Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 25: Sư huynh, ngươi… ngươi vừa hôn ta?

Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:09:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khí trầm mặc kéo dài hồi lâu.

 

Huyền Tịch đang cố gắng xoay chuyển đầu óc, nghĩ xem đền thế nào cho miếng ngọc bội , thì thấy tà áo mặt khẽ lay động. Huyền Trạc mà từng bước tiến gần nàng.

 

Nàng lập tức căng thẳng, ánh mắt rời khỏi đôi ủng đen từng bước áp sát.

 

Huyền Trạc tiến một bước, nàng lùi một bước.

 

Cho đến khi eo chạm mép bàn đá.

 

Nàng phòng , khẽ nghiêng, hai tay chống lên mặt bàn để giữ thăng bằng, buộc ngẩng đầu đối diện với Huyền Trạc.

 

“... Ta, sẽ tìm cách đền .” Nhìn đôi mắt vàng rực ánh mà khó đoán ý tứ của , môi nàng run rẩy, “Xin , cho thêm chút thời gian.”

 

Từng lời , vẻ mặt, cả dáng điệu của nàng đều toát lên sự cầu khẩn khiến khác khỏi động lòng thương xót.

 

Huyền Trạc từ cao xuống nàng, đáy lòng bỗng dâng lên một loại cảm giác ác ý trêu chọc, kiềm chế .

 

Hắn khẽ nhấc một lọn tóc mềm mại của nàng, quấn quanh đầu ngón tay: “Một chút thời gian là bao lâu? Vài năm, vài chục năm, vài trăm năm?”

 

“...” Huyền Tịch đáp thế nào, đôi mắt hạnh từ từ phủ một tầng nước, vô vọng và hoang mang .

 

Ánh mắt Huyền Trạc ngày càng trầm xuống, một tay chống lên bàn đá phía nàng, hình cao lớn của nghiêng xuống, khiến gian như ép . Cảm giác áp bức mạnh mẽ nàng suýt nghẹt thở.

 

Nàng đoán định gì, chỉ cảm thấy nỗi sợ hãi cách nào kiểm soát nổi. Đôi mắt ánh lên hình bóng khuôn mặt tuấn tú khẽ rung rinh, cả run rẩy như lá rụng trong gió.

 

“Đền bù, nhiều cách lắm.” Ngón tay chạm nhẹ lên gò má mềm mại của nàng, ve vuốt như đùa cợt. Hắn chậm rãi , “Miếng ngọc là bảo bối mà quý trọng, giao nó cho ngươi, mà ngươi vỡ. Chuyện chỉ đơn giản là vấn đề tiền bạc .”

 

Nơi đầu ngón tay lướt qua, làn da nàng tê dại như dòng điện nhỏ chạy qua. Nàng khẽ nuốt nước bọt, gần như chịu nổi: “Vậy, đây?”

 

Huyền Trạc nhướng mày: “Rất đơn giản, ngươi cũng giao cho món đồ quý giá nhất của ngươi.” Rồi sẽ phá hỏng nó.

 

Huyền Tịch ngơ ngác: “Đồ quý giá nhất... thứ gì quý giá...”

 

“Ai bảo ngươi ?”

 

Huyền Trạc dừng lời ở đây, tiếp, ánh mắt dừng ở chiếc cổ mảnh khảnh trắng ngần của nàng, trong đó hiện lên tia d.ụ.c niệm cuộn trào.

 

Tối qua, lửa trong lòng khó dập, dù xoay trở đủ cách vẫn xua tan . Cuối cùng, vô thức nghĩ đến thể non nớt, đầy sức sống của nàng.

 

Trong đầu hiện lên hình ảnh nàng mặc chiếc váy đỏ, , bày tư thế hổ và phóng túng. Khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay vẫn giữ nguyên vẻ ngây thơ mơ hồ, đôi mắt trong veo vương chút tạp niệm, thuần khiết đến lạ lùng, chỉ ngước , đầy sự ngây dại hiểu thế gian.

 

Hắn nghĩ đến đây, sống lưng bất giác tê rần, trong lòng khoan khoái mà thỏa mãn.

 

Trong tay đầy một thứ đặc sệt đục ngầu, nhưng Huyền Trạc vẫn cảm thấy đủ thỏa mãn.

 

Hắn cũng hiểu bản , sáu trăm năm trời hề động ai, mà giờ để ý đến một cô nhóc ngốc nghếch chẳng .

 

Nghĩ suốt nửa đêm, cảm thấy lẽ là do những mỹ nhân gặp đây đều quá chủ động, hợp khẩu vị của . Chắc là sinh thích kiểu "thuần khiết" .

 

Vả , gì thì , tuy Huyền Tịch ngốc nghếch, ngây ngô, nhưng mỗi khi gặp chuyện cũng tự xử lý, lúc nào cũng yên lặng ồn ào, giọng thì , dáng vẻ cũng chẳng tệ. Xem … cũng khá dễ mến. Hắn miễn cưỡng thừa nhận điểm .

