Trần Thanh thở phào một , xót xa đến mức nước mắt cũng chực trào : “Xin ông, thể xin một gian riêng để chuyện với cháu một lát ?”
Chủ nhiệm Mạnh đáp: “Được chứ.” Ông sắp xếp cho Trần Thanh và Tiểu Ngọc một phòng họp nhỏ.
Trên đường , Chủ nhiệm Mạnh với Trần Thanh: “Thiên phú của cháu cô thực sự cao, chúng thể lãng phí tài năng . Cô cũng về thương hiệu đồ thể thao, còn kết nối với quốc tế, chắc cô cũng hiểu nếu đất nước một vận động viên tỏa sáng đấu trường quốc tế thì sẽ mang lợi ích lớn thế nào.”
Trần Thanh đáp lời. Tâm trí cô như một tảng đá đè nặng. Vào đến phòng họp, cô đóng c.h.ặ.t cửa, ôm Tiểu Ngọc lên ghế, còn thì xổm xuống, ngửa đầu cô bé: “Tiểu Ngọc, ngoan nữa, chúng cùng bàn bạc một chút con?”
Tiểu Ngọc đến mức vai run bần bật, đôi mắt đỏ hoe dì: “Dì ơi, cháu thích b.ắ.n cung !”
“Dì , nhưng con tố chất để vận động viên.” Giọng Trần Thanh cũng run.
“ mà... cháu ngày nào cũng gặp dì cơ...” Cô bé ngửa mặt nức nở, tiếng xé lòng. Tiểu Ngọc thực sự vận động viên gặp dì, nếu thì cô bé chắc chắn sẽ thích nó !!
Trần Thanh lòng đau như cắt, cũng chẳng buồn quản nhiều quy tắc nữa: “Thôi , chúng màng đến những thứ đó. Chúng cứ rèn luyện thử hai năm xem . Nếu thấy hợp thì chúng sẽ quyết tâm theo đuổi, còn nếu hợp thì cứ coi như đó là một sở thích thôi.”
Tiếng của Tiểu Ngọc nhỏ dần: “Thế cháu về nhà mỗi ngày dì?”
“Khi con học thì cứ bắt xe buýt đến đây. Đến tối khi con tập xong, dì sẽ lái xe đến đón con về.”
“ thế thì phiền dì lắm...” Tiểu Ngọc ngập ngừng.
Trần Thanh cũng là sẽ vất vả. Tiểu Ngọc bộc lộ thiên phú vượt trội, nếu để tài năng mai một, cô sẽ áy náy cả đời mất. “Phiền một chút , quan trọng là chúng trân trọng cơ hội. Tiểu Ngọc, con ? Vừa con b.ắ.n cung, động tác mượt mà, hò reo cổ vũ con, khoảnh khắc đó thực sự tuyệt vời. Dì cũng mong một ngày nào đó con sẽ vạn chú ý, như con sẽ một cuộc đời rực rỡ.”
“... nếu cháu tập thì ạ...” Tiểu Ngọc lo lắng gì xuất sắc sẽ khiến dì thất vọng.
“Tập thì về nhà tiếp tục học. Con vốn dĩ học sớm hơn trai hai năm mà, dù học thi trường nghề thì chúng vẫn cứ từng bước mà thôi. Quan trọng là chúng trải nghiệm, để hối hận.” Trần Thanh lau nước mắt mặt cô bé: “Yêu cầu duy nhất của dì đối với cuộc đời con là hãy sống thật . Dù con sống thế nào, trong lòng dì, con vẫn luôn là Tiểu Ngọc tuyệt vời nhất, là niềm tự hào và là dì yêu thương nhất. Thế nên tập luyện đừng áp lực quá nhé. Tất cả những điều chỉ là để con thử sức với những gì con thích thôi, dì hy vọng con thể tận hưởng niềm vui khi vượt qua chính mỗi buổi tập.”
Tiểu Ngọc trào nước mắt, ôm c.h.ặ.t lấy dì: “Dì ơi, cháu yêu dì nhiều lắm.”
Trần Thanh cũng ôm c.h.ặ.t lấy cô bé: “Dì , dì cũng yêu con nhiều.”
Sau khi hai dì cháu bàn bạc xong, họ gặp Chủ nhiệm Mạnh để trình bày nguyện vọng: “Trong hai năm đầu, mỗi tối sẽ đến đón cháu về. Nếu trong hai năm cháu biểu hiện ưu tú, cháu sẽ tuân thủ quy định của trường và ở căn cứ huấn luyện. Còn nếu trong thời gian cháu cảm thấy , cháu sẽ xin rút lui.”
Chủ nhiệm Mạnh nhíu mày suy nghĩ hồi lâu mới đồng ý. Nếu hai năm mà đứa trẻ vẫn thể rời xa gia đình, thì ở một mức độ nào đó, nó cũng chứng minh cô bé thích hợp để theo con đường chuyên nghiệp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-927-loi-hua-cua-di.html.]
Kinh Vĩ Bác với Tiểu Ngọc: “Cháu cố gắng tập luyện đấy nhé.”
Tiểu Ngọc dõng dạc: “Cháu ạ!” Một khi hứa, cô bé nhất định sẽ nỗ lực, nếu cô bé chẳng đồng ý đến đây.
Hai bên hẹn ba ngày sẽ đưa Tiểu Ngọc đến nhập học, tạm thời chia tay. Trên xe về nhà, Trần Thanh thông báo tin cho Hạ Vũ Tường và những đứa trẻ khác.
Mao Mao kinh ngạc: “Thế là từ giờ Tiểu Ngọc học cùng bọn nữa ạ?”
Tiểu Ngọc gật đầu: “ , vì em huấn luyện .”
Mao Mao luyến tiếc: “Tớ thể đến thăm ?”
Dương Nhất Hà thì gần như sụp đổ. Tiểu Ngọc mà sắp xa cô ?!! Hạ Vũ Tường thì rơi im lặng thật lâu.
Về đến nhà, Hạ Vũ Tường thẳng phòng . Tiểu Ngọc ngửa đầu dì cầu cứu. Trần Thanh : “Anh trai con chắc là sắp , lát nữa con hãy tìm nhé.”
Tiểu Ngọc suy nghĩ một chút, vẫn đến cửa phòng trai an ủi: “Anh ơi đừng , ngày nào em cũng về nhà mà.”
Hạ Vũ Tường đáp vọng : “Anh !”
Tiểu Ngọc: “Thế mở cửa .”
Hạ Vũ Tường: “Không tiện!!!”
Tiểu Ngọc: “Dạ, thế thôi .”
Hai em im lặng hồi lâu, lâu đến mức Hạ Vũ Tường tưởng em gái . Vừa mở cửa , thấy gương mặt hớn hở của em gái. Hạ Vũ Tường ngượng ngùng mặt : “Em đây gì cho khô cả cổ ?”
Tiểu Ngọc: “Em lo buồn.”
Hạ Vũ Tường thấy sống mũi cay cay, cố nén nước mắt : “Có gì mà buồn, em luôn về .”
Tiểu Ngọc cũng tán thành gật đầu, đó nghiêm túc với trai: “Em sẽ nỗ lực huấn luyện, lãng phí sân bãi và đồ ăn của quốc gia, cũng sẽ cố gắng thi đấu thật . Như sẽ một cô em gái là quán quân đấy nhé!”