Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 26: Tương lai sáng lạn!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:09:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Tịch suy nghĩ cách bồi thường món ngọc, về hướng ký túc xá của t.ử.

 

Khi qua Quán Cùng Điện, tình cờ gặp Sở Tiêu từ trong điện bước , nàng liền dừng , chào hỏi: “Sư , khỏe ?”

 

Sở Tiêu chỉnh lý đống công văn, mặt còn chút mệt mỏi, nhưng khi thấy nàng thì tự chủ nở một nụ : “Huyền Tịch , chuẩn ?”

 

“Ta định về ký túc xá ôn bài.”

 

“Không tệ.” Sở Tiêu vui vẻ nàng, đến mặt, : “Ta sư phụ , đột phá đến Kim Đan kỳ ?”

 

Huyền Tịch gật đầu: “Ừm.”

 

“Thật là lợi hại.” Sở Tiêu vuốt vuốt đầu nàng như một trưởng, đó cúi xuống, thẳng mắt nàng, mỉm hỏi: “Có gì , sư sẽ tặng cho ngươi.”

 

Huyền Tịch vội vàng lắc tay: “Không cần, cần .”

 

Sở Tiêu kéo tay nàng xuống, hào phóng : “Với sư , khách khí? Nói , chỉ cần sư thể , ngươi cứ mở miệng.”

 

“…” Thấy thực sự kiên quyết, Huyền Tịch ngập ngừng, môi mím hỏi: “Sư , … cái đó, của Triêu Dao Sơn… ngọc thạch nghìn năm ?”

 

Có lẽ chính là cái , lúc đó nàng quá hoảng hốt, nhớ rõ.

 

“Triêu Dao Sơn nghìn năm ngọc thạch? Ngươi cái gì?” Sở Tiêu ngạc nhiên hỏi.

 

Huyền Tịch lý do, bèn trả lời mơ hồ: “Không, , chỉ là thấy nó… thôi.”

 

Sở Tiêu gì, ánh mắt vẫn dõi theo nàng.

 

Huyền Tịch trong lòng cảm thấy lo lắng vì dối.

 

Một lúc lâu , Sở Tiêu thở dài mỉm : “Tiểu sư lớn , bí mật .”

 

Huyền Tịch cảm thấy tim thắt , ngón tay siết c.h.ặ.t.

 

Nàng cũng lừa Sở Tiêu, nhưng nếu lý do, chắc chắn Sở Tiêu sẽ hết lòng giúp nàng, như chẳng là lấp l.i.ế.m vấn đề, sửa chữa sai lầm ?

 

Hơn nữa Sở Tiêu hợp với Huyền Trạc, nếu vì thế mà phát sinh xung đột thì chẳng chút nào.

 

Huyền Tịch nghĩ như , im lặng giải thích thêm.

 

May mắn là Sở Tiêu cũng hỏi thêm, chỉ : “Ngọc thạch ít, nhưng lấy từ Triêu Dao Sơn thì thật sự , sẽ cho hỏi thăm trong vài ngày, chắc chắn sẽ mang đến cho ngươi.”

 

Hắn nháy mắt với nàng.

 

Huyền Tịch cảm kích : “Cảm ơn sư , nhưng nếu tin tức, chỉ cần báo cho , cần tiêu tiền giúp .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-26-tuong-lai-sang-lan.html.]

“Cái gì mà cần chứ, hứa tặng quà .”

 

“Tin tức về ngọc thạch, coi như là quà .”

 

Thấy Huyền Tịch vẫn kiên quyết như , Sở Tiêu cũng thể thêm gì nữa, đành nhượng bộ: “Được , , ngươi.”

 

Huyền Tịch mỉm , định chào tạm biệt, nhưng Sở Tiêu kéo nàng : “Còn một chuyện nữa, sư phụ bảo dạy ngươi về nhận thức thảo mộc.”

 

Huyền Tịch ngây một lúc, đáp: “À, đúng .”

 

Sở Tiêu mỉm , tiếp: “Ban ngày ngươi còn đến học đường giảng, thì mỗi tối giờ Dậu (17:00-19:00), ngươi đến thư các, tìm ở phòng phía tây lầu hai, sẽ dạy ngươi một giờ.”

 

“Vâng, cảm ơn sư .”

 

Huyền Tịch gật đầu, cuối cùng Sở Tiêu thả cho ngoài.

 

Trở về phòng, Huyền Tịch xuống bên bàn học, từ trong ngăn kéo lấy một chiếc túi vải.

 

Túi vải lớn, nhưng bên trong là bộ tiền tiết kiệm của nàng.

 

Nói là tiết kiệm, thực chỉ là những khoản hỗ trợ mà Thanh Y Tông cấp cho nàng trong suốt những năm qua. Vì nàng còn nhỏ, tu vi thấp, tiền nhận nhiều, nhưng Minh Triệt và Sở Tiêu quan tâm nàng, thường xuyên tìm lý do để tặng nàng ít tiền;

 

Thêm nữa, Thanh Y Tông miễn phí cho các t.ử ăn ở và các vật dụng sinh hoạt, Huyền Tịch thì từ sớm luyện tập tẩy tủy, ăn cơm, nên tiền ăn lo, tích góp một ít.

 

Nàng mở miệng túi, đổ hết bàn.

 

Lách tách —.

 

Những viên linh thạch và bạc sáng bóng lăn , chạy vài vòng bàn từ từ dừng .

 

Huyền Tịch đếm qua một lượt, tổng cộng bốn mươi lăm viên linh thạch và hai mươi tám lượng bạc.

 

Không nhiều lắm.

 

Huyền Tịch cảm thấy phiền não, nghĩ thầm, Triêu Dao Sơn ngọc thạch nghìn năm chắc chắn là vật quý hiếm, giá mà , tiền của nàng lẽ cũng đủ mua một mẩu vụn.

 

Nàng ngẩn một lúc, đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu. Nàng lấy một túi trữ vật từ tay áo.

 

Lục lọi trong túi, nàng lấy tiền thưởng từ nhiệm vụ đó, đếm qua, tới hai trăm lượng vàng và bốn trăm lượng bạc.

 

Huyền Tịch Thanh Y Tông từ năm sáu tuổi, khi nhận nhiệm vụ thì xuống núi, nàng hiểu nhiều về giá cả bên ngoài, nhưng đống vàng bạc lấp lánh , cũng cảm thấy thêm phần tự tin khi tiêu xài.

 

Nàng cẩn thận cất vàng bạc và linh thạch túi, đặt trở trong ngăn kéo.

 

Sau , thêm vài nhiệm vụ kiếm tiền thôi.

 

Huyền Tịch quyết định xong, bắt đầu ôn bài.

Loading...