Hạ Viễn đáp: “Anh cũng rõ lắm.”
Trần Thanh dứt khoát túm lấy Hạ Vũ Tường hỏi cho lẽ: “Con thế? Hay là một chuyến gặp cô nàng nào khiến con tương tư ?”
“Không !” Hạ Vũ Tường bực bội chằm chằm mũi chân.
Trần Thanh gặng hỏi: “Vậy con trưng cái bộ mặt đó ?”
Hạ Vũ Tường liếc tiểu thúc một cái. Hạ Viễn nhướng mày: “Chú thì ?”
Trần Thanh nghi ngờ hỏi: “Anh ngoại tình ?”
Hạ Vũ Tường kinh ngạc dì. Thấy biểu cảm đó của , Trần Thanh như giáng một đòn mạnh, tim thót , nụ mặt tắt ngấm. Hạ Viễn cũng sững sờ: “Hạ Vũ Tường, con cái biểu hiện đó hả?!”
Cái vẻ mặt đó chẳng khác nào đang với Trần Thanh rằng: *“Dì ơi, dì đoán trúng phóc chuyện tiểu thúc ngoại tình thế!”*
“Con... tiểu thúc ngoại tình.” Hạ Vũ Tường vội vàng biện minh. càng giải thích, trông Hạ Viễn càng giống kẻ tội, cứ như đang cố giấu đầu lòi đuôi vì sợ họ chia tay .
Hạ Viễn dám sắc mặt Trần Thanh, thực sự sắp thằng cháu hại c.h.ế.t : “Con giải thích cho rõ ràng với dì mau!”
Hạ Vũ Tường tiếp tục: “Tiểu thúc thực sự ngoại tình mà.” Cái giọng điệu nghiêm túc quá mức Hạ Viễn bốc hỏa. Anh chằm chằm Vũ Tường, nghiêm khắc từng thấy: “Con cho hẳn hoi .”
Trần Thanh lạnh lùng hỏi vặn : “Sao quát nó? Có tật giật ?”
“Anh !!!” Hạ Viễn cảm thấy một cái nồi đen khổng lồ úp thẳng xuống đầu , mà kẻ hãm hại chính là đứa cháu trai tin tưởng nhất.
“Trần xưởng trưởng nhà ?” Một giọng nam trẻ trung vang lên. Hạ Viễn cảnh giác ngoài, thấy một đàn ông trông vẻ ngốc nghếch đang ở cửa.
Tiểu Ngọc đang chơi trong ngõ, thấy lạ liền ôm quả bóng chằm chằm: “Chú tìm ai ạ?”
Mục Tân Vinh đáp: “Chú tìm dì Trần Thanh của cháu, chú món quà tặng dì .”
Trần Thanh mở cửa . Hạ Viễn nheo đôi mắt dài đầy nguy hiểm. Hạ Vũ Tường cũng rón rén ngoài, cảm giác gây một họa lớn.
Lúc tâm trạng Trần Thanh cực kỳ tệ, cô chỉ cố gắng giữ phép lịch sự với Mục Tân Vinh: “Đồng chí Mục, xin , tan , tiện tiếp đón chu đáo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-942-hieu-lam-tai-hai.html.]
Mục Tân Vinh hớn hở: “Không , đây là vải bò mua từ Hải Thị về. Nghe chị thích các loại vải nên tặng chị.”
Trần Thanh xấp vải bò, nỡ từ chối nên đành nhận lấy và cảm ơn: “Sau nếu cần giúp đỡ gì, cứ việc với .”
“ cần Trần xưởng trưởng giúp gì . Thời gian qua ở xưởng may, học hỏi nhiều. thực sự khâm phục chị, thể đến mức quả là phi thường. tặng vải ý đồ gì khác, chỉ vì ngưỡng mộ chị thôi, mong chị đừng bận tâm.” Mục Tân Vinh đỏ mặt xong thẳng.
Trần Thanh cầm xấp vải nhà. Tiểu Ngọc tức giận lườm theo: Đồ ! Biết thế thèm chuyện với chú!
Hạ Viễn thì tức đến nổ phổi. Anh sang lườm Hạ Vũ Tường, nghiến răng nghiến lợi: “Hạ Vũ Tường! Tốt nhất con nên giải thích rõ ràng với dì con !”
Hạ Vũ Tường chẳng bắt đầu từ . Trần Thanh cất xấp vải bò ở lỳ trong phòng lâu. Hạ Viễn cuống cuồng kéo Hạ Vũ Tường giải thích: “Thanh Thanh, em tin , hề ngoại tình. Anh cũng tại nó phản ứng như thế, thực sự ! Nếu , sẽ biến thành đồ ngốc! Anh sẽ c.h.ế.t t.ử tế! Anh...”
Trần Thanh mở cửa, tay ôm một hộp bánh trung thu đựng tiền tiết kiệm, hốc mắt đỏ, giọng khàn khàn: “Chúng tính toán tiền nong một chút, bàn chuyện con cái .”
Hạ Vũ Tường hét lên: “Không ! Tiểu thúc ngoại tình!”
Hạ Viễn đầu tiên đ.á.n.h trẻ con: “Con đừng gọi chú là tiểu thúc nữa, con rõ với dì con !!!”
Cái gì mà “ ngoại tình”! Anh vốn dĩ , nhưng thể chỉ mỗi câu đó !
Tiểu Ngọc sợ đến mức đ.á.n.h rơi quả bóng, nước mắt lã chã: “Đừng mà... dì và tiểu thúc đừng ly hôn mà...”
Hạ Viễn chằm chằm Hạ Vũ Tường: “Con còn lý do tại lúc đó phản ứng như , cái nhà sắp tan nát vì con đấy!!”
Hạ Vũ Tường khuôn mặt chút cảm xúc của dì, cũng sợ hãi kém, vội vàng đóng cửa , mặt dì nhắm mắt hết một lèo:
“Tiểu thúc dẫn con xem một cái mỏ, nhưng đó chúng con thăm mộ ông bà nội. Tiểu thúc bảo nếu ngày xưa tiền thì ông bà c.h.ế.t, nhưng nhà mỏ mà ông bà vẫn c.h.ế.t. Con sợ tiểu thúc cũng sẽ chọn cái mỏ đó mà bỏ rơi dì... nên con mới phản ứng như .”
Hạ Viễn đỡ trán, một cảm giác mệt mỏi ập đến. Anh nhớ đến lời một vị trưởng bối từng : *“Dù đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện đến , nó cũng sẽ lúc gây những tai họa mà thể lường .”*
Thấy tiểu thúc im lặng, Hạ Vũ Tường càng hoảng sợ. Hạ Viễn thở dài bất lực: “Nếu chúng giao cái mỏ đó cho một kẻ quyền thế, liệu ông bà nội con thực sự sống sót ? Nhà nhiều tiền như , chẳng lẽ chỉ đưa cho một là xong ?