Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 28: Huyền Trạc, ngươi chính là một con súc sinh!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:10:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ta hủy hoại sự trong sạch của nàng? Ta rảnh lắm động một con nhóc miệng còn hôi sữa?" Giọng Huyền Trạc trở vẻ uể oải thường ngày. "Ta thiếu nữ nhân, loại đầu óc còn phát triển như nàng, chẳng thèm đụng tới."

 

Huyền Tịch khựng .

 

Nàng hiểu ý tứ của câu đó, nhưng sự khinh miệt trong lời của Huyền Trạc như từng mũi kim đ.â.m tim nàng, khiến n.g.ự.c khỏi đau nhói.

 

Sở Tiêu bán tín bán nghi, chất vấn:

"Ngươi thật sự đụng nàng?"

 

Huyền Trạc nhếch môi:

"Không tin thì ngươi cởi đồ nàng mà kiểm tra."

 

"Huyền Trạc!" Sở Tiêu quát thấp giọng đầy cảnh cáo.

 

Ánh mắt Huyền Trạc tối sầm, rõ ràng đang cân nhắc nên đá thêm một cú nữa .

 

Sở Tiêu cố gắng hít sâu mấy để bình tĩnh , bắt đầu suy xét cẩn thận.

 

Với tính cách của Huyền Trạc, nếu thực sự gì Huyền Tịch, tuyệt đối chối. Hơn nữa, dường như thật sự chẳng gì cả.

 

Chẳng lẽ thực sự chỉ đơn thuần kiểm tra cơ thể nàng?

 

Sở Tiêu vẫn cảm thấy khó mà tin .

 

Trong mắt đời, long tộc luôn là biểu tượng của sự phong lưu, trời sinh dính dáng gì tới hai chữ "giữ ".

 

Huống chi Huyền Trạc, phận thái t.ử long tộc, dù chẳng ai từng nữ nhân , nhưng cũng mặc định cho rằng " qua muôn quyển sách".

 

Nghĩ đến đây, Sở Tiêu hỏi:

"Vậy Huyền Tịch xảy chuyện gì, khiến ngươi kiểm tra cơ thể nàng?"

 

"Tự hỏi nàng ." Huyền Trạc khách khí, đẩy Huyền Tịch về phía Sở Tiêu. Nhìn nàng loạng choạng ngã lòng Sở Tiêu, lạnh lùng :

"Thích vị Sở Tiêu sư của ngươi thì cứ ở bên , đừng đến phiền ."

 

Sau đó, bước về phòng, phất tay lệnh:

"Cả hai , cút khỏi sân viện của ."

 

Huyền Tịch đôi mắt hoe đỏ, theo bóng lưng khuất dần, Sở Tiêu dìu xa khỏi sân viện.

 

Đi một đoạn, Sở Tiêu thấp giọng hỏi:

"Huyền Tịch, Huyền Trạc thật chỉ kiểm tra cơ thể , gì khác?"

 

Huyền Tịch lắc đầu:

"Không... ..."

 

"Hắn ? Muội thương ?"

 

"Không , sư thần tức, kiểm tra hồn phách."

 

"Thần tức?"

 

Sở Tiêu giật , nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Hắn kiểm tra xong thì gì?”

 

Huyền Tịch ngẫm nghĩ một lát, đáp: “Huyền Trạc sư gì cả.” Chỉ là bất thình lình đẩy nàng khỏi phòng.

 

Sở Tiêu trầm mặc, vẻ mặt nghiêm trọng: “Sư tôn hiện giờ còn ở ngoài về, mấy hôm nữa sẽ liên lạc , nhờ trở về xem qua cho .”

 

Huyền Tịch ủ rũ đáp một tiếng “.”

 

Huyền Trạc nổi giận.

 

vì nàng năng rõ ràng, mới khiến chuyện thành thế ? Làm hiểu lầm, còn Sở Tiêu thì thương.

 

Huyền Tịch ngẩng đầu, hỏi: “Sư , n.g.ự.c còn đau ?”

 

Sở Tiêu , lau sạch vết m.á.u khóe miệng, phủi bụi y phục, mỉm dịu dàng: “Đâu gì nghiêm trọng, sớm hết đau .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-28-huyen-trac-nguoi-chinh-la-mot-con-suc-sinh.html.]

Huyền Tịch áy náy: “Xin , đều là tại cả.”

 

“Không của .” Sở Tiêu xoa nhẹ đầu nàng, ôn tồn: “Dù sự thật thế nào, vẫn là đúng. Nếu một ngày thật sự chuyện như , sư mới đau lòng.”

