“Kết quả nghiên cứu thế nào ?” Trần Thanh tò mò hỏi.
Vẻ mặt Ngô Kiến Hoành lộ rõ vẻ lúng túng, ghế sô pha, hai tay xoa xoa đùi: “Cảm giác gan của cô lớn, tài ăn cũng cực kỳ .”
Về những kỹ năng đàm phán của Trần Thanh tại Hội chợ Quảng Châu, bộ phận bán hàng của họ đều nghiên cứu kỹ. Nghiên cứu nghiên cứu , cuối cùng họ chỉ rút một kết luận: Da mặt Trần Thanh thật sự quá dày!
Trần Thanh mỉm lịch sự: “Cảm ơn khen ngợi.”
Ngô sư phụ đang ở bàn ăn lên tiếng: “Mấy đứa ở xưởng vì nghiên cứu mấy cái kỹ năng năng đó, chi bằng hãy nghiên cứu kỹ về trang phục, và điều tra kỹ tình trạng tham ô .”
Ngô Kiến Hoành mà tê cả . Ba đúng là kiểu gì nấy, chẳng thèm nể nang cảnh nào cả!
“Đồng chí Trần, ngại quá, để cô chê . Xưởng may của chúng khá , chỉ là khâu giới thiệu bên trong chút mâu thuẫn thôi, xử lý xong chắc chắn sẽ phát triển mạnh mẽ.”
“ tin các . Tuy nhiên, chỉ nghiên cứu kỹ năng của thôi thì đủ . Các thể mở rộng phạm vi, nghiên cứu bộ nhân viên của chúng một lượt, tin rằng lúc đó sẽ ngộ nhiều điều.” Trần Thanh điểm dừng, coi như đây là lời cảm ơn cho bữa cơm của Ngô sư phụ.
Sau khi dùng bữa tại nhà Ngô sư phụ, Trần Thanh mang theo những món đồ mà Ngô Tú Trân gửi cho Lâm tiền bối về nhà khách , đó dùng cách cũ để bái phỏng thêm vài vị sư phụ già khác.
Chạy đôn chạy đáo liên tục hai ngày, Trần Thanh kiệt sức.
Vào ngày áp ch.ót khi rời Hải Thị, Trần Thanh đến bộ phận tài vụ để ký kết hợp đồng. Khi ký tên, Cục trưởng Chu dặn dò: “Thời gian tới chúng sẽ cử đến xưởng của cô để khảo sát tình hình thành đơn hàng. Hy vọng đồng chí Trần đừng chúng thất vọng.”
Trần Thanh khẳng định: “Ngài yên tâm, chúng nhất định sẽ thật .”
Hợp đồng ký xong. 50 vạn đồng nắm chắc trong tay!
Trương Thu Hồng dẫn cô ngoài, còn hẹn cô ăn cơm. Nhà hàng bên ngoài hề phô trương, nhưng bước , Trần Thanh cảm giác như đang bước sang một chiều gian khác.
Những tấm rèm nhung dày nặng rủ xuống, ngăn cách sự ồn ào của phố xá bên ngoài. Trên trần nhà, những chiếc đèn chùm pha lê tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Hai nhân viên dẫn đến vị trí đặt . Trần Thanh nhớ mỗi nhà hàng Pháp, nhạc nền thường là Jazz, nhưng ở đây, chiếc máy hát đang phát giai điệu của vở kịch *“Thanh nữ quân đỏ”*. Một sự kết hợp kỳ lạ giữa Trung Hoa và Pháp quốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-910-bua-toi-kieu-phap-va-loi-de-nghi-hop-tac.html.]
Trần Thanh cảm nhận một bầu khí vô cùng “chính khí”.
Trương Thu Hồng gọi món, nhanh đó một bát súp hành tây bưng lên. Trần Thanh mấy mặn mà với món . Kiếp cô cũng thường xuyên lui tới những nơi xa hoa, nhưng cái dày thuần Trung Quốc của cô thực sự thẩm thấu nổi đồ Tây.
Trương Thu Hồng thấy động tác ăn uống của cô trở nên ưu nhã nhưng... chậm chạp, liền hỏi: “Không hợp khẩu vị ?”
“Vâng, lợn rừng ăn cám mịn ạ.”
“Ha ha, cô đúng là thẳng thắn. Lát nữa vài món vị cũng bình thường thôi, đồ ngoại quốc chủ yếu là ăn cho cái mới lạ. đặt bít tết và bánh kem hạt dẻ, hai món ngon lắm.”
Trương Thu Hồng tự nhận là sành ăn, vì thế bà quen nhiều đầu bếp. Sau khi thiết, bà thể đặt những món đặc biệt. Loại nhà hàng xa hoa thích hợp để “lòe” mấy trai trẻ... Khi họ bước một lĩnh vực xa lạ, họ sẽ trở nên lúng túng, đôi khi còn trò , và cuối cùng tất cả sẽ chuyển hóa thành sự sùng bái dành cho bà.
Trương Thu Hồng Trần Thanh đầu đến Hải Thị nên cố ý đưa cô đến đây, để xem cô mặt mà thuần túy Trần Thanh chút ấn tượng về Hải Thị. Không ngờ tính cách cô trực diện như , dám thừa nhận thích đồ Tây xa xỉ.
Nghe đến bít tết và bánh kem hạt dẻ, mắt Trần Thanh sáng lên. Cô kìm mà nghĩ đến Tiểu Ngọc nhà . Tiểu Ngọc là một con sâu háu ăn, thích những thứ thơm giòn và đặc biệt là đồ ngọt. Nếu Tiểu Ngọc thể đến Hải Thị, con bé chắc chắn sẽ thích mê vị bánh kem . Trần Thanh thầm ghi chú việc đưa lũ trẻ du lịch Hải Thị danh sách việc cần .
Khi món bít tết dọn lên, Trần Thanh bắt đầu dùng d.a.o nĩa một cách thuần thục. Trương Thu Hồng liếc cô, thấy cô vô cùng tự nhiên, chỉ cảm thán rằng trẻ kiến thức đúng là khác biệt, đối với đồ Tây chẳng hề lộ vẻ sùng bái bỡ ngỡ. Bà rằng, kiếp Trần Thanh ăn đồ Tây đến mức phát ngán .
Hai thong thả dùng bữa, câu chuyện cũng dần về quỹ đạo chính. Trương Thu Hồng nhắc đến chuyện hợp tác với các xưởng may ở Hải Thị: “ cô thành lập trường nghề.”
Quy mô của trường nghề đó bà tìm hiểu kỹ. Có đại lão chống lưng! Kiến thức dạy là kỹ năng thực thụ, đãi ngộ hàng đầu, ngay cạnh xưởng may đồ thể thao “Giữa Hè” đang nổi đình nổi đám cả nước! Có thể đó là trường kỹ thuật nhất trong ngành hiện nay.
Trần Thanh hỏi: “Chị Trương chỉ điểm gì ạ?”
“ hợp tác với cô. Chúng sẽ cử công nhân từ Hải Thị đến đó học tập, đổi , chúng thể dành cho xưởng may của cô một chỉ tiêu sinh viên Công Nông Binh.”
Trương Thu Hồng rõ trong ngành may mặc ở Hải Thị vốn cao ngạo. Bà đưa nhóm đến tỉnh Quảng Đông để họ tận mắt thấy phát triển đến mức nào. Trước tiên là để đập tan ảo tưởng về sự thống trị của ngành may mặc Hải Thị, đó mới khiến họ cải thiện tình hình hiện tại để đuổi kịp Trần Thanh!