“ như , lẽ cảm nhận sâu sắc. xưởng cũ của chúng từng mang loại áo bông tự hào nhất đến Hội chợ Quảng Châu. Áo bông dùng liệu cực , chắc chắn đến mức thể mặc mười năm hỏng, kết quả là chẳng ai thèm ngó ngàng tới, vì khách nước ngoài chỉ cần bền mà còn !”
Dưới khán đài, vài vị xưởng trưởng già vô thức gật đầu, vì chính họ cũng từng nếm trải bài học tương tự. Rõ ràng trong nước khen nức nở, tranh mua, nhưng đưa cho khách ngoại thương xem thì họ chê ỏng chê eo.
Trần Thanh tiếp tục: “Vậy để thị trường cần gì? Qua kinh nghiệm cá nhân, đúc kết ba việc cần . Thứ nhất, thành lập tổ tình báo ngoại thương, thu thập mẫu quần áo, họa báo, tạp chí nước ngoài thể tìm để phân tích, học hỏi kinh nghiệm. Thứ hai, coi sự khắt khe của khách hàng là cuốn sổ tay để cải tiến. Ví dụ, tại Hội chợ Quảng Châu , một thương nhân Hồng Kông sợ áo lùa gió khi chạy bộ, ngay trong ngày sửa bản vẽ và đưa mẫu mới cho ông xem, kết quả là ông đặt thêm hàng ngay lập tức. Tất nhiên, bước đòi hỏi sự phán đoán, mù quáng chạy theo! Thứ ba, chúng cần hiện thực hóa ý tưởng, sắp xếp nhà thiết kế mẫu mới, bồi dưỡng năng lực sáng tạo để sản xuất những sản phẩm mới liên tục.”
Ba bước cô đưa đơn giản: thu thập thông tin, phân tích nhu cầu và hiện thực hóa hệ thống. một vị chuyên gia già phái bảo thủ, khí chất trầm , nhịn liền lên tiếng: “Trần xưởng trưởng, cô như quá chiều lòng khách hàng ? Doanh nghiệp xã hội chủ nghĩa của chúng vẫn chú trọng phục vụ nhân dân, thể cứ chạy theo sở thích của bọn tư bản nước ngoài ?”
Câu hỏi của ông sắc bén, chỉ cần trả lời sai một li, Trần Thanh sẽ gán mác “tay sai của chủ nghĩa tư bản” ngay lập tức. Trần Thanh thoáng thắt lòng, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ vân đạm phong khinh: “Câu hỏi của vị sư phụ vạch trần sai lầm trong tư tưởng đây của chúng ! Thế nào là chất lượng? Trước đây chúng cho rằng dùng liệu chắc chắn, mười năm hỏng là chất lượng. chiếc áo bông tự hào nhất của chúng ai hỏi đến ở Hội chợ Quảng Châu. Vậy nên, một món đồ dù đến mà thị trường cần thì chất lượng đó thể hiện ở ? Ở đống hàng tồn kho ở con thua lỗ báo cáo tài chính?”
“Chúng cho rằng, chất lượng thực sự là khách hàng cần đến! Sản phẩm thị trường công nhận, tiêu dùng lựa chọn mới thực hiện giá trị, mới tạo ngoại hối thực sự cho đất nước. Đó mới là sự trách nhiệm cao nhất đối với quốc gia và nhân dân! Vì , ‘thị trường cần gì thì sản xuất cái đó’ tuyệt đối là mù quáng chạy theo, mà đòi hỏi chúng dời mắt khỏi máy móc để thấy những con thực sự phía , để hiểu cuộc sống, thói quen và nhu cầu của họ. Đích đến cuối cùng chính là thương hiệu. Khi một ngày nào đó, nước ngoài chọn chúng vì giá rẻ, mà vì họ tin rằng thương hiệu của chúng luôn thỏa mãn, thậm chí vượt xa mong đợi của họ, lúc đó chúng mới thực sự thành công. Đây là con đường chúng đang , để hàng ‘Made in China’ thực sự vươn thế giới!”
Vị chuyên gia già lâm trầm tư, phản bác thêm lời nào. Những cán bộ trẻ thì ánh mắt tràn đầy phấn khích và sùng bái, như mở một cánh cửa thế giới mới, ngòi b.út ngừng ghi chép lời Trần Thanh. những lãnh đạo già phái bảo thủ thì sắc mặt nghiêm nghị, mày nhíu c.h.ặ.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-898-chat-luong-thuc-su-va-cuoc-doi-dau-tu-tuong.html.]
Liên An Thái cảm nhận bầu khí ngưng trệ xung quanh, lòng bỗng thấy hả hê lạ kỳ. Chắc hẳn bọn họ cũng cảm thấy đe dọa . Tất cả những ở đây đều là bậc thầy chơi trong quy tắc cũ, khiến mới khó ngoi đầu lên. Trong hệ thống của họ, sự táo bạo, phá cách là sai lầm lớn. Một như Trần Thanh lẽ nên tồn tại! cô đến, chỉ mang theo con ngoại hối khổng lồ mà còn mang đến một quy tắc trò chơi mới. Cô kiếm tiền của nước ngoài, chẳng chịu ảnh hưởng của họ, cũng chẳng cần khom lưng uốn gối tiền bối, vì cô tự lập môn phái và tỏa sáng rực rỡ . Chính vì sự khác biệt đó mà họ bài xích, phản cảm và sợ hãi cô.
Trần Thanh kết thúc bài diễn thuyết và bước xuống đài. Những gì thể , cô hết. Còn cảm nhận thế nào là việc của họ. Sau buổi chia sẻ, Trần Thanh Trương Thu Hồng kéo ăn cơm. Trên bàn tiệc là những đàn ông đủ kiểu dáng, nên Trương Thu Hồng nảy sinh sự thiện cảm tự nhiên với Trần Thanh: “Tiểu Thanh, ăn nhiều , em gầy quá.”
Có những phụ nữ khi leo lên vị trí đủ cao, họ hề bài xích những đồng nghiệp nữ mới đến, mà trái còn cảm giác “Oa, cuối cùng cũng mới” đầy vui mừng. Trần Thanh cảm nhận Trương Thu Hồng đối xử với như , giống như đối với một hậu bối trong nhà.
“Cảm ơn Trương...”
“Đừng gọi Trương phó cục trưởng, cứ gọi chị Trương là .” Trương Thu Hồng điều tra diện về Trần Thanh, từ phong cách việc ngông cuồng tại xưởng máy móc đến sự dứt khoát, sắc sảo khi lấn sân sang ngành may mặc, bà đều hài lòng.