Hơi thở nóng rực phả lên cánh môi, khiến Huyền Tịch nhịn khẽ mím môi .
Nhiệt độ cơ thể của Huyền Trạc dường như cao hơn thường, dù cách vài lớp y phục, Huyền Tịch vẫn thể cảm nhận sức nóng cuồn cuộn tỏa từ .
Nóng bỏng, mạnh mẽ, thể cản nổi.
Khiến tim nàng khẽ run rẩy.
Hương hoa nhàn nhạt quẩn quanh ch.óp mũi mùi long diên hương đậm đặc, nồng nàn hơn thế , từng chút từng chút xâm chiếm phổi nàng theo từng nhịp hô hấp.
Huyền Tịch nuốt nước bọt, né tránh ánh đầy ý vị của , chậm rãi quỳ xuống, hai tay đặt lên bắp chân , nhỏ giọng:
“... Không gì cả, tưởng sư say .”
“Ồ? Sao, ngươi cũng uống?” Huyền Trạc nhấc vò rượu lên lắc lư mặt nàng, giọng đầy trêu chọc:
“Rượu mà cho ngươi uống, chỉ sợ một giọt cũng đủ để ngươi ngủ ba ngày ba đêm. Muốn thử ?”
Huyền Tịch ngoan ngoãn lắc đầu.
Quả nhiên đoán đúng nàng sẽ phản ứng như . Huyền Trạc phần mất hứng, đặt vò rượu xuống, hỏi:
“Ngươi đến đây gì?”
Huyền Tịch lí nhí đáp:
“Lấy sách.”
Nàng chỉ giá sách đang tấm lưng rộng lớn của Huyền Trạc che khuất, “Sư , phiền tránh một chút, sách lưng .”
Huyền Trạc cợt nàng, vẫn nhúc nhích, “Sách gì?”
“Tiên Thảo Bách Giải.”
“Ngươi lấy nó gì?”
“Bài thi nhận thực vật của đạt, sư tôn bảo lấy sách đó về học thuộc, đó b.út ký của sư Sở Tiêu.”
Hắn hỏi một câu, nàng trả lời một câu, khai sạch cả “gia tài” của .
Huyền Trạc nhướn mày:
“Chỉ cần b.út ký của Sở Tiêu, cần của ?”
Huyền Tịch ngơ ngác:
“Huynh ?”
Huyền Trạc thản nhiên:
“Không .”
Hắn thể mấy thứ đó .
“...” Huyền Tịch bĩu môi.
Không mà còn hỏi.
Có lẽ vì dáng vẻ ngốc nghếch của nàng khá thú vị, trong những giao tiếp hiếm hoi đây, gần như nào Huyền Trạc cũng vài câu chọc ghẹo nàng.
nhờ màn trêu đùa , cách giữa hai cũng giảm bớt ít. Huyền Tịch kéo nhẹ tay áo , thúc giục:
“Sư , mau dậy, cần lấy sách.”
Huyền Trạc nhạt:
“Không . Ngươi chỉ cần b.út ký của Sở Tiêu, cần của , ghen tị .”
Hắn đầu, nhắm mắt, vẻ hờn dỗi.
Huyền Tịch hành động trẻ con của nghẹn lời, một lúc lâu mới thốt câu:
“Huynh còn chẳng , lấy mà cần...” Nàng bằng ánh mắt đầy uất ức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-10-ta-ghen-roi.html.]
Huyền Trạc lập tức bật thành tiếng.
Hắn nàng như một đứa trẻ ngây thơ đáng yêu, đưa bàn tay lớn xoa xoa đầu nàng hai cái, khẽ :
“Ngốc t.ử nhỏ của .”
Sau đó, xách theo vò rượu dậy, ung dung bước xuống cầu thang.
Nhiệt độ ấm áp đỉnh đầu dường như vẫn còn lưu lâu.
Huyền Tịch lặng lẽ quỳ tại chỗ, cảm nhận ấm từ tóc lan xuống má, cổ.
Hơi nóng làn da trắng ngần của nàng ửng lên một sắc hồng nhè nhẹ.
Sư xoa đầu nàng.
Huyền Tịch khẽ cử động đầu ngón tay, phát hiện cơ thể bất giác căng cứng, lòng bàn tay mềm mại rịn mồ hôi.
Ngồi đó một lúc lâu, nàng mới sực nhớ mục đích ban đầu của , vội vàng rút cuốn sách từ giá sách, cưỡi tấm t.h.ả.m bay xuống lầu.
Khi trở về chính điện, Minh Triệt đang thư thái tưới hoa trong sân, chút dáng vẻ say rượu nào.
Thấy Huyền Tịch từ ngoài cửa sân vội vàng chạy , ông ngẩng đầu hỏi:
“Hửm? Sao giờ mới về?”
Huyền Tịch đáp:
“Ta gặp sư ở thư các, uống say chặn ngay đó, lấy sách…”
“Gì cơ? Say rượu ở thư các?!” Minh Triệt lập tức nổi giận:
“Tên tiểu t.ử nào?!”
Huyền Tịch lí nhí:
“Là Huyền Trạc sư .”
Minh Triệt thoáng chốc dịu :
“Ồ, là , thế thì .” Ông tiếp tục tưới hoa, nhàn nhã ,
“Có lẽ gần đây Thiên Cung Ty Tửu ủ loại rượu mới, tùy tiện tìm một chỗ yên tĩnh để thưởng thức thôi.”
Huyền Trạc mà chuyện kỳ quặc thì chẳng ai ngạc nhiên.
Huyền Tịch chớp chớp mắt, yên tại chỗ một giây, chạy gần:
“Sư tôn, con mang Tiên Thảo Bách Giải về , giờ bắt đầu học thuộc luôn ạ?”
Minh Triệt liếc cuốn sách trong tay nàng, hất cằm:
“Mở , xem đó gì, hiểu nổi .”
Huyền Tịch lật sách xem.
Trong sách gần như trang nào cũng đầy những dòng chữ tiểu khải gọn gàng, phối hợp cùng hình minh họa, hề rối rắm mà ngược còn giúp nội dung trở nên dễ hiểu hơn.
Thậm chí còn ít câu hỏi và lời giải đáp chi tiết.
Huyền Tịch lật vài trang, ngẩng đầu lên, mặt đầy vẻ mờ mịt:
“Không hiểu gì hết.”
Minh Triệt cất bình tưới hoa, nhàn nhã :
“Mấy thứ đó , chỉ học vẹt thì vô ích, dùng đầu suy nghĩ.”
Nàng thầm nghĩ, chắc nàng học . Huyền Tịch chán nản nghĩ.
Minh Triệt bước lên phía , vẫy tay hiệu nàng theo.