đặt tên cho mấy tỷ cạn hết trí lực, đến lượt nàng thì đơn giản gọi luôn là Tiểu Thất.
Lợn nái nóng đến chán ăn, nhai hai miếng cỏ đầu, thèm ăn nữa. Phía , nương nàng vẫn tiếp tục việc tay chân một cách thô bạo, âm thanh loảng xoảng vang dội. Tiểu Thất dám lười biếng, ngó trái ngó , cầm lưỡi liềm chạy ngoài cắt cỏ.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, chân nàng loạng choạng, mắt hoa lên, suýt nữa ngã sấp mặt xuống đất.
Đói quá!
Tiểu Thất nghĩ mà đầu óc cuồng.
Đã qua nửa ngày, nhưng thứ duy nhất nàng ăn từ sáng đến giờ chỉ là một mẩu vỏ cây. Giờ đến cả bước cũng lảo đảo.
Nàng cố gắng vững, tay bám bức tường thô ráp, chậm rãi bước . Lưỡi liềm trong tay rũ xuống, để vết kéo dài nền đất cát.
Đôi chân run rẩy của nàng bỗng vấp một hòn đá nhỏ. Tiểu Thất giật , trừng mắt mặt đất mỗi lúc một gần sát mặt !
“— Hây dô! Nguy hiểm quá, nguy hiểm quá!”
Một cánh tay dài và mạnh mẽ kịp thời đỡ lấy nàng, từ đầu vang lên giọng già nua nhưng hóm hỉnh như một lão nghịch ngợm.
Mãi đến lúc , Tiểu Thất mới sợ toát mồ hôi lạnh, thở hổn hển vài , ngước lên .
Đó là một lão nhân râu tóc bạc trắng như áo, lông mày dài thượt rủ xuống, chạm cả vai.
Lão nhân một tay đỡ nàng, tay còn vắt khuỷu tay chiếc phất trần, gương mặt hiền từ mỉm : “Tiểu cô nương, chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-4-doi-ten.html.]
Tiểu Thất ngẩn một giây, lắc đầu.
Bị một phen kinh hãi, đôi chân vốn bủn rủn vì đói của nàng càng thêm mềm nhũn. Tiểu Thất giữ nguyên dáng nghiêng ngả phía , mãi vẫn thể thẳng dậy.
Minh Triệt nàng một hồi, từ trong tay áo lấy một viên đan d.ư.ợ.c xanh biếc, nhét miệng nàng: “Ăn , ăn xong viên sẽ sức ngay.”
Tiểu Thất theo bản năng nuốt viên t.h.u.ố.c xuống.
Vừa bụng, một luồng ấm áp tràn đầy lan tỏa khắp cơ thể. Nàng lập tức còn cảm giác chân mềm nhũn, mắt hoa lên, đầu óc cũng minh mẫn lạ thường.
Nàng cảm giác no là thế nào, nhưng lẽ cũng tuyệt vời như lúc .
Tiểu Thất thẳng dậy, cúi cảm ơn: “... Cảm ơn lão gia gia.”
Minh Triệt bất ngờ xổm xuống, ngang tầm mắt với nàng, vuốt chòm râu bạc phơ, mỉm hỏi: “Tiểu cô nương, con tên gì thế?”
“Tiểu Thất.”
Giọng của nàng còn non nớt, vì ít khi mở miệng nên khàn khàn, nhỏ xíu.
Minh Triệt rõ, hỏi : “Hả? Huyền Tịch? ... Tên ở đây đặt thật đấy.”
Tiểu Thất ngơ ngác lão nhân.
Cái tên ông hình như giống tên của .
... Thôi, cũng chẳng quan trọng gì.
Thấy nàng phủ nhận, Minh Triệt nghiêm túc tiếp: “Lão phu chính là Minh Triệt Tiên Tôn của Thanh Y Tông, một trong tam đại tiên tông ngày nay. Hôm nay vô tình ngang qua đây, thấy con căn cốt kỳ lạ, linh khí dồi dào, là nhân tài tu tiên bẩm sinh. Ta hỏi con nguyện ý theo đến Thanh Y Tông, học đạo cầu tiên, sống những ngày tháng thần tiên tiêu d.a.o tự tại ?”
Tiểu Thất: “?”
Nghe hiểu.
Minh Triệt tất nhiên nàng chẳng hiểu gì, liền dắt tay nàng sân, tìm nàng đang bận rộn việc.
“Vị nương t.ử , xin phiền một chút.” Ông lịch sự cất tiếng.
Mẫu nàng, Trần thị, ngẩng đầu lên liền thấy một lão nhân râu tóc bạc phơ, dáng vẻ như thần tiên đang mặt , tay còn nắm tay nữ nhi bà. Bà ngạc nhiên: “Ông là ai?”
Minh Triệt nhắc lời giới thiệu ban nãy, hỏi: “Nữ nhi nhà nương t.ử căn cốt tu đạo . Lão ý định đưa nàng về Thanh Y Tông tu hành. Không nương t.ử đồng ý ?”