 

Nghĩ tới nghĩ lui về tiểu nha đầu tối qua cứ luẩn quẩn trong đầu, giờ thấy nàng đang ở ngay mặt, ngón tay Huyền Trạc bất giác co . Cơn xúc động nữa dâng lên, ánh mắt trầm xuống thấy đáy.

 

“... Sư ?” Thấy mãi gì, Huyền Tịch dè dặt cất tiếng gọi.

 

Đôi môi hồng khẽ hé mở, theo nhịp âm thanh mà mím .

 

Huyền Trạc chăm chú một lúc, như ma xui quỷ khiến, cúi đầu hôn nhẹ lên đó.

 

“?!”

 

Huyền Tịch ngây tại chỗ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-25-su-huynh-nguoi-nguoi-vua-hon-ta.html.]

Nhận gì, ngay cả Huyền Trạc cũng sững sờ.

 

Nhiệt độ ấm áp còn vương nơi đầu môi, hai bốn mắt , trong ánh mắt giấu nổi sự kinh ngạc.

 

“...”

 

“...”

 

Huyền Tịch tuy từng trải qua chuyện nam nữ, hiểu về phương diện cũng chẳng bao nhiêu, nhưng nàng vẫn rằng hôn môi, nhất là hôn lên môi, mang ý nghĩa như thế nào. Nàng trợn tròn mắt, dám tin hỏi: “Sư , hôn ?”

 

“Không —.” Huyền Trạc trong thoáng chốc thẹn quá hóa giận định phủ nhận, nhưng nghĩ — hôn thì ?

 

Hắn gì Huyền Tịch nữa cũng chẳng ai dám gì.

 

Ngược , nàng nên thấy vinh dự mới . Huống hồ ánh mắt nàng , thích rõ rành rành thế , chẳng khác nào thẳng lên mặt.

 

Nghĩ thế, Huyền Trạc lập tức bình tĩnh : “, là hôn đấy, thì ?”

 

“...”

 

Hắn thản nhiên đến mức khiến Huyền Tịch tự nghi ngờ liệu đang phản ứng thái quá .

 

mà, chuyện hôn môi , thể tùy tiện với khác ?

 

Nàng nghĩ ngợi lung tung, bên Huyền Trạc cũng khỏi cảm thấy chút gượng gạo.

 

Dẫu đây cũng là đầu tiên hôn khác, trong lòng ít nhiều vẫn lấn cấn. Vì , dứt khoát lùi vài bước, cứng ngắc : “Miếng ngọc đó đền thế nào, ngươi tự nghĩ cách , giờ ngoài .”

 

Nói xong, bước thẳng phòng.

 

Huyền Tịch vẫn còn nhớ câu xong của , định đuổi theo để hỏi: "Sư , cái gọi là… đồ quý giá là…"

 

Ngay khi nàng định mở miệng, mắt chợt lóe lên, Huyền Trạc đưa nàng ngoài sân.

 

Hiển nhiên là định cho nàng .

 

Huyền Tịch ngẩn ngơ, xoa xoa đầu, thở dài một , mặt mày ủ rũ về.

 

Huyền Trạc giữa phòng, đầu óc chút trống rỗng.

 

Cả như thể gì đó đúng, môi mới còn cảm nhận sự ấm áp mềm mại, mà giờ dù tản hết nhiệt độ, vẫn cảm thấy như môi nàng vẫn dính sát , nóng hừng hực.

 

Hắn khó chịu, “Tsk” một tiếng, tức giận phát âm thanh truyền âm cho Thương Ly, em thứ ba của : “Tiểu Tam, ngươi đang ?”

 

Âm thanh lười biếng từ bên truyền đến, cũng lẫn trong vài phần bực bội: “Đại ca? Ta đang ở Bắc Hải đ.á.n.h bọn giòi bọ đó, việc gì ?”

 

“Lúc nào xong, gọi Xích Lưu và Ứng Kiệt đến Đông Hải ăn cơm với .”

 

“Ôi, vẻ tâm trạng đại ca lắm, gặp chuyện gì ?”

 

“Không cần , .”

 

Thương Ly hừ một tiếng: “Được , cho hai ngày nữa. À, thể dẫn vài mỹ nhân ? Dạo ở Bắc Hải đ.á.n.h giặc, lâu lắm ‘chăm sóc’ bọn họ …”

 

“Tuỳ ngươi.” Huyền Trạc chẳng mấy quan tâm, xong liền ngừng , đột nhiên thêm một câu: “Nếu Xích Lưu và mấy đó mang theo thì cứ đưa cả bọn đến, chơi vui vẻ .”

 

Thật sự là chuyện phát xuân với cái cô nàng ngốc nghếch Huyền Tịch là điều ngớ ngẩn thể nào ngớ ngẩn hơn, chắc chắn là lâu ngày động đậy, đói đến mức bất chấp lựa chọn, chỉ theo bản năng.

 

Nếu ai trong những mà Thương Ly mang đến hợp khẩu vị của , thử một chút cũng tồi, khổ sở cái thánh nhân, giữ sạch sẽ như tu hành ?

 

Nghĩ xong, Huyền Trạc cảm thấy thoải mái hơn nhiều, xuống bàn việc, tiếp tục xử lý công vụ.

 

 

 

 

Loading...