Hắn bảo sẽ chòng ghẹo nàng, phản ứng đầu tiên của nàng là lo lắng con yêu hại.
Huyền Trạc .
khi đối diện ánh mắt đơn thuần mà kiên định như đá tảng , nổi.
Thế là đành gượng gạo đáp một câu:
“Ừ.”
Hắn cầm chén lên, tập trung uống tiếp thứ nước chê là tệ hại.
Huyền Tịch để ý đến tâm tư rối bời của , chỉ cau mày trầm tư, lẩm bẩm đầy khó xử:
“Vũ cơ… hẳn là múa. múa, giờ đây?”
Trong phòng chỉ hai bọn họ, nên Huyền Trạc vô thức đáp :
“Ngươi hỏi ai? Chẳng lẽ dạy ngươi chắc?”
Huyền Tịch tròn mắt:
“Sư múa ?”
“Ngươi nghĩ khả năng ?!” Huyền Trạc thái dương giật giật.
Đường đường là thái t.ử long tộc, thể học thứ đó.
Bị quát, Huyền Tịch cúi đầu, vẻ mặt ủ rũ.
“…” Huyền Trạc nghiến răng, khó chịu lục lọi trong túi trữ vật, cuối cùng lấy một viên ngọc châu, ném cho nàng:
“Trong đó hình ảnh tiên nga ca vũ, xem mà học.”
Huyền Tịch ngẩn đón lấy viên ngọc, ngạc nhiên hỏi:
“Sư mà cũng thứ ?”
Huyền Trạc hậm hực đáp:
“Tháng , tên sắc quỷ béo ú Lục của tặng đấy.”
Chuyện là tháng , bày tiệc rượu cùng mấy đứa em trai, thì Xích Lưu, tên Hỏa Long béo ú, thần thần bí bí dúi tay viên ngọc , bảo rằng bên trong thứ mới ghi cực kỳ ho, xong còn gian vô cùng khả nghi.
Huyền Trạc rõ bản tính của Xích Lưu, tưởng thứ ghi là cái gì đó hạ lưu kiểu “Thập bát thức xuân cung” chẳng hạn. Ai ngờ mở là hình ảnh hai hàng tiên t.ử xiêm y phấp phới, đang ca hát nhảy múa.
Tiếng ca trong trẻo, điệu múa uyển chuyển, quả thực khiến xem thấy vui tai mãn nhãn.
Khi đó, Huyền Trạc còn lấy lạ hiểu vì gu thẩm mỹ của Xích Lưu bỗng dưng nâng tầm đến . Kết quả, thấy Xích Lưu mặt mày vui, bĩu môi :
“Đại ca, lòng chọn mấy cô nàng nhất trong cung cho xem, mà bảo thế !”
“Ngươi đưa xem cái gì?” Huyền Trạc hỏi.
Xích Lưu chỉ tay mấy nàng tiên nữ trong đó:
“Mấy vẫn động . Đệ tính tới sinh thần của , vì thấy long cung mấy trăm năm chẳng ai hầu hạ, nên định dạy bảo t.ử tế, tặng quà sinh nhật.”
Huyền Trạc liền ném viên ngọc tay :
“Cút sang một bên, cần.”
Xích Lưu “chậc” một tiếng, ánh mắt chuyển xuống :
“Không đại ca, thật, đến giờ vẫn thấy phụ nữ, mà nam nhân cũng thấy. Chẳng lẽ…”
Xích Lưu nheo mắt, giọng đầy nghi ngờ:
“Huynh đến giờ vẫn còn là trai tân ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-16-tieu-su-muoi-phai-bao-ve-ta-day.html.]
Ban đầu, định hỏi thẳng Huyền Trạc “ ăn ” , nhưng nghĩ dám. Một là sợ Huyền Trạc đập cho thành thật, hai là nhớ lúc uống rượu đến sáng, chính mắt thấy Huyền Trạc dậy sớm, thần thái đầy năng lượng, dấu hiệu “bất lực.”
Kết quả, Huyền Trạc rằng, đá một phát lăn đùng:
“Ta trai tân , ngươi thử ?”
Xích Lưu ôm eo, rên rỉ bò dậy, gượng:
“Không dám, dám, chịu nổi.”
