Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 17: Mỹ nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:05:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huyền Trạc hóa đôi mắt vàng rực rỡ vốn thu hút của thành đôi đồng t.ử đen bình thường, thảnh thơi dạo bước các con phố ở Thanh Bình trấn.
So với Thiên Cung nơi thường trú Long Cung của chính , cái trấn nhỏ bé như hạt đậu thật chẳng đáng để mắt tới, cảnh , chẳng mỹ nhân, quả thực tẻ nhạt đến thể tẻ nhạt hơn.
Mặc kệ những chiếc khăn tay thơm ngào ngạt phất phới bay về phía , dạo một vòng, vẫn thấy chẳng thú vị. Giờ mà về thì phá hỏng hứng thú đang mong chờ tối nay, nên bèn tìm một t.ửu lâu, lên tầng hai, gọi rượu kể chuyện.
Tiểu nhị bưng lên vài đĩa bánh ngọt cùng một bình rượu trong, niềm nở:
“Khách quan, xin mời dùng.”
“Ừm.”
Huyền Trạc chẳng buồn , tiện tay ném cho một lá vàng.
Tiểu nhị mừng rỡ cảm ơn chạy mất dạng.
Phía , lão kể chuyện đang kể về cuộc đại chiến Thần Ma hai trăm năm . Giọng lão lên bổng xuống trầm, mô tả sinh động như thể chính lão chứng kiến bộ.
Huyền Trạc rót đầy chén rượu, nhấm nháp lơ đãng .
“… Tương truyền, Thiên Đế phái ba triệu Thiên binh, do Ngũ T.ử dẫn đầu xuống trần trừ ma; vốn dĩ Thái t.ử Hắc Long đảm nhận vai trò chủ soái thống lĩnh quân, nhưng vì khí thế uy áp quá mạnh trong lúc chiến đấu, e sẽ gây hại cho phàm nhân, nên quyền chỉ huy nhân gian giao cho Bạch Long ôn hòa hơn. Còn Thái t.ử Hắc Long thì đến Ma giới chặn hậu lộ của Ma quân…”
Nghe đến đây, Huyền Trạc nhếch môi nhạt.
Xem , thanh danh của ở nhân gian tệ lắm.
Nếu từ đầu để thống lĩnh quân, nhất quyết sẽ nhường quyền chỉ huy cho Bạch Dịch.
Hắn và nhị vốn chẳng ưa gì .
Dẫu , lão kể chuyện một nửa sự thật. Nếu trực tiếp đối chiến với Ma tộc ở nhân gian, quả thực sẽ nguy cơ tổn hại tới phàm giới; nhưng quyết định chuyển giao binh quyền , mà là phụ hoàng , Thiên Đế. Bạch Dịch trong chín là kẻ giỏi nhất về du kích, nên chọn để dẫn quân đ.á.n.h lũ Ma tộc chạy trốn khắp nhân gian.
Còn , giao nhiệm vụ xử lý Ma quân khó nhằn nhất ở Ma giới.
Huyền Trạc coi như g.i.ế.c thời gian, tiếp tục .
Sau khi kể xong đại chiến Thần Ma, lão kể chuyện chuyển sang đề tài về mối duyên phong lưu giữa Thiên Đế và mười hai tiên t.ử Dao Trì, mối tình bi ai giữa Thần quân Thiên Cơ và nhị công chúa Ma tộc, chuyện Minh Vương Khổng Tước nổi trận lôi đình đồ sát Lục Đạo…
Chuyện đúng sai bàn, chỉ hấp dẫn.
Đến mức chính Huyền Trạc, quen tất cả các nhân vật liên quan, cũng tránh khỏi cuốn theo.
Hắn đang nhấm nháp miếng bánh đậu, tới đoạn cao trào thì bỗng nhiên trong đầu vang lên một giọng nhẹ nhàng, ôn hòa:
“Sư , ở đó ?”
Huyền Trạc khẽ sững sờ, cảm thấy giọng phần quen tai.
Chỉ một lát , nhận đó là giọng của Huyền Tịch.
Hắn vội đáp lời, cứ để nàng gọi gọi vài , ung dung ăn nốt miếng bánh cuối cùng, uống cạn bình rượu, mới thản nhiên trả lời:
“Tìm việc gì?”
