Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 977: Sự ngạo mạn và phản kích

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:48:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi cũng quên rằng Trần Thanh chồng. Hiện tại, các dự án mà Hạ Viễn đang thực hiện đều chuyên gia bảo vệ gia đình họ, điều đủ chứng minh đóng góp to lớn của .

, dù xưởng đồ thể thao Giữa Hè bán , Trần Thanh chắc chắn vẫn sẽ giữ vị trí cao.

Nếu bán, cô sẽ trực tiếp trở thành Phó cục trưởng Cục Công nghiệp nhẹ tỉnh.

Nếu bán, cô vẫn là xưởng trưởng của nhà máy lợi nhuận cao nhất cả nước!

Mọi sẽ ngu ngốc đến mức trực tiếp đắc tội với Trần Thanh.

Cho nên nội bộ vẫn luôn tranh cãi, nhưng mãi đưa kết quả cuối cùng.

Chính vì quyền quyết định trong tay Trần Thanh, Tống Trạch Minh mới khuyên cô đừng bán.

Bản ông vốn ủng hộ việc bán xưởng, giờ càng phản đối hơn.

Trần Thanh: “Cháu tính toán ạ.”

Tống Trạch Minh nghĩ đến những gì Trần Thanh chịu đựng gần đây, những lá thư phê bình rơi xuống như bông tuyết, ông khuyên nhưng bắt đầu từ , chỉ thấy lưng như còng xuống thêm một chút.

Sau khi cải cách mở cửa, việc trong tỉnh quá nhiều, khiến ông mỗi ngày chỉ ngủ bốn năm tiếng, thực sự là tâm lực tiếu tụy.

Sợ sai một bước.

Càng sợ giúp dân trong tỉnh nắm bắt lấy cơ hội .

Hai bàn họp, Tống Trạch Minh tháo kính viễn thị .

Hành động đủ để thấy sự bất mãn của ông lúc .

Các cấp lãnh đạo cũng lộ rõ vẻ vui. Mọi đều phiền muộn vì khoản tiền một trăm triệu bỗng dưng bốc , nhưng thực tế "tám trăm năm mươi triệu vẫn hơn là gì" trói buộc.

Trương chủ nhiệm kiềm chế mà châm chọc mỉa mai: “Tầm ! Đây chính là tầm của Trần xưởng trưởng khen ngợi bao nhiêu năm nay! Làm hại quốc gia tổn thất một trăm năm mươi triệu, tiền đó thể giúp bao nhiêu dân ăn no, bao nhiêu học sinh đến trường! Tất cả những chuyện đều là do sự ngạo mạn của cô !”

Giọng ông lớn.

Trần Thanh thể thấy rõ ràng.

Trần Thanh liếc ông một cái, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: “Hay là bán nữa nhé? Như sẽ tổn thất một trăm năm mươi triệu của ông.”

Trương chủ nhiệm cao giọng phòng : “Trần xưởng trưởng, cô cái gì ? Cái gì mà một trăm năm mươi triệu của ? Thứ lo lắng là cái gì, chẳng lẽ là vì quốc gia và nhân dân ?!”

“Vậy ?” Trần Thanh rũ mắt khẽ, chiếc b.út máy xoay nhẹ nơi đầu ngón tay, “Không những năm qua Trương chủ nhiệm đóng góp gì cho quốc gia, để mở mang tầm mắt.”

Sắc mặt Trương chủ nhiệm xanh mét: “Trần Thanh! Cô ý gì? Chẳng lẽ cô thực sự nghĩ rằng lập nên xưởng đồ thể thao Giữa Hè là ghê gớm lắm ?!”

Trần Thanh: “ , chính là ghê gớm. đầu tiên kể từ khi lập quốc đến nay, dựa thực nghiệp để mang lợi ích lớn như cho quốc gia. chính là ghê gớm, ông ý kiến gì ?”

