Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 2: Dẫn nhập

Cập nhật lúc: 2026-02-11 03:01:43
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Trạc đáp: “Hồn phách của Minh Triệt tiên tôn nhập luân hồi, đưa xác của trở về Thanh Y Tông, mai táng tại hậu sơn.”

 

Trở về Thanh Y Tông cũng , Huyền Tịch nghĩ thầm.

 

Sau câu hỏi , giọng Huyền Trạc càng thêm dịu dàng: “Đợi chuyện xong xuôi, sẽ đón nàng trắc phi. Đến lúc đó, chúng sinh thêm con. Ta khiến Đồ Sơn Du hứa sẽ khó nàng, nàng thể yên tâm ở đây.”

 

Đồ Sơn Du, đại công chúa Cửu Vĩ Hồ tộc, cũng là đính ước với Huyền Trạc.

 

Nàng chính là tỷ tỷ của Đồ Sơn Quỳnh, tiểu nữ nhi tộc trưởng Hồ tộc, kẻ c.h.ế.t trong tay Huyền Tịch.

 

Việc lạnh lùng cao ngạo như Đồ Sơn Du chịu nhượng bộ thế là điều Huyền Tịch ngờ tới. Có lẽ vì Hồ tộc luôn kiêng dè Huyền Trạc, hoặc lẽ trong cuộc đàm phán, tỏ thái độ cứng rắn.

 

Huyền Trạc ngày cũng bảo vệ nàng đến mức giờ đây, nàng chẳng cần nữa.

 

Huyền Tịch khép mắt, hàng mi dài khẽ run, tựa cánh bướm mắc lưới nhện, bất lực giãy giụa.

 

Thấy nàng vẫn im lặng , vẻ mặt Huyền Trạc thoáng lạnh lùng, giọng vui: “Không định ?”

 

“…”

 

Huyền Tịch chẳng còn gì với , chỉ lặng lẽ xuống.

 

cơ thể yếu ớt đến mức ngay cả động tác đơn giản như cũng .

 

Huyền Trạc nàng hồi lâu, cuối cùng dời ánh mắt, gọi thị nữ bên ngoài t.h.u.ố.c và y phục cho nàng.

 

Huyền Tịch chút phản kháng, để mặc bọn họ xoay xở.

 

Đêm buông xuống.

 

Sau khi t.h.u.ố.c mới, vết thương đỡ đau hơn. Huyền Tịch nghiêng, mặt tường. Từ phía , Huyền Trạc ôm nàng lòng.

 

Cơ thể nóng hơn thường, l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc như lò lửa áp lưng nàng, khiến thể lạnh lẽo của nàng ấm lên đôi chút.

 

Hắn hôn nhẹ lên đỉnh đầu nàng, giọng dịu dàng: “Lần đàm phán mất nhiều thời gian, tốn ít công sức mới khiến Đồ Sơn tộc nhượng bộ… Nàng định thưởng gì cho ?”

 

Huyền Tịch vẫn bất động.

 

Huyền Trạc khẽ thở dài: “Sự việc của sư tôn và đứa trẻ, cũng đau lòng. Đợi Thiên giới khôi phục nguyên khí, sẽ dẫn binh san bằng Đồ Sơn tộc, ?”

 

Ngữ khí nhẹ nhàng, như thể chỉ đang đùa cợt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-2-dan-nhap.html.]

Huyền Tịch thật.

 

Huyền Trạc vốn là hắc long trời sinh, nóng nảy, hiếu chiến, vô cùng kiêu ngạo, tuyệt đối chịu để khác xúc phạm.

 

Nếu vì Thiên giới phục hồi trận chiến với Ma tộc, thể động binh lớn, thì ngay khi Hồ tộc loạn lạc, lập tức cầm quân dẹp loạn, chẳng cần Thiên đế, cũng chẳng cần liên hôn để duy trì hòa bình.

 

Huống chi, Đồ Sơn Quỳnh – kẻ đầu sỏ – nàng đ.á.n.h cho tan xương nát thịt, hồn phi phách tán. Kẻ thủ ác còn, những kẻ khác về xử lý cũng muộn.

 

Có lẽ Thiên đế – cũng là phụ của Huyền Trạc – khuyên nhẫn nhịn thêm chút nữa.

 

Huyền Tịch khẽ co , giọng yếu ớt: “… Không cần.”

 

Đồ Sơn Quỳnh và những kẻ tham gia ngày đó c.h.ế.t cả , thù trả xong, cần vì nàng mà khơi thêm chiến sự.

 

Huyền Trạc nghịch những sợi tóc mềm mại của nàng, bỗng đổi giọng: “Thú thật, hôm đó nàng cả đẫm m.á.u giữa đống xác, ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn, thực sự ngạc nhiên. Ta ngờ nàng cũng lúc bộc lộ cơn giận dữ như .”

 

dáng vẻ của nàng, so với đây thú vị hơn nhiều.” Hắn mạnh mẽ xoay nàng , nâng cằm nhọn của nàng lên, cúi đầu : “Cũng dễ coi hơn bây giờ.”

 

Huyền Tịch , trong đôi mắt chút ánh sáng.

 

May mắn , Huyền Trạc cũng quen với dáng vẻ lặng im như khúc gỗ của nàng. Hắn cúi đầu, hôn lấy đôi môi phớt hồng nhàn nhạt, nụ hôn sâu lấn lướt, bàn tay nóng rực luồn trong áo, chạm lên làn da mịn màng, lành lạnh nơi bụng nàng, dịu giọng thì thầm: “Hài t.ử mất , ngày vẫn đứa thứ hai, thứ ba... Nàng bao nhiêu, cũng cho .”

 

Nụ hôn của Huyền Trạc từ đến nay luôn mang vẻ bá đạo, cho phép kháng cự. hôm nay, dường như vì an ủi nàng, động tác của dịu dàng hơn . Vậy mà Huyền Tịch vẫn cảm thấy khó thở vô cùng.

 

Nàng với Huyền Trạc rằng nàng sinh hài t.ử nào cho cả.

 

lời nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, xoay một vòng yếu ớt rút lui.

 

Thôi .

 

Nói chỉ nổi giận, chi bằng im lặng, lẽ sẽ bớt khổ hơn.

 

Từng câu từng chữ đối đáp với Huyền Trạc từng là điều nàng mong ngóng bao, nhưng giờ đây chỉ khiến nàng mệt mỏi đến kiệt quệ.

 

Huyền Tịch nhắm mắt trốn tránh, lặng lẽ chờ đợi động tác kế tiếp của .

 

Thế nhưng, Huyền Trạc chỉ lưu luyến hôn lên môi nàng hồi lâu xuống bên ngoài giường. Hắn ôm nàng lòng, thấp giọng : “Ngủ , vết thương của nàng còn lành, hôm nay động nàng.”

 

… Hắn nghĩ cho nàng ? Huyền Tịch thoáng ngạc nhiên.

 

như thế cũng , nàng cũng cảm thấy mỏi mệt, chớp chớp mắt vài , chìm giấc ngủ mơ màng.

 

 

Loading...