Vẫn còn chút vụng về xen lẫn trong động tác, nhưng ngược càng nổi bật sự non nớt đáng yêu.
Thân hình thì mê hoặc, gương mặt ngây thơ.
Mê mà chẳng tự .
Huyền Trạc một hồi, ánh mắt từ từ đổi.
...
Huyền Tịch nhảy một lát, kìm lòng mà lén liếc xuống xem phản ứng của Huyền Trạc.
sắc mặt của Huyền Trạc khiến nàng khó hiểu.
Không vì ánh sáng nơi quá mờ , mà đôi mắt vàng óng khôi phục của Huyền Trạc giờ trở nên u tối kỳ lạ, tựa như đang kìm nén một loại cảm xúc mạnh mẽ nào đó.
Chuyện gì đây...?
Huyền Tịch mơ hồ hiểu.
Nàng nhảy đủ xuất sắc, trong tưởng tượng của nàng, một từng xem bao nhiêu vũ cơ như Huyền Trạc hẳn sẽ nhạo, khinh thường, hoặc ít nhất cũng tỏ vẻ khó chịu kiên nhẫn.
giờ đây chỉ yên lặng , thậm chí còn vẻ chăm chú.
Huyền Tịch hiểu, nhưng vô cớ cảm thấy căng thẳng.
Căng thẳng bao lâu, nàng cảm nhận sát khí âm thầm kéo đến gần.
Ánh mắt Huyền Tịch lóe sáng, thể căng c.h.ặ.t.
Theo lý mà , để đối phó loại yêu vật ẩn nấp linh hoạt trong gian phòng thế , cách nhanh gọn nhất là bày kết giới và trận pháp bên ngoài, ép nó tự chui đầu lưới.
nàng kết đan, linh lực đủ, hơn nữa cũng thạo mấy trò kết giới trận pháp phức tạp, đành đích mồi nhử.
Nàng tiếp tục múa, bước nhảy hề sai lệch chút nào, thần thức lặng lẽ bám theo yêu quái đang di chuyển xung quanh.
Yêu quái dừng bên nàng, ẩn mái hiên, bất động.
Huyền Tịch nín thở, lặng lẽ quan sát.
Đột nhiên một tiếng gió rít xé tan gian, một dải lụa đỏ dài ba thước chợt cuốn lấy cổ chân của nàng!
Huyền Tịch lập tức cúi giữ lấy nó, tay còn rút một tấm hoàng phù từ trong lớp vải mỏng, chuẩn áp lên dải lụa đỏ, nhưng dải lụa đó như nhận thấy nguy hiểm, nhanh ch.óng lao lên cao để tránh, thậm chí kéo luôn cả chân của nàng lên trời!
“Ưm.”
Bị bất ngờ kéo thành một chữ nhất, Huyền Tịch khẽ nhíu mày, cố gắng giữ thăng bằng.
Dưới đài, Huyền Trạc yên, ánh mắt bình thản tình cảnh vẻ nguy hiểm .
Chỉ mặc một lớp hồng sa mỏng manh, Huyền Tịch treo chân một bên, đôi chân dài trắng nõn phơi bày trong khí, ánh lên sắc trắng ngọc ngà mờ ảo. Gương mặt nàng thoáng chút ửng hồng, biểu cảm đan xen giữa lúng túng và bối rối.
Ánh sáng mờ mịt xung quanh càng nổi bật dáng vẻ mỹ miều ánh nến bao quanh của nàng, tựa như con mồi nhốt trong l.ồ.ng, yếu đuối và đáng thương, nhưng dễ khơi dậy những ham đầy tà ý.
Huyền Trạc lập tức cảm thấy cơ thể nóng bừng.
Khoảnh khắc , trong đầu y bất giác hiện lên những câu chuyện mấy từng kể, về việc tụ tập vui chơi cùng tình nhân, mà cảnh tượng mắt chút trùng hợp đến kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-18-my-nhan.html.]
cũng chỉ là một thoáng qua.