Huyền Trạc cúi đầu uống tiếp ly rượu.
Trong chín nhà họ, tình trạng của đúng là đặc biệt. Sáu trăm năm, chẳng lấy một mảnh tình vắt vai.
Mà long tộc, từ đến nay vốn nổi tiếng đa tình.
Trừ Huyền Trạc, những khác từ cha đến tám đứa em trai, ai là nợ nần đầy rẫy chuyện phong lưu. Tình nhân thì khắp nơi, đào hoa đếm xuể, con cái sinh ngoài cũng đầy một đám, khi còn , chạy mà bọn họ cũng chẳng gặp mặt lấy một .
Trong gia tộc, chỉ con chính thất mới công nhận, còn đều đuổi hoặc xử lý qua loa.
Huyền Trạc từng nghĩ đến chuyện tìm bầu bạn, nhưng tới lui, từng thấy ai hợp ý.
Ngay từ lúc chào đời, Huyền Trạc là Thái t.ử Thiên tộc. Phần lớn đối diện với , hoặc quỳ gối hoặc cúi đầu khom lưng, đến mức lười cả việc xem họ trông . Thêm nữa, thuở nhỏ bận rộn tu hành, lớn lên xử lý chính sự, mệnh xuất chinh bình định bốn phương, lấy thời gian để yêu đương.
Mấy trăm năm qua, cũng từng gặp vài mỹ nhân hợp nhãn. cứ qua , luôn cảm thấy xứng, cũng xứng, ai ngủ cùng đều là thiệt thòi.
Vì thế, sáu trăm năm nay, dứt khoát tự giải quyết, hoặc đơn giản hơn, ngoài tìm một nơi yên đ.á.n.h trận để hạ hỏa. Chuyện vô tình giúp gây dựng ít uy danh khắp nơi.
Nói thật, mỗi thấy đám của ôm tình nhỏ trong n.g.ự.c, dỗ dành hết lời ngọt ngào, chỉ nhíu mày khinh thường.
Với phận của , nếu ngày nào đó thật sự tìm trong lòng, cũng tuyệt đối giống họ, dùng mấy lời đường mật ủy mị khiến phát ngấy.
Tuy nhiên, viên ngọc cuối cùng vẫn Huyền Trạc giữ .
Dù thì mấy tiên t.ử hát múa cũng tâm trạng dễ chịu, chẳng cần thiết từ chối.
Không ngờ thứ đồ chơi nhỏ nhặt hôm nay thể dùng mục đích khác.
Nhìn Huyền Tịch với dáng vẻ ngây thơ, ngốc nghếch chăm chú ngắm viên ngọc, Huyền Trạc bất giác thấy tò mò: Một kẻ khúc gỗ đần thối chút thú vị như nàng mà nhảy múa thì sẽ thế nào đây?
Nếu nhảy , xem như phí một chiêm ngưỡng mỹ nhân hiến vũ; còn nếu nhảy tệ, cơ hội chế giễu nàng một phen. Biết , Huyền Tịch sẽ hổ mà đỏ bừng mặt?
Mắt Huyền Trạc híp , trong lòng tự dưng nảy sinh chút mong đợi.
Hắn quyết định để màn biểu diễn dành cho tối nay từ từ thưởng thức. Vì , dậy, Huyền Tịch, :
“Ngươi tự học , ngoài dạo một vòng.”
Huyền Tịch ngẩng đầu hỏi:
“Sư , ?”
“Liên quan gì đến ngươi? Ngươi còn định quản cả ?” Huyền Trạc đẩy ghế , thản nhiên thẳng cửa.
Sống chung đến giờ, Huyền Tịch quen với cái tính khí khó ưa của . Vì thế, nàng vẫn nhẹ nhàng hỏi:
“Nếu chuyện cần tìm , thì thế nào để liên lạc?”
Bước chân Huyền Trạc khựng , suy nghĩ một chút, tháo ngọc bội hình rồng đen treo đai lưng, ném cho nàng:
“Rót pháp lực , . Ta sẽ .”
Huyền Tịch cẩn thận cầm lấy ngọc bội, đáp:
“Được, đa tạ sư ."