Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 22: Cảm ơn

Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:07:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng hít sâu một , lập tức khựng , ánh mắt chằm chằm những ngọn lửa đang lan nhanh.

 

Rừng rậm bốn phía cây cối um tùm, lửa bén tốc độ cực kỳ khủng khiếp. Chẳng mấy chốc, ngọn lửa nối liền thành một mảng lớn, bao quanh lấy nàng như đang nhảy múa trong sự ngạo nghễ.

 

Huyền Tịch đó, bất chợt thể cử động.

 

Trên đầu, tiếng sấm vẫn ầm ầm vang vọng đầy đe dọa. Nàng chằm chằm những ngọn lửa sáng rực, nhưng đôi chân như mọc rễ, cách nào bước .

 

Cảnh tượng ... thật quen thuộc.

 

Đôi mắt đen láy phản chiếu ánh lửa run rẩy, hình ảnh trong mắt nàng dần trở nên mơ hồ. Nước mắt tràn đầy trong hốc mắt nhưng cách nào rơi xuống.

 

Huyền Trạc, vẫn đang xem một cách nhàn nhã, thấy tình hình , liền nhíu mày hỏi: “Sao ?”

 

“...” Huyền Tịch tái nhợt đáp, tựa như thấy lời .

 

Nàng sợ lửa, từ nhỏ sợ.

 

chính nàng cũng lý do, chỉ rằng lửa thiêu đốt là một cảm giác cực kỳ đau đớn và thống khổ.

 

Ngọn lửa theo lớp cỏ lan đến sát chân, sự sợ hãi khiến Huyền Tịch cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển. Nàng chầm chậm lùi về phía từng chút một.

 

Khi lùi đến đất trống hoang vu, ngọn lửa truy đuổi nàng cuối cùng cũng chậm , chuyển hướng lan hai bên. Tựa như một vòng tròn lửa lớn, nó nhốt c.h.ặ.t nàng bên trong.

 

Sức nóng bỏng rát, ánh sáng ch.ói mắt, cùng mùi khét lẹt trong khí… Huyền Tịch cứng đơ tại chỗ, thể kiềm chế mà run rẩy liên hồi.

 

“Ầm!” Một tia sét rạch ngang bầu trời, đ.á.n.h xuống phía nàng, khiến Huyền Tịch giật nảy , bất giác khuỵu gối bệt xuống đất.

 

Nóng quá… nóng quá…

 

Dù ngọn lửa vẫn còn cách nàng một , nhưng làn da cảm nhận sự đau đớn như thiêu đốt, thấu tận xương tủy.

 

Huyền Tịch nghiến c.h.ặ.t răng, bản năng tự vệ khiến nàng vòng tay ôm lấy chính .

 

Trên cao, những tia chớp trắng lóe lên ngừng, từng đám mây đen xoáy tròn, tụ ngay đỉnh đầu nàng.

 

Cuối cùng, tia lôi kiếp cuối cùng giáng xuống.

 

Huyền Tịch chỉ kịp thấy một ánh sáng trắng lóe lên. Trong cơn hoảng loạn, nàng vội vàng, vô vọng dựng lên một kết giới để ngăn cản, nhưng tầm mắt bỗng che khuất bởi một mảng tay áo nước đen như mực.

 

Một bàn tay rộng lớn nhẹ nhàng đưa , chặn tia sét hung hãn ngay đỉnh đầu nàng.

 

“Ta , ngươi mấy năm nay rốt cuộc học cái gì?” Cơn nóng bỏng xung quanh biến mất, đó là cảm giác mát lành dễ chịu. Tiếng lười biếng nhưng đầy vẻ kiên nhẫn của Huyền Trạc vang lên từ phía , “Chút lửa nhỏ xíu cũng dọa ngươi quỳ xuống , đến pháp quyết điều khiển nước cũng ?”

 

Huyền Tịch ngây đáp .

 

Nàng từ từ ngẩng đầu, ánh mắt dọc theo vạt áo đen lên.

 

Đôi đồng t.ử vàng rực rỡ vẫn ch.ói sáng như .

 

“…”

 

Huyền Trạc cúi đầu nàng, lúc trông chẳng khác nào một cái cọc gỗ đất, càng càng thấy nàng ngốc, bèn lười mở miệng, thu tay về phía xe ngựa.

 

bước vài bước, lưng đột nhiên vang lên tiếng gió. Hắn liền một hình nhỏ nhắn ôm c.h.ặ.t lấy, đến mức cả suýt nữa ngã chúi về phía .

 

Huyền Tịch ôm c.h.ặ.t lấy eo , mặt vùi n.g.ự.c, cảm giác ấm áp và ướt át xuyên qua lớp áo, thấm cơ bắp rắn chắc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-22-cam-on.html.]

Khóc ?

 

Huyền Trạc sững sờ, cất giọng đầy vẻ khó hiểu: “Có cần đến mức đó ?”

 

Chỉ là giúp nàng cản lôi, dập lửa, chuyện gì to tát .

 

Giữa những tiếng nức nở và lời lấp trong vạt áo, lờ mờ hai chữ, hai chữ y hệt :

 

“… Tạ… tạ…”

 

Năm xưa trong hoa viên, là một tiếng “tạ”. Ngày hôm nay tại đây, vẫn là “tạ”.

 

“…”

 

Nghe trong giọng của nàng chút chân thành thể che giấu, Huyền Trạc thầm nghĩ nàng đúng là kẻ điều.

 

Thế nên, lập tức đẩy nàng , chỉ bất đắc dĩ vỗ nhẹ tấm lưng gầy gò của nàng, “Biết , buông tay .”

 

Hai cánh tay đang ôm c.h.ặ.t eo chẳng khác nào hai chiếc vòng sắt. Chính cũng ngờ cái vật nhỏ sức mạnh lớn như .

 

Huyền Tịch , chậm rãi buông tay, ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên .

 

Vậy mà nụ mang theo nét vui mừng.

 

Trông cũng khá dễ thương, nhưng Huyền Trạc chẳng hiểu nổi ý nghĩa nụ đó.

 

Hắn cũng định tìm hiểu sâu gì, chỉ đơn giản quy kết điều “thế giới của kẻ ngốc thật khó mà hiểu .” Hắn phủi nhẹ n.g.ự.c để lau vết nước mắt nàng để , xoay bảo:

 

“Ngươi thành nhiệm vụ ? Mau xử lý cái xác của con súc sinh , trở về thôi.” Hắn hất cằm chỉ về phía t.h.i t.h.ể hổ yêu còn treo lủng lẳng dây leo.

 

“Vâng.”

 

Huyền Tịch gật đầu, thu xác con hổ túi bắt yêu, đó lon ton chạy theo .

 

Vừa trong xe ngựa, Huyền Trạc phát hiện ánh mắt của Huyền Tịch cứ chăm chăm dán rời.

 

Hắn nhíu mày hỏi: “Ngươi gì?”

 

Thấy vẻ vui, Huyền Tịch ngoan ngoãn cúi đầu, khẽ : “Sư thứ .”

 

“Ta bảo ngươi lý do, bảo ngươi xin .”

 

“... Ta chỉ nhiều hơn.”

 

về đến nơi cũng khó mà gặp .

 

Cái lý do như . Huyền Trạc trầm mặt, tỏ rõ vẻ khó chịu: “Ai cho ngươi ? Quay sang chỗ khác.”

 

“Vâng.”

 

Huyền Tịch lời, đầu ngoài cửa sổ.

 

Bầu khí trong xe lặng một lúc, Huyền Tịch nhỏ giọng hỏi: “Sư , việc gì cần giúp đỡ ?”

 

Huyền Trạc đáp một cách dứt khoát: “Ngươi nghĩ là ?”

 

Ngẫm thì đúng là khả năng.

 

Huyền Tịch nhíu mày, vẻ khó xử.

Loading...