Giây , Huyền Tịch dán lá bùa lên dải lụa đỏ, đồng thời hai ngón tay khẽ vẫy, ngay lập tức vô dây leo thô to từ bốn phía sân khấu trồi lên khỏi mặt đất, nhanh ch.óng quấn c.h.ặ.t lấy dải lụa, áp chế !
"Rầm!"
Khói bụi tung bay, dải lụa đỏ giống như con rắn đang giãy c.h.ế.t, quằn quại ngừng, nhưng dẫu thế nào cũng thoát khỏi sự giam cầm của những dây leo.
Tình thế định đoạt, Huyền Tịch thở phào nhẹ nhõm, đưa tay xoa chân.
Thế nhưng Huyền Trạc khẽ biến sắc.
Tiểu nha đầu , khi sử dụng dây leo, nàng thế mà phát một tia thần tức.
Một phàm nhân, thể mang thần tức?
Huyền Trạc híp mắt , ánh mắt sắc bén xuyên qua màn bụi mờ cùng làn da trắng nõn của nàng, trực tiếp soi thấu linh hồn Huyền Tịch.
Ngoại trừ ánh sáng lục nhạt độc hữu của linh căn Mộc thiên sinh, hồn phách trong thể nàng chẳng khác gì những phàm nhân y từng gặp, chỉ là động tác chậm hơn bình thường.
Chậm đến mức nếu quan sát kỹ, thậm chí còn phát hiện ánh sáng lục đang chuyển động.
Huyền Trạc đang định sâu thêm, Huyền Tịch thu dải lụa đỏ , đầu cuối buộc thành một cục tròn, tiện tay mang xuống.
Thấy nàng váy áo phất phơ, từng bước từng bước tới, chút nghi hoặc trong lòng Huyền Trạc liền thế bởi một cảm giác nuối tiếc.
Chậc, kết thúc nhanh , đến phần trêu đùa nàng còn .
Nghĩ cũng thật uổng công y buổi chiều còn suy tính đủ thứ.
“Sư , lấy y phục và túi trữ yêu, phiền đợi một chút.” Huyền Tịch lên tiếng.
Huyền Trạc cúi mắt, hất cằm về phía cổ chân nàng, “Không xử lý ? Mảnh lụa rách nát khả năng cao độc.”
Huyền Tịch theo ánh mắt y, phát hiện mắt cá chân xuất hiện một vòng vết đỏ rõ rệt, nổi bật làn da trắng mịn, qua khỏi ch.ói mắt.
Là do Bố Yêu hút chút m.á.u.
Nàng quá để tâm: “Không , lát nữa sẽ khỏi thôi, khả năng tự lành của .”
Dù thương nặng đến , chỉ cần nguy hiểm đến tính mạng, cần dùng t.h.u.ố.c nàng cũng thể tự hồi phục.
Nghe nàng , Huyền Trạc cũng hỏi thêm.
Huyền Tịch hậu trường đồ, tháo hết trang sức, rửa sạch lớp trang điểm, mang theo một chiếc túi trữ yêu bước ngoài.
Lại là một tiểu đạo sĩ trắng trẻo sạch sẽ, nghiêm túc đàng hoàng.
Huyền Trạc nhịn cong môi nhẹ.
Hai cùng rời khỏi Trường Đình Các, bên ngoài trời tối đen, trời lấp lánh. Huyền Tịch ngơ ngác bên đường, chợt nhớ hỏi Tang Kiền rằng khi hàng yêu nên tìm .
Huyền Trạc vài bước, thấy nàng vẫn yên, đầu hỏi: “Đứng đó gì?”
Huyền Tịch đáp: “Ta nên tìm Tang công t.ử.”
“Tìm gì mà tìm, giờ tiểu t.ử chắc ngủ say như c.h.ế.t ,” Huyền Trạc , “Trước hết tìm khách điếm nghỉ ngơi , sáng mai tự khắc tìm đến.”
Huyền Tịch ngoan ngoãn theo: “Được.”