Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 24: Ta muốn gặp ngươi

Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:08:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không còn cách nào khác, nàng nắm c.h.ặ.t ngọc bội, tự chuẩn tâm lý một hồi, rót pháp lực đó, nhẹ giọng gọi: “Sư ? Người ở đó ?”

 

“... Ừm?” Đầu bên truyền đến giọng mang theo chút kinh ngạc, ngừng hai giây, tiếp lời: “Huyền Tịch?”

 

Tim nàng bất giác run lên.

 

Trong ký ức, đây dường như là đầu tiên mà Huyền Trạc nghiêm túc gọi tên nàng.

 

Giọng nam trầm thấp, thành thục, mang theo một chút khàn khàn lười biếng, nhấn nhá một cách tự nhiên, khiến đôi tai nàng cảm thấy như điện giật, tê dại cả .

 

Huyền Tịch nuốt một ngụm nước bọt, nhẹ nhàng đáp: “Vâng, là đây.”

 

Lúc , Huyền Trạc đang ngâm trong suối nước nóng chân đỉnh chính. Lồng n.g.ự.c rắn rỏi lộ rõ, cơ bắp săn chắc, đầy sức sống. Hắn thản nhiên hỏi: “Tìm việc gì?”

 

“Sư , ngọc bội của vẫn còn ở chỗ . Hiện giờ ? Ta đem trả cho .”

 

Huyền Trạc liếc cảnh hiện tại của , nhếch môi khẽ: “Ngươi chắc chắn đến?”

 

“...” Không hiểu , Huyền Tịch cảm thấy câu hỏi thể tùy tiện trả lời.

 

May mắn , Huyền Trạc cũng khó nàng: “Ở đỉnh chính một viện nhỏ của , ngươi đường chứ? Nếu thì hỏi sư tôn. Những ngày tới, sẽ ở đó.”

 

Hắn đến , quả thật là rộng lượng . Huyền Tịch vội gật đầu cảm tạ: “Được, đa tạ sư .”

 

Bên đáp nữa.

 

Huyền Tịch dùng khăn lụa bọc miếng ngọc bội , cẩn thận cất túi trữ vật, dự định ngày mai đem trả. Sau đó, nàng mang theo tâm trạng hân hoan, an yên chìm giấc ngủ.

 

ở bên .

 

Huyền Trạc nhấp một ngụm rượu, cúi mắt xuống phản ứng mạnh mẽ bên .

 

Chậc.

 

là nhịn quá lâu , chỉ tiểu nha đầu vài câu mà cũng thể... chịu nổi.

 

Hắn bất giác nhớ cảnh tượng đỏ trắng đan xen trong Trường Đình Các, hình mềm mại mà non nớt , cùng đôi mắt trong veo lén lút ngước .

 

Nếu Huyền Tịch thật sự đồng ý đến đây…

 

Càng nghĩ, trong lòng càng bốc lên ngọn lửa khó chịu.

 

Huyền Trạc nhịn nữa, đành tự mạnh mẽ giải quyết.

 

Ngày hôm , Huyền Tịch thành bài học ở học đường, lên đường đến đỉnh chính.

 

Trên đường , nàng hồi hộp tự nhẩm nhẩm những lời sẽ , ngọc bội trong tay nàng siết c.h.ặ.t, như thể chỉ cần lơ đãng một chút sẽ rơi mất.

 

những câu chuẩn kỹ lưỡng trong đầu, thấy viện nhỏ hoa lệ, khí phái mặt, liền biến sạch như mây khói.

 

Nàng dừng cách cổng viện mười mấy bước chân, tài nào nhấc nổi chân lên.

 

Một lát nữa gặp Huyền Trạc, nên mở lời cảm tạ thế nào? Có nên về chuyện hoa viên năm xưa ? ... Huyền Trạc hẳn quên từ lâu .

 

Nàng bất giác vuốt ve, bóp nhẹ miếng ngọc bội trong tay, tâm tư vốn chậm chạp nay trở nên tinh tế hiếm thấy.

 

Suy nghĩ hồi lâu, nàng hít sâu một , ngẩng đầu kiên định bước về phía viện.

 

“Rắc.”

 

Một tiếng giòn tan khẽ vang lên.

 

Huyền Tịch bỗng khựng , cực kỳ chậm rãi cúi đầu xuống tay .