 

Huyền Tịch ngơ ngác hỏi: “Huynh chuyện như là chuyện gì ạ?”

 

“...” Nụ của Sở Tiêu đông cứng, nhất thời nên giải thích .

 

Hắn từng quen vài nữ nhân, nhưng đó đều là qua dạy bảo, đưa đến cho . Chuyện như , thể giải thích cho một ánh mắt trong veo như Huyền Tịch ?

 

Cảm thấy thể những lời dơ bẩn, đành ậm ờ: “Chuyện ... sẽ hiểu.”

 

“Ồ.” Huyền Tịch ngoan ngoãn gật đầu.

 

Sở Tiêu ngượng ngùng gãi đầu, hắng giọng hai tiếng : “Thôi , hiểu lầm cũng giải quyết xong, chúng thư các học tiếp nào.”

 

“Vâng ạ.”

 

Ở phía bên , Huyền Trạc vốn đang bực tức, nhớ lên thiên cung tìm Tư Mệnh hỏi rõ về chuyện thần hồn của Huyền Tịch.

 

cứ nghĩ đến nàng, càng bực hơn.

 

Hắn cũng đang giận cái gì, chỉ là bực bội vô cớ. việc vẫn , nên đành kìm nén cơn giận mà hóa thành chân , bay lên thiên giới.

 

“Điện hạ.”

 

Thần tướng, cung nữ dọc đường đều vội vàng hành lễ. Thấy sắc mặt âm trầm, quanh tỏa sát khí, chẳng ai dám lên tiếng hỏi han, chỉ nhanh ch.óng cúi đầu tránh .

 

Đi qua đoạn đường quanh co, tìm thấy Tư Mệnh bên cạnh Tam Sinh Thạch.

 

Tư Mệnh đang cắm cúi nhanh trong sinh t.ử sổ. Hắn tiến tới : “Tư Mệnh, tìm một .”

 

Tư Mệnh giật suýt đ.á.n.h rơi sinh t.ử sổ. Thấy là Huyền Trạc, ông vội lau mồ hôi trán, khúm núm : “Là Thái t.ử điện hạ! Điện hạ tìm ai?”

 

“Cô nương mười bảy tuổi tên Huyền Tịch, hiện đang ở Thanh Y Tông, môn hạ của Minh Triệt tiên tôn.”

 

“Được , tiểu thần sẽ tìm ngay.”

 

Nói xong, cuốn sinh t.ử sổ mỏng tay Tư Mệnh đột nhiên nở lớn, dày cộp, rơi xuống đất phát tiếng “rầm” vang dội.

 

Tư Mệnh lật tìm một hồi, bỗng dưng “hừm” một tiếng, tiếp tục lật xuống.

 

Huyền Trạc nhíu mày: “Nàng mới mười bảy tuổi, tầng ?”

 

Tư Mệnh lau mồ hôi, đáp: “Chuyện ... tiểu thần cũng nghĩ . tầng thật sự .”

 

Làm thể?

 

Trong lòng Huyền Trạc dâng lên nghi hoặc, Tư Mệnh lật từng trang xuống tận tầng cuối cùng, vẫn thấy gì.

 

Tư Mệnh thẳng lên, : “Điện hạ, ngài tìm mệnh cách riêng. trong mệnh cách của khác nàng xuất hiện.”

 

Huyền Trạc trầm ngâm một lúc, hỏi: “Nàng là thần hồn, là do thượng giới chuyển sinh?”

 

“Dù là chuyển sinh, sinh t.ử sổ cũng sẽ ghi . Nàng là thần hồn, trong sinh t.ử sổ... tiểu thần đoán, khả năng nàng là tinh linh sinh từ một nơi nào đó thiên cung, tự tu luyện thành thần trí hạ phàm. Loại hồn phách luân hồi, cũng chẳng đường sinh t.ử rõ ràng, nên sinh t.ử sổ sẽ ghi chép.”

 

Huyền Trạc im lặng hồi lâu, cuối cùng : “Ta .”

 

Thì , chẳng qua là một linh hồn nhỏ bé từ thiên giới sinh , nghịch ngợm hạ phàm. Không cần bận tâm.

 

Hỏi xong, sân viện. Lúc , một đạo truyền âm truyền đến:

 

“Ca, bên xong việc . Rượu chuẩn xong ? Mai đến gặp với Xích Lưu.”

 

Nghe giọng điệu lưu manh , cần đoán cũng là Thương Ly.

 

Huyền Trạc đáp: “Rượu đầy đủ, uống đến c.h.ế.t cũng hết!”

Loading...