Huyền Tịch kịp chuẩn , thấy đáp thì ngừng một chút, đó :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-17-my-nhan.html.]
“Sư , chuẩn xong ở hậu đài Trường Đình các. Huynh khi nào trở về? Đợi đến, sẽ lên đài múa.”
Huyền Trạc liếc ngoài cửa sổ, trời tối lúc nào .
Hắn duỗi lưng một cái, vai rộng căng chắc giãn , dậy xoa gáy :
“Ngươi cứ lên , lập tức đến ngay.”
“Được.”
Huyền Tịch cất ngọc bội, bước lên đài cao trống trải.
Ngay giây dứt lời, giây Huyền Trạc xuất hiện đài.
Hai thấy , đều khựng .
Huyền Tịch ngạc nhiên vì tốc độ của nhanh đến khó tin, còn Huyền Trạc thì sửng sốt diện mạo của nàng lúc —.
Bộ đạo bào trắng thuần khiết bằng một chiếc váy lụa đỏ mỏng manh. Tấm lụa mềm mại vòng qua chiếc cổ trắng ngần, trượt xuống ôm trọn dáng vẻ phong mãn, như rắn nước quấn quanh eo thon mềm mại đầy quyến rũ…
Hai mảnh vải tạm gọi là "đủ kín đáo" dùng váy, những trống giữa chúng tạo nên một ảo ảnh đầy mê hoặc, khi thì ẩn khi thì hiện làn da trắng mịn như tuyết, đôi chân dài kiều diễm lấp ló khiến thể rời mắt.
Thiếu nữ Huyền Tịch vốn dung mạo thanh tú như đóa phù dung, giờ đây điểm thêm chút son phấn nhè nhẹ, ánh mắt ngập tràn vẻ ôn nhu, bờ môi đỏ mọng như cánh hoa, mái tóc đen dài buông xõa điểm xuyết bởi những chuỗi lưu tô, sợi dây phát quang đính hạt hồng ngọc thả lơ lửng trán, cộng thêm vòng tay vàng và lắc chân tinh xảo, tất cả phát thứ ánh sáng mê hoặc huyền bí.
Huyền Tịch cao đài, gương mặt ngày thường luôn ngây thơ bất ngờ toát vài phần phong tình, khiến đối diện ngẩn ngơ dứt.
Ở đài, Huyền Trạc dõi mắt nàng, trong lòng khỏi dấy lên cảm giác kỳ lạ, giống như phát hiện đứa trẻ con thỉnh thoảng trêu đùa đây bỗng nhiên lớn phổng, hơn nữa còn là một đại mỹ nhân khiến thèm thuồng.
... mà,
“Ai bảo ngươi ăn mặc kiểu ?”
Huyền Trạc nhíu mày, giọng điệu lạnh lẽo như gió đông, hỏi Huyền Tịch.
Chẳng lẽ là tên tiểu t.ử Tang Kiền thừa lúc ở đây mà giở trò hả?
Huyền Tịch ngoan ngoãn đáp: “Là Tang công t.ử tìm đến một mụ mụ.”
Thì nàng nhờ Tang Kiền dẫn đến hậu đài của Trường Đình Các, tiện miệng hỏi thử, nàng định giả vũ cơ để nhử yêu, liền lập tức gọi mụ mụ từng ở đây giúp nàng trang điểm ăn mặc.
Huyền Trạc nghiêm giọng: “Ngươi y phục nam nhân ở đó ?”
Huyền Tịch vội lắc đầu, chuỗi phát liên vàng rung rinh: “Không .”
Thế thì . Huyền Trạc ngả ghế, dáng vẻ nhàn nhã của một kẻ thưởng thức nghệ thuật: “Nhảy .”
“Vâng.”
Tiếng nhạc vang lên, Huyền Tịch bắt đầu thi triển thành quả luyện tập suốt nửa ngày trời.
Nàng nhớ từng động tác của tiên nga trong ảo ảnh, cánh tay như vẽ từng đường cong, từng bước chân nhẹ nhàng như hoa sen lay động, cơ thể mềm mại uyển chuyển theo nhịp trầm bổng của tiếng tơ trúc, mỗi chuyển động đều toát vẻ dịu dàng, thanh tao.