Hai ngày tiếp theo, Huyền Trạc sử dụng trăm phương ngàn kế để chữa trị cho thể nàng.
Hiện trạng của Huyền Tịch chẳng khác nào đèn cạn dầu gió, ngay cả thần y của Thiên giới đến cũng chỉ lắc đầu ngao ngán.
“Kinh mạch đứt đoạn, yêu độc ăn sâu xương tủy, kim đan vỡ vụn. Quan trọng nhất là nàng còn khao khát sống nữa.” Thần y thở dài, “Dù dùng cách nào chữa trị, cũng chỉ là kéo dài chút tàn mà thôi.”
Huyền Trạc chẳng hề bận tâm: “Chỉ cần nàng sống là .”
Hắn dùng đan d.ư.ợ.c, dùng pháp lực, dùng cả thần khí để ép giữ lấy mạng nàng, để nàng c.h.ế.t .
Huyền Tịch chỉ thể mệt mỏi mà tiếp tục sống.
Đêm ngày tộc hồ ly của Đồ Sơn đến Đông Hải quyết chiến, Huyền Tịch hiếm hoi một giấc mộng.
Trong mơ, khu vườn vẫn yên bình như thuở nào, trời trong xanh vời vợi, gợn bóng mây, đó văng vẳng tiếng chim tiên và hạc linh kêu.
Tất cả đều gì khác lạ, ngoại trừ trong cơn gió thổi qua lẫn chút hương vị biển cả.
Nơi đáng lẽ biển mới ...
Ý nghĩ thoáng qua, mùi cháy khét xộc thẳng mũi nàng.
Bầu trời trong trẻo lập tức khói đen che phủ, xung quanh hoa cỏ cây cối nhanh ch.óng biến thành biển lửa đỏ rực.
Huyền Tịch ngọn lửa bao quanh, hoảng hốt chạy trốn nhưng phát hiện đôi chân như đóng cứng xuống đất, cách nào nhúc nhích.
Ngọn lửa thiêu đến cơ thể nàng, đau đớn đến mức , nhưng chảy nước mắt mà là chất lỏng trong suốt, nhớt.
Chất lỏng theo nhánh cây nhỏ từng giọt xuống ngọn lửa, tác dụng dập tắt.
Nóng quá... Ai cứu nàng với...
Huyền Tịch run rẩy giữa biển lửa cháy rực.
Khi sắp mất ý thức, một cơn mưa lớn bất chợt giáng xuống đầu.
Hàng vạn con sóng cuộn trào, ma viêm chỉ trong chớp mắt dập tắt.
Trong màn nước mờ ảo bốc lên bốn phía, Huyền Tịch mơ hồ ngẩng đầu lên —.
Giữa bầu trời đen kịt như đêm tối, chỉ một đôi đồng t.ử tròn lớn ánh lên sắc vàng rực rỡ, sáng hơn cả trăng rằm.
Đôi đồng t.ử mang theo đường nét sắc nhọn, trông hung dữ lạnh lẽo, tựa như nuốt trọn tất cả thứ trong tầm mắt.
Huyền Tịch chỉ kịp thoáng qua, đôi mắt tan biến cùng bóng đêm, bầu trời trở về sự trong sáng vốn .
Mát mẻ hơn .
Huyền Tịch mê man mở mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-3-dan-nhap.html.]
Chiếc giường vẫn còn ấm, chứng tỏ rời từ lâu.
Phía xa vọng tiếng ầm vang, nước biển bên ngoài kết giới rào rạt dâng trào, tựa như cảnh trong giấc mơ.
Huyền Tịch thoáng nhíu mày: “Bên ngoài chuyện gì ?”
Nha dè dặt trả lời: “Khởi bẩm nương nương, thái t.ử điện hạ đang giao chiến với tộc hồ ly Đồ Sơn bờ. E là cuộc chiến khốc liệt nên ảnh hưởng đến nơi .”
Đông Hải sâu thẳm muôn trượng, là trận chiến kinh thiên động địa thế nào mới khiến Long Cung đáy biển cũng rung chuyển thế ?
Một cơn run rẩy tinh tế dâng lên từ linh hồn, trong lòng Huyền Tịch bất chợt xuất hiện một dự cảm chẳng lành.
Nàng cố gắng chống tay đệm giường, gian nan dậy, chậm rãi hướng về phía cửa điện.
“Nương nương!”
Nha kinh hoàng kêu lên.
Dù đến giờ, nàng vẫn ban cho danh phận rõ ràng, nhưng với thái độ của Huyền Trạc đối với nàng, bọn hầu ở đây luôn điều mà gọi nàng như .
Huyền Tịch gạt tay nha đang ngăn cản, vịn tường và đồ đạc xung quanh, từng bước khó nhọc rời khỏi tẩm điện.
Từng đợt đau nhói truyền từ thắt lưng khiến nàng gần như tan nát cõi lòng.
Đó là cấm chế mà Huyền Trạc hạ nàng, để ngăn nàng tự ý rời khỏi tẩm điện.
Cắn răng chịu đựng cơn đau như xé ruột gan, Huyền Tịch gần như nửa bò nửa về phía kết giới Long Cung.
“Nương nương, để nô tỳ đưa !” Nha sợ hãi đỡ lấy nàng, lo lắng hỏi.
Giọng Huyền Tịch yếu ớt, tựa như tiếng gió thoảng qua: “Đưa lên bờ… tìm Huyền Trạc.”
“ mà…”
“Chỉ cần đưa đến ngoài kết giới là . Lên bờ tự .” Thấy nha do dự vì sợ trách phạt, Huyền Tịch thêm, “Ta chỉ ở bên cạnh , lặng lẽ , gì khác. Hắn sẽ trách tội ngươi.”
Dù , nha vẫn dám mạo hiểm.
Không còn kiên nhẫn, Huyền Tịch dứt khoát tay, gõ ngất nàng , tiếp tục lao về phía đại môn. Đám tùy tùng thấy tình hình , lập tức xông tới cản nàng.
Nàng vận chuyển kim đan vỡ nát gần như trong cơ thể, dốc hết sức phá vỡ kết giới, niệm thuật tránh nước lao thẳng lên mặt biển.
Nàng nhất định ngoài.
Một trực giác mách bảo rằng, hôm nay sẽ là ngày tất cả ân oán chấm dứt.
Chờ đến khi trả xong giọt ân tình của dòng nước năm xưa, nàng cũng sẽ thể trở về —.
Trở về khu vườn , cát bụi về với cát bụi, đất trời trở về với đất trời.
Từ nay về , còn gặp Huyền Trạc nữa.