 

Ngọc bội bóp nát thành mấy mảnh.

 

“…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-24-ta-muon-gap-nguoi.html.]

 

Nàng, sức lực, to đến ?!!

 

Nhìn những mảnh ngọc vỡ vụn trong tay, ánh mắt Huyền Tịch đờ đẫn, bỗng thấy tương lai mắt mịt mù.

 

Làm hỏng đồ của Huyền Trạc… Có khi nàng kịp báo ân, hồn về thiên cung một bước .

 

Huyền Tịch đó ngây một lúc lâu, cùng lặng lẽ xổm xuống, ôm đầu bất lực.

 

Tất cả những do dự, lưỡng lự đó phút chốc tan thành mây khói. Nàng bắt đầu cân nhắc liệu nên lập tức tìm một nơi ẩn dật tránh đời, can đảm đối mặt với hiện thực, trong thú tội với Huyền Trạc, chuẩn sẵn sàng cho kết cục... t.h.i t.h.ể chia lìa.

 

“Ngươi còn ngốc ở đó bao lâu nữa?”

 

Từ xa, giọng kiên nhẫn của Huyền Trạc bất ngờ truyền tới, qua pháp lực khuếch tán chút vang vọng.

 

Huyền Tịch giật run rẩy, mồ hôi lạnh túa đầy .

 

“Ta, tới ngay đây.”

 

Miệng nhanh hơn não, nàng lập tức đáp lời.

 

Đã đến nước , chạy cũng thoát .

 

Huyền Tịch c.ắ.n răng, bước viện với tâm trạng như chịu án t.ử.

 

Vừa trong, nàng thấy Huyền Trạc mặc hờ hững một chiếc áo ngoài, khoanh tay dựa khung cửa. Trông như mới dậy, thần thái lười nhác, mái tóc dài buộc, buông xõa tự nhiên.

 

Nàng cúi gằm đầu, bước đến mặt , lí nhí: “Sư… sư khỏe.”

 

Giọng còn run lên.

 

Huyền Trạc nghiêng đầu liếc nàng, bộ dạng co rúm của nàng mà bật : “Ta đáng sợ đến ? Ngay cả cũng dám?”

 

Huyền Tịch, chuyện khuất tất: “…”

 

Thấy nàng trả lời mà còn vẻ sợ hãi hơn, Huyền Trạc khỏi nhíu mày.

 

Nàng sợ chỗ nào chứ.

 

Trong lòng bỗng dâng lên chút khó chịu, đưa tay về phía nàng: “Không trả đồ cho ? Ngọc ?”

 

Huyền Tịch c.ắ.n môi , chậm rãi đưa miếng ngọc bội bọc trong khăn lụa.

 

Huyền Trạc thấy cảnh tượng bi t.h.ả.m bên , khẽ nhếch môi , đưa tay lấy từ bàn tay trắng nõn của nàng: “Cũng cẩn thận, bọc hẳn ...”

 

Chưa hết câu, chợt khựng .

 

Cảm giác đúng.

 

Huyền Trạc im lặng vài giây, mở từng lớp khăn .

 

Miếng ngọc bội vỡ nát lặng lẽ bên trong, như đang âm thầm kể câu chuyện thê t.h.ả.m của .

 

Huyền Trạc lặng hồi lâu.

 

Bình thường, nếu ai dám phá hỏng đồ của , chắc chắn sẽ trả y nguyên gấp đôi kẻ đó. Huống chi đây là ngọc bội mang bên mấy trăm năm nay.

 

lúc , những mảnh ngọc hồi lâu, bỗng bật : “Tiểu nha đầu ngươi, tay cũng khỏe ghê đấy.”

 

Huyền Tịch lặng lẽ nhắm mắt, chuẩn sẵn sàng đón nhận việc phân thây ngay giây tiếp theo.

 

Huyền Trạc ung dung thu miếng ngọc vỡ: “Ngọc bội khắc từ đá ngọc thu thập ngàn năm tinh hoa nhật nguyệt ở đỉnh Triêu Dao, , định bồi thường thế nào đây.”

 

Thân hình mảnh khảnh của Huyền Tịch lảo đảo.

 

Bồi thường thế nào?

 

Dù nàng từ cây non kiếm tiền thành cổ thụ già nua, cũng bồi nổi.

Loading...