Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 21: Cảm ơn

Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:07:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ bụi cỏ vang lên một tiếng "xoạt", một con hổ dữ dài đến năm mét nhảy phắt . Đôi mắt tròn, sâu thẳm lóe lên ánh sáng hiểm độc, phủ kín lớp lông vàng trắng xen kẽ, những vằn đen chằng chịt khiến ngoại hình của nó trông dữ tợn đến rợn .

 

Chỉ cần thôi cũng đủ ăn ít .

 

Huyền Tịch lùi một bước, eo lưng cong, hai tay một một đưa mặt. Chỉ trong chớp mắt, lòng bàn tay nàng sinh những dây leo chắc nịch, quấn c.h.ặ.t , tạo thành một cây trượng gỗ cao hơn .

 

Trên trượng lưa thưa vài chiếc lá, đỉnh trượng uốn cong thành hình móc câu, hai đầu đầu trượng nhấp nháy ánh sáng xanh biếc, thẳng tắp chỉ về phía đầu lâu khổng lồ của yêu hổ.

 

Huyền Tịch nhíu mày nghĩ thầm: “Chênh lệch thể hình quá lớn, đấu tay đôi tiện, đấu pháp chắc là hơn.”

 

Hai bên im lặng đối diện trong chốc lát, yêu hổ bất ngờ há lớn miệng, một quả cầu đen đặc từ trong họng nó ngưng tụ lao thẳng đến nàng với tiếng nổ vang trời!

 

Sắc mặt Huyền Tịch chút biến đổi, cây trượng tay liền phát luồng sáng xanh rợn , trực diện va chạm với quả cầu đen. Khoảnh khắc ánh sáng giao thoa, một cơn cuồng phong ào ạt thổi tung cát bụi cùng cỏ khô khắp nơi, tạo thành một mảnh đất trơ trụi trong nháy mắt.

 

Giữa làn bụi mù mịt che khuất tầm , một tiếng hổ gầm vang vọng, theo hình khổng lồ của yêu hổ lao vọt khỏi lớp sương mù, hai hàm răng sắc nhọn đỏ lòm m.á.u há to như c.ắ.n nát đầu nàng.

 

Huyền Tịch khẽ nhón chân, hình nàng bay vọt lên trung, dùng trượng b.út, nhanh ch.óng vẽ một đạo phù chú trong khí. Đầu trượng khẽ chạm trung tâm phù chú, ngay lập tức một luồng linh lực mạnh mẽ b.ắ.n thẳng miệng yêu hổ!

 

“Gào —!” Yêu hổ đầy kinh nghiệm lập tức né sang bên, vặn tránh đòn chí mạng suýt xuyên thủng từ đầu đến đuôi. Dẫu , một bên má của nó vẫn xẻ một vết thương sâu hoắm, m.á.u tươi chảy ròng ròng.

 

Bị đau nhiều năm hề chịu thương tích, yêu hổ tức giận gầm lên, thể bất ngờ phình to thêm vài . Bàn chân to lớn của nó hạ xuống khiến mặt đất lún thành hố sâu. Đôi mắt căm hờn trừng trừng thẳng Huyền Tịch, phản chiếu hình ảnh gương mặt lạnh lùng, bình thản của nàng.

 

Thấy , Huyền Trạc khẽ dời mắt, thầm cân nhắc xem nên tay giúp nàng một chút. biểu cảm chút xao động của Huyền Tịch, cảm thấy vẻ như nàng chẳng cần giúp, thế là yên động đậy.

 

Huyền Tịch lặng lẽ quan sát con yêu hổ đất, hình nó giờ lớn đến mức cao hơn cả những cây cổ thụ xung quanh. Nàng khẽ động tay, trong tích tắc vẽ thêm vài đạo phù chú nữa, nhắm thẳng hình đồ sộ của nó.

 

“Ầm! Ầm!” Linh lực va chạm tạo thành những hố sâu mặt đất. yêu hổ linh hoạt một cách khó tin, hình đồ sộ vẫn nhẹ nhàng tránh đòn đ.á.n.h chí mạng, dù lông của nó xuất hiện vài tia m.á.u rỉ .

