Nơi xảy chuyện ở trấn Thanh Bình là một thanh lâu, yêu quái là một mảnh lụa đỏ, vốn là một tấm vải trắng thấm đẫm m.á.u mà hóa thành.
Tòa thanh lâu tên là Trường Đình Các, mang ý nghĩa mong khách ghé qua sẽ lưu thật lâu. đáng buồn , khách ở thì chẳng lâu, chỉ oan hồn của những c.h.ế.t t.h.ả.m là mãi mãi tan.
Trường Đình Các là thanh lâu nổi danh bậc nhất vùng, ca kỹ nhiều , tiếng ca giọng hát uyển chuyển, hình thướt tha. chính điều khiến cạnh tranh trong các trở nên khốc liệt, mưu mô tràn lan.
Những ca nữ từng ngàn vàng một khúc, chỉ cần nhan sắc phai tàn đôi chút là lập tức mới thế, rơi xuống kẻ hầu kẻ hạ.
Tàn nhẫn, nhưng cũng đành chịu.
Chưa hết, ông chủ của Trường Đình Các, Tang lão bản, là một tên háo sắc bệnh hoạn. Hắn chỉ dùng quyền lực ép bức các ca kỹ, mà còn đem họ dâng tặng cho kẻ khác để trục lợi. Vì thế, trong các xảy ít án mạng.
Một ngày nọ, vài ca kỹ hành hạ đến mức chịu nổi, liền xé từ những bộ y phục đẫm m.á.u của vài mảnh vải, thắt với . Nhân lúc Tang lão bản ngủ say, họ hợp lực siết cổ g.i.ế.c c.h.ế.t , đó dùng chính tấm vải treo cổ tự vẫn.
Tấm vải thấm đầy m.á.u và oán khí, cuối cùng hóa thành yêu quái, hoành hành khắp Trường Đình Các.
Trong ba tháng, nạn nhân lên tới hơn chục . Chẳng ai dám bén mảng đến đó nữa. Nhi t.ử Tang lão bản đành đóng cửa, cầu cứu tiên môn.
"…"
Huyền Tịch xong nội dung nhiệm vụ, khẽ mím môi.
Quả là dễ xử lý.
Hiện tại, hẳn Trường Đình Các ngập tràn yêu khí và oán khí. Mảnh lụa yêu che giấu khí tức trong đó, di chuyển tự do, hình dáng rõ ràng, khó để bắt .
Nếu trực tiếp giao chiến, mà khiến nó nổi điên thì nguy cơ chạy ngoài hại vô tội.
Việc hàng yêu trừ ma chỉ cần pháp lực mà còn dùng đến trí óc. Đây cũng là lý do Minh Triệt nhất quyết tìm cùng nàng.
mà vị sư của nàng…
Huyền Tịch thật sự dám mở miệng nhờ vả.
Nàng do dự mãi, cuối cùng lấy hết can đảm định hỏi thì xe ngựa đột nhiên "rầm" một cái, đáp đất!
Nhanh tới ?
Huyền Tịch bất ngờ. Tốc độ của thiên mã còn nhanh hơn cả lúc nàng cưỡi kiếm.
Chiếc xe ngựa phủ kết giới ẩn hình dừng trong một con ngõ nhỏ. Huyền Trạc là đầu tiên ung dung nhảy xuống, thèm đợi nàng, thản nhiên bước khỏi ngõ.
Huyền Tịch vội vàng nhảy xuống, chạy theo :
"Sư , đợi với."
Huyền Trạc đầu , thần sắc lạnh nhạt.
Huyền Tịch ngẩng khuôn mặt tròn trĩnh, đôi mắt đen lay láy , dè dặt hỏi:
"Sư , lát nữa chúng định đối phó cái… bố yêu thế nào?"
"‘Chúng ’ gì ở đây? Ta theo chỉ để chắc chắn ngươi c.h.ế.t thôi. Còn tự ngươi lo liệu." Huyền Trạc nhướn mày, lạnh nhạt đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-14-ta-dan-tieu-su-muoi-ra-ngoai-choi.html.]
"…"
Huyền Tịch cúi đầu, ánh mắt ảm đạm:
"Muội xin … Muội nghĩ cách."
"Vậy ngươi cứ đợi bên trong, để nó tự mò đến tìm ngươi."
Huyền Trạc thả một câu nhạt thếch tiếp tục bước .
Huyền Tịch im tại chỗ, im lặng vài giây, đó cúi đầu lẽo đẽo theo .
Chắc là do lời nàng ngớ ngẩn quá, sư thấy phiền.
Thôi , ít một chút cho an .
Hai khí chất cùng dung mạo đều xuất chúng, tới cũng thu hút ánh của đám đông, ánh mắt kinh diễm của mà tiến thẳng tới cửa Trường Đình Các.
Cánh cửa chạm trổ hoa văn tinh xảo giờ phong ấn c.h.ặ.t bởi những dải giấy bùa vàng. Tòa thanh lâu đèn hoa rực rỡ, giờ đây tiêu điều, đổ nát. Làn gió nhẹ lùa qua cửa sổ gỗ nghiêng ngả, mang theo những âm thanh hiu hắt, u sầu. Tiếng ca uyển chuyển ngày thành vang bóng, chỉ còn một mảnh hoang tàn cô quạnh.
Thấy hai khoác đạo bào tiến tới, đám gia nhân canh gác cửa liền nhận đây là đạo trưởng mà công t.ử nhà mời đến. Một vội vàng chạy nghênh đón:
"Hai vị đạo trưởng! Quý nhân đến chơi nhà! Công t.ử chuẩn nước ở t.ửu lâu bên cạnh, xin mời hai vị ghé qua nghỉ ngơi!"
Huyền Trạc chẳng buồn đáp lời, chỉ Huyền Tịch nhã nhặn bước lên một bước, mỉm :
"Được, phiền công t.ử dẫn đường."
Người gia nhân lập tức đưa hai tới gian phòng tao nhã tầng hai t.ửu lâu.
"Công t.ử, đạo trưởng mà ngài mời đến!" Gia nhân khẽ gõ cửa.
Bên trong vang lên tiếng hỗn loạn của ghế ngã, chén đổ, đó cửa phòng đột ngột mở tung. Một nam nhân mặt mày tiều tụy, hoảng hốt xuất hiện. Nhìn thấy hai ngoài cửa, kích động đến mức nước mắt tuôn như mưa, hét lên:
"Đạo trưởng! Hai vị cuối cùng cũng tới !"
Có lẽ vì yêu vật hành hạ quá lâu, giờ thấy cứu tinh, kìm xúc động. Hô xong một câu, đực ngay cửa nức nở, quên cả việc mời hai trong.
Huyền Tịch thấy phiền, chỉ lặng lẽ chờ xong. Huyền Trạc thì đủ kiên nhẫn như , trực tiếp đẩy Tang Kiền sang một bên, ung dung bước phòng, xuống ghế, cầm chén còn nóng bàn lên uống một ngụm.
"Chậc." Hắn nhỏ giọng càu nhàu, vẻ ý với chất lượng , liền đặt chén xuống bàn, lạnh lùng :
"Khóc cái gì mà , mau rõ tình hình con yêu quái ."
Tang Kiền suýt chút nữa đẩy ngã tường, ngơ ngác vẻ mặt ung dung như chủ nhà của Huyền Trạc, đầu sang cầu cứu Huyền Tịch.
Huyền Tịch chút bối rối, nàng lấy từ trong tay áo một chiếc khăn sạch thơm tho, đưa cho , dịu dàng :
"Tang công t.ử, đừng nữa. Chúng xuống từ từ bàn bạc, ?"
Tang Kiền nhận lấy chiếc khăn, gật đầu như gà mổ thóc:
"Được, !"
Hắn nghĩ thầm, nữ đạo trưởng thật dễ chịu, giọng dịu dàng, dáng vẻ cũng thanh thoát hiền hòa. Lát nữa nhất định tặng thêm lễ vật để bày tỏ lòng thành.