hiện giờ bên cạnh là Thẩm Diệu Bồng, ông tỏ yếu thế đối thủ. Thẩm Diệu Bồng cũng chẳng lạ gì phong cách của Tề Viện Triều. Ông với Trần Thanh tuy đ.á.n.h , mắng , tính kế , nhưng bản tính khá hợp rơ. Vì thế, ông cực kỳ dị ứng với kiểu chuyện vòng vo tam quốc của Tề Viện Triều.
Tề Viện Triều nhận cả hai đều đang mất kiên nhẫn với , đành tung bài: " thể rót vốn."
Trần Thanh lập tức thẳng lưng, ánh mắt trở nên dịu dàng vô cùng. Giờ thì dù Tề Viện Triều chậm như sên, cô cũng sẵn lòng kiên nhẫn chờ đợi! Không còn cách nào khác, cô vốn là một cấp "tận tụy" mà.
Tề Viện Triều đắc ý, cuối cùng ông cũng gỡ một ván. Thẩm Diệu Bồng hừ lạnh: "Anh định đem tiền của bộ phận đặc thù rót cho Trần Thanh đấy ? Anh thế là giúp cô , mà là đang chuốc thêm kẻ thù cho cô đấy!"
Trần Thanh lười biếng tựa lưng ghế, một tay chống cằm, mắt nheo : "Cục trưởng Tề, vốn tin tưởng mà, thể đối xử với như ?"
Tề Viện Triều vội vàng giải thích: " ý đó..."
Thẩm Diệu Bồng nhạo: "Anh ý đó quan trọng, quan trọng là cấp của sẽ thấy thiên vị Trần Thanh. Họ vốn cô như hổ rình mồi , thế chẳng khác nào tạo cớ để họ liên minh nhằm cô ."
Trần Thanh lắc đầu thở dài: " thật là đáng thương mà."
Thẩm Diệu Bồng: "..." Con bé diễn quá đấy.
Tề Viện Triều xoa xoa thái dương, những chuyện cứ huỵch toẹt như thế nhỉ! "Theo chỉ thị của cấp , kinh phí cho các bộ phận đặc thù thể chỉ rót cho những nhà máy đang đà phá sản, mà còn ưu tiên cho những đơn vị đang phát triển . Cá nhân thấy xưởng may Giữa Hè là một lựa chọn tiềm năng."
Thẩm Diệu Bồng vắt chân chữ ngũ, bắt đầu thong thả uống . Cuối cùng ông cũng uống do Trần Thanh pha! Thật là hiếm khó tìm, thưởng thức thật kỹ mới . Chậc, hương vị cũng thường thôi, bằng tay nghề của ông . Thế là Thẩm Diệu Bồng tự tay pha .
Tề Viện Triều thấy thái độ của Thẩm Diệu Bồng như , sắc mặt càng lúc càng khó coi. Trần Thanh vội trấn an lãnh đạo của : "Cục trưởng Tề, thể mạn phép hỏi khoản kinh phí bao nhiêu ạ?"
Tề Viện Triều trả lời mà hỏi ngược : "Thính trưởng Thẩm góp tiền ?"
Thẩm Diệu Bồng thản nhiên: " tiền, nhưng nhân mạch. Những quen đều cực kỳ phù hợp với yêu cầu của trường nghề."
Tề Viện Triều khẩy: " chắc?" Nếu xét riêng về nhân sự trong ngành may mặc, ông quen chẳng lẽ ít hơn một kẻ ngoại đạo như Thẩm Diệu Bồng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-889-cuoc-dua-do-von-va-nhung-quan-bai-tay.html.]
Thẩm Diệu Bồng cúi đầu rót cho cả ba, bâng quơ hỏi: "Thế cái gì?"
Tề Viện Triều đáp: "Giáo viên dạy cắt may giỏi quen nhiều vô kể. Quan trọng nhất là thể điều động ba cán bộ từ Công ty Xuất nhập khẩu May mặc tỉnh, những am hiểu ngoại ngữ và quy trình ngoại thương, đến kiêm nhiệm giảng dạy. Thế nào, tồi chứ?"
Trần Thanh gật đầu lia lịa! Không tồi! Quá tồi! Xưởng may Giữa Hè chuyên trị các đơn hàng ngoại thương, tương lai cần dựa lượng lớn ngoại hối để duy trì hoạt động. Có những lãnh đạo am hiểu ngoại thương đến giảng dạy, chỉ học sinh mà ngay cả cô cũng cắp sách theo học cách giao tiếp với nước ngoài cho hiệu quả.
Tề Viện Triều Thẩm Diệu Bồng với ánh mắt khiêu khích. Trần Thanh liếc mắt sang bên trái.
Thẩm Diệu Bồng cũng : "Ngoài việc giới thiệu giáo viên chuyên môn, thể mời một kỹ sư từ Viện Nghiên cứu Máy móc tỉnh, mỗi tháng đến hai để truyền thụ nguyên lý máy móc và bảo trì thiết . Chưa hết, sẽ điều động một thợ nguội bậc 8 từ xưởng máy móc đến thường trú tại trường, phụ trách dạy học sinh cách điều chỉnh, sửa chữa, thậm chí là cải tiến máy móc."
Trần Thanh liếc mắt sang bên .
Tề Viện Triều hừ lạnh: "Làm giáo d.ụ.c là chuyện lâu dài, tính toán mặt. Hệ thống công nghiệp nhẹ của chúng chẳng gì ngoài đồ thật việc thật. Trong kho của Cục còn mười lăm chiếc máy may 'Con Bướm' mới tinh, thể ưu tiên cấp cho cô. Mỗi năm còn đặc cách phê duyệt hai cây vải sợi tổng hợp nhập khẩu để học sinh thực hành cao cấp."
Trần Thanh liếc mắt sang bên trái.
Thẩm Diệu Bồng cảm giác đang đưa tròng, nghiến răng : "Chúng thể cấp năm chiếc máy thùa khuy và đính cúc công nghiệp cho các cô, để học sinh tiếp xúc với thiết thực tế của nhà máy. Ngoài còn phê duyệt một thép vụn, vật liệu thừa để học sinh thực tập gia công kim loại. Được ?!"
Trần Thanh im lặng liếc mắt sang bên .
Tề Viện Triều cảm thấy sống đời là tranh một thở: "Thực phẩm cho nhà ăn của trường như thịt lợn, trứng gà, sẽ yêu cầu Công ty Thực phẩm cung cấp theo tiêu chuẩn đặc biệt, để bọn trẻ ăn ngon mới học . Năm đầu tiên trường cần vải vóc, phụ liệu gì, chỉ tiêu kế hoạch sẽ lo liệu hết, đảm bảo chậm trễ việc gì. Thế đủ ?!"
Trần Thanh mím môi, liếc mắt sang bên trái.
Thẩm Diệu Bồng cảm thấy chắc chắn sập bẫy, là do Trần Thanh một đạo diễn hai thông đồng tính kế ông : "Các chỉ vận hành theo logic công nghiệp nhẹ, hiểu tư duy công nghiệp nặng . thể sắp xếp cho học sinh tham quan các khu mỏ, xưởng máy móc, xưởng máy kéo lân cận để học tập quản lý dây chuyền sản xuất và hệ thống quản lý chất lượng của . Trần Thanh, đối xử với cô như là quá chứ?!"