 

Trận chiến hỗn loạn kéo dài trong chớp mắt. Sau khi tung liên tiếp những đòn tấn công mạnh mẽ, Huyền Tịch cảm nhận linh lực trong cơ thể nàng hao hụt đáng kể. Trái , yêu hổ vẫn tràn đầy sinh lực, rõ ràng còn thể chiến đấu thêm một lúc nữa.

 

Nàng ngừng , chờ đến khi yêu hổ chạy tới bên cạnh , cố ý chậm một nhịp, nhường cho nó một cơ hội tấn công.

 

Quả nhiên, yêu hổ gầm lên lao tới. Trong khoảnh khắc nó nhảy lên trung, Huyền Tịch lặp chiêu cũ, nhắm đỉnh trượng miệng nó. yêu hổ rút kinh nghiệm, lập tức nghiêng né tránh, há mồm c.ắ.n đứt một chân nàng —.

 

“Phụt!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-21-cam-on.html.]

Mấy sợi dây leo đột ngột xuyên thủng mặt đất, mạnh mẽ đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c bụng yêu hổ!

 

Máu tươi tuôn trào theo dây leo chảy xuống, nhuộm đỏ cả một đất lớn. Ánh sáng hung dữ trong mắt yêu hổ dần tắt, đầu nó nghiêng sang một bên đổ xuống.

 

Không lâu , thể khổng lồ yên bất động.

 

Nhiệm vụ thứ hai cũng thành viên mãn.

 

“Phù…” Huyền Tịch thả lỏng cơ thể, khẽ thở một , nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, chuẩn thu hồi t.h.i t.h.ể của yêu hổ.

 

ngay khi đôi chân chạm đất, nàng liền thấy từ bầu trời xa xa vang lên tiếng sấm nặng nề.

 

Ngẩng đầu lên, nàng thấy bầu trời vốn trong xanh bỗng chốc mây đen kéo đến dày đặc. Trong những tầng mây u ám, sấm chớp đan xen, và , một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, tia sét ch.ói lòa xé rách trung, bổ thẳng xuống cây cổ thụ cao nhất bên cạnh nàng!

 

“...?” Huyền Tịch ngây cây đại thụ cháy đen, trông t.h.ả.m nỡ .

 

Cảnh tượng rõ ràng bình thường chút nào.

 

“Này,” Huyền Trạc thấy nàng vẫn đang thất thần, nhịn lên tiếng nhắc, “Đây là lôi kiếp đấy. Ngươi sắp phá cảnh , còn tập trung ứng phó, cẩn thận sét đ.á.n.h c.h.ế.t như cái cây !”

 

Lúc Huyền Tịch mới phản ứng , cảm nhận trong đan điền gì đó đang từ từ ngưng tụ.

 

Nàng sắp đột phá lên Kim Đan kỳ.

 

Không dám chậm trễ, nàng lập tức thu hồi trượng gỗ về cơ thể, hai tay dựng lên một tầng kết giới chuẩn đối phó với những tia sét tiếp theo.

 

Từng tiếng sấm ầm ầm vang lên, những tia sét trắng như tuyết giáng thẳng xuống kết giới. Đôi tay chống đỡ của Huyền Tịch run lên, nhưng nàng lập tức c.ắ.n răng dồn thêm linh lực , đồng thời di chuyển né tránh trong khi quan sát tình hình.

 

Linh lực trong cơ thể nàng gần cạn, chẳng khác nào một cái giếng khô, khó mà duy trì thêm lâu. May mắn là thể lực vẫn còn, nàng quyết định chạy sâu rừng rậm, dự định mượn cây cối cao lớn để giảm bớt sức mạnh của lôi kiếp.

 

Tuy nhiên, ngay khi nàng định chạy khỏi đất trống để tiến rừng, những cây cỏ sét đ.á.n.h bất ngờ bùng cháy!

 

Huyền Tịch: “!”

 

 

 

 

Loading...