Ông nội Vương giải thích: “Không , gia trưởng của bọn trẻ là nghiên cứu viên, tự tay cho chúng đấy.”
Đại đội trưởng Vương gật đầu: “Thật tồi, thành phố sướng thật, cái gì cũng lo cho con cái.”
Đứa trẻ lưng Đại đội trưởng Vương mười hai, mười ba tuổi, cứ chằm chằm mấy chiếc xe đạp, : “Nghe bảo các bạn đến giúp gặt lúa ? Thế thì , để trông xe cho.”
Hạ Vũ Tường vốn đôi mắt đen láy mang vẻ lạnh lùng bẩm sinh, khi khác bằng ánh mắt sắc sảo đó, thường khiến lầm tưởng là một đứa trẻ hư. Lúc cũng chẳng hề tỏ ngoan ngoãn mà dứt khoát từ chối: “Không cần.”
Vương Tiểu Cường bĩu môi: “Làm như ai thèm đồ của thành phố các bằng.”
Đại đội trưởng Vương vội vàng giảng hòa: “Thằng bé còn nhỏ hiểu chuyện, cứ tưởng đồ của thành phố cũng giống như trẻ con nông thôn, thể tùy tiện chơi đùa.”
Ông nội Vương mà gì. Dương Nhất Hà thấp giọng với Tiểu Ngọc: “Ông Đại đội trưởng .” Tiểu Ngọc nghiêm túc gật đầu.
Dương Nhất Hà mỉm , đôi lúm đồng tiền hiện rõ, trông ngọt ngào xinh . Vương Tiểu Cường chú ý đến Dương Nhất Hà, cảm thấy đứa trẻ thành phố hơn hẳn đám trẻ trong thôn! Nếu cũng cưới một cô vợ thành phố như bố Vương Văn Minh, thì thể lên thành phố sống .
Dương Nhất Hà cực kỳ nhạy cảm với những ánh mắt ác ý, ánh mắt cô bé dần trở nên lạnh lẽo.
Ông nội Vương dẫn bọn trẻ việc. Công cụ lấy từ kho của đại đội. Tiểu Ngọc cầm lấy chiếc liềm theo ông nội Vương.
Dương Nhất Hà định theo Tiểu Ngọc thì Vương Tiểu Cường sán hỏi: “Bạn sang ruộng của ? thể giúp bạn.”
Ải Cước Hổ nhịn nữa: “Đầu óc mày vấn đề ? Cứ chằm chằm con gái nhà gì? Còn đòi giúp nữa chứ, em gái giúp ? Mày cái gì, định vác cái mặt xí khoe khoang chắc?”
Vương Tiểu Cường lập tức mắng : “Mày ý gì hả? Muốn đ.á.n.h đúng ?!”
Ải Cước Hổ giơ nắm đ.ấ.m định xông : “Ai sợ mày!” Cậu còn lạ gì nữa, thằng rõ ràng thấy chị Tiểu Hà xinh là thành phố nên giở trò, đúng là đồ hổ, ghê tởm hết chỗ !
Vương Văn Minh cũng tức giận : “Mày gì hả?!”
Vương Tiểu Cường thấy bên đông nên tạm thời đ.á.n.h, hậm hực bỏ : “Chúng mày cứ đợi đấy!”
Ông nội Vương cau mày, hiểu Đại đội trưởng Vương dạy con cháu kiểu gì mà mới tí tuổi đầu dáng lưu manh thế , lớn lên thì còn nữa! “Tiểu Hà, đừng sợ, để ông giải quyết chuyện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-882-rac-roi-o-lang-ho-vuong.html.]
“Cháu ạ.” Trừ thời gian , cô bé sẽ bao giờ dây dưa với loại như .
Tiểu Ngọc thì bực lắm! Là do cô bé rủ chị Tiểu Hà về đây nên chị mới bắt nạt. Hạ Vũ Tường nhân cơ hội giáo d.ụ.c em gái: “Đi đến nơi xa lạ, gặp kẻ ngang ngược vô lý là chuyện thường tình, dễ chịu thiệt...”
“Thế nên lát nữa còn dám đến, em sẽ đ.ấ.m cho một trận!” Trong mắt Tiểu Ngọc như hai ngọn lửa bùng cháy, cô bé sang với trai: “Anh đừng thấy một vài mà bảo em ngốc, em ngốc thế ! Có lẽ ông Đại đội trưởng và thằng cháu ông , nhưng ông bà nội Vương chẳng ?! Nơi nào mà chẳng kẻ .”
Hạ Vũ Tường và Dương Nhất Hà sững . Cả hai đều thói quen nhận mặt tối của con , còn Tiểu Ngọc một trái tim chân thành. Cô bé luôn nghĩ về , nếu bắt nạt mới phản kháng.
Hạ Vũ