Giữa hai đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

Các lãnh đạo hàng ghế đầu vội vàng khuyên can, chủ yếu là khuyên Trương chủ nhiệm bớt giận.

Trương chủ nhiệm uất ức vô cùng. Hiện giờ cải cách mở cửa, ai mà chẳng nịnh bợ ông , chỉ Trần Thanh là dám đối đầu trực diện mặt bao nhiêu như thế !

Đáng c.h.ế.t!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-977-su-ngao-man-va-phan-kich.html.]

Đáng c.h.ế.t thật, Trần Thanh!

Cả Hạ Viễn nữa!

Hai vợ chồng nhà chẳng ai là thứ lành gì!

Trương chủ nhiệm xuống, mặt mày hầm hầm.

Ngồi ở vị trí ngoại thương, Dương Vĩ Bân thong dong quan sát Trần Thanh.

Thật thú vị.

Người phụ nữ đối đầu với nhiều năm, phụ nữ hại c.h.ế.t cha ruột , quả nhiên là chút cá tính.

Lại còn xinh nữa...

Gương mặt.

Vóc dáng.

Tính cách.

Mọi thứ đều thích. Dương Vĩ Bân chằm chằm Trần Thanh, khóe miệng nhếch lên, nhưng ánh mắt là cái dành cho con mồi.

Cuộc họp sự tuyên bố của Tống Trạch Minh tiếp tục diễn .

Các phóng viên chĩa ống kính về phía bàn chủ tịch, chuẩn ghi khoảnh khắc lịch sử .

Ngô Đức Ân thấy sắc mặt đều khó coi thì vô cùng đắc ý. Hắn cầm bản hợp đồng tám trăm năm mươi triệu lên, đưa lời kết luận cuối cùng với giọng điệu như đang ban ơn: “Trần xưởng trưởng, các vị lãnh đạo, tuy quá trình chút trắc trở, nhưng tám trăm năm mươi triệu vẫn là một khoản tiền khổng lồ. Hy vọng chúng hãy gác quá khứ, cùng hướng tới tương lai. Bây giờ, chúng thể ký bản hiệp nghị cuối cùng .”

Ánh mắt đều đổ dồn Trần Thanh, chờ đợi cô khuất phục.

Nghi thức sắp bắt đầu, bản "Hợp đồng thu mua cổ phần" dày cộp nhân viên lễ tân bưng lên bàn chủ tịch.

Mọi áp lực đều dồn nén lên vai Trần Thanh.

Điền Mộng Nhã cúi đầu, thực sự dám , chỉ lấy khăn tay lặng lẽ lau nước mắt.

Ngay khoảnh khắc Ngô Đức Ân cầm b.út máy lên, Trần Thanh chậm rãi dậy. Trên mặt cô hề chút vẻ phẫn nộ nào, ngược còn hiện lên một nụ nhạt đầy tự tin.

Nụ khiến Ngô Đức Ân nhíu mày.

“Ngô , thực sự tán thành lời ông , thời cơ quả thực giá của nó.” Trần Thanh lên tiếng, giọng rõ ràng và thong dong, “Vì , nắm bắt một thời cơ khác, và cũng chia sẻ với ông một món quà mới nhận .”

Cô khẽ gật đầu, Dương Nhất Hà đang trong bóng tối lập tức mang một bản văn kiện dấu điện báo, cung kính đặt mặt Ngô Đức Ân, đồng thời cũng đưa cho Tống Trạch Minh và những khác mỗi một bản .

Mắt Dương Vĩ Bân nheo , chằm chằm Dương Nhất Hà đang tràn đầy thở thiếu nữ thanh xuân.

Đã lâu về nước, ngờ phụ nữ trong nước xinh đến mức .

Dương Vĩ Bân bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh, ngước mắt lên thì thấy Trần Thanh đang bằng ánh mắt như một kẻ c.h.ế.t.

 

 

Loading...