Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 12: Ta ghen rồi!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 10:31:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù đơn linh căn tu luyện nhanh hơn, nhưng mười bảy tuổi sắp bước Kim Đan kỳ thì đúng là một thiên tài nhỏ.

 

Minh Triệt cuộc trò chuyện của họ phân tâm, liền tự hào giới thiệu:

“Đứa trẻ lợi hại lắm nhé! So với mấy sư sư tỷ lớn hơn nó nhiều, đấu pháp gần như thua trận nào!”

 

Thừa Liễn ngạc nhiên:

“Nó chuyên về ngoại công ?”

 

Thật , trông văn nhã trầm lặng thế mà.

 

Minh Triệt gãi đầu:

“Cũng… xem như . Ban đầu thấy khí tức Mộc linh căn của nó dồi dào, định hướng cho nó tu luyện đan đạo. nó học sách vở chậm, thế nên tiến triển bên ngoại công nhanh hơn các mặt khác.”

 

Thừa Liễn chợt hiểu , thầm nghĩ: “Xem đứa trẻ cũng thông minh lắm.”

 

thể đ.á.n.h là .” Thừa Liễn đề nghị: “Ngươi chọn một nhiệm vụ cho Huyền Tịch , để con bé ngoài rèn luyện một phen.”

 

Không ngờ, Minh Triệt lập tức nghiêm giọng từ chối:

“Không ! Con bé còn nhỏ lắm!”

 

Tiếng quát đột ngột, khiến bầu khí trong đại điện thoáng chốc ngưng đọng.

 

Thấy sắc mặt Thừa Liễn trở nên gượng gạo, Minh Triệt sượng sùng một hồi, đó dịu giọng giải thích:

“Huyền Tịch nó... phản ứng chậm, đầu óc thì ngây ngô, nghĩ mãi chẳng thông. Yêu tà phần lớn đều quỷ quyệt xảo trá, giờ cánh nó còn cứng cáp, ngoài nhiệm vụ chỉ e sẽ gặp chuyện.”

 

Thừa Liễn trầm mặc một lát, bảo với Huyền Tịch:

“Tiểu Huyền Tịch, ngươi về , chuyện riêng với sư phụ ngươi.”

 

Huyền Tịch ngoan ngoãn dậy, cúi hành lễ với cả hai, rời khỏi đại điện.

 

Trong điện, sự tĩnh lặng kéo dài hồi lâu, cuối cùng Thừa Liễn chậm rãi lên tiếng:

“Minh Triệt, ngươi sợ con bé cũng sẽ như cháu gái ngươi, c.h.ế.t tay yêu thú ?”

 

“…”

 

“Huyền Tịch và Minh Lạc vài nét giống , ngươi quan tâm con bé hơn cũng là lẽ thường tình.” Thừa Liễn chậm rãi, “ bây giờ ngươi cản cho nó ngoài rèn luyện, chẳng lẽ ngươi thể bảo vệ nó cả đời?”

 

Minh Triệt im lặng hồi lâu, khẽ :

“Tông chủ, ngài , con bé Huyền Tịch thật sự…”

 

Ông ngập ngừng, mím môi, đưa tay xoa mặt, đoạn kể tiếp:

“Hồi nó mới tới, ngày nào cũng ngơ ngác, , gì. Thấy khác thì theo, đuổi thì dựa tường, bất động cả buổi, ngay cả ăn cơm cũng nhớ mà ăn.”

 

“Có đến lò luyện đan, thấy cửa đầy lá rụng và cỏ dại, liền bảo nó cầm chổi quét dọn. Nó đang quét nghiêm chỉnh thì mấy đứa nghịch ngợm ném đá từ lưng. Con bé ngốc ném trúng mà phản ứng, ngẩn một lúc mới , nhưng lúc đó mấy đứa trốn mất .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-12-ta-ghen-roi.html.]

 

“Cuối cùng, nó ném đến chảy m.á.u đầu mà cũng chẳng tránh, lau nước mắt tiếp tục quét sân. Nếu phát hiện kịp thời mà đuổi mấy đứa , khi nó ngất trong đống lá cỏ !”

 

Nói đến đây, dù qua nhiều năm, Minh Triệt vẫn giận sôi . Ông hít sâu mấy để bình tĩnh , thở dài với Thừa Liễn:

“Dạo gần đây con bé tiến bộ hơn chút, nhưng cũng lanh lợi là bao... Tông chủ, nó xuống núi nhiệm vụ, mà thật lòng sợ nó gặp chuyện may!”

 

Thừa Liễn lặng im hồi lâu, cũng thở dài:

“Đứa trẻ quả thực dễ dàng. ngươi định thế nào? Để nó ở mãi núi ?”

 

Minh Triệt đáp.

 

Thừa Liễn nhẹ giọng khuyên nhủ:

“Ta hiểu tâm trạng của ngươi. Tình huống của Huyền Tịch đúng là đặc biệt, nhưng Minh Triệt, chúng đều là mấy lão già , sống thêm bao năm nữa cũng . Sau phi thăng hóa thành tro bụi đều là ý trời. Huyền Tịch thì khác, nó còn cả tương lai dài phía , ai sẽ gặp khó khăn gì đe dọa tính mạng?”

 

“…”

 

“Dẫu khổ cực mệt nhọc, cuối cùng vẫn trưởng thành. Huyền Tịch là đứa trẻ tiềm năng, dù khiếm khuyết, ngươi cũng để nó học cách tự lập, ?”

 

Nói , Thừa Liễn nhét chồng quyển trục còn bàn tay ông :

“Ngươi cũng đừng lo quá. Những nhiệm vụ đều sàng lọc, đến cả mấy tiểu t.ử kết đan cũng . Nếu vẫn yên tâm, thì tìm một lợi hại hơn cùng nó, cần tay, chỉ bảo vệ là chứ gì?”

 

 

Huyền Tịch trở về Phong Mộc, do dự một hồi, cuối cùng quyết định đến đại điện chính đợi Minh Triệt trở .

 

Trong đại điện, nàng ngây như khúc gỗ, âm thầm suy nghĩ: Liệu sư phụ tông chủ thuyết phục, để nàng xuống núi nhiệm vụ ?

 

“Két —.”

 

Tiếng cửa điện mở, cắt ngang dòng suy nghĩ.

 

Huyền Tịch đầu , thấy Minh Triệt giống như trưởng lão Triệu Cơ, ôm một chồng quyển trục chậm rãi bước qua bậu cửa. Thân hình già nua của ông khuất trong ánh sáng, càng hiện vẻ phong trần, mỏi mệt.

 

Nàng bước tới gần, ngước ông :

“Sư phụ, về .”

 

“Ừ.”

 

Minh Triệt khẽ gật đầu, nghiêng đầu nàng, lâu vẫn lời nào.

 

Huyền Tịch nghi hoặc hỏi:

“Sao , sư phụ?”

 

“… Không gì.” Minh Triệt trầm mặc một hồi, lấy hai phần quyển trục cùng đưa cho nàng:

“Những cái , ngày mai ngươi . Hôm nay cần học thuộc nữa, tìm một .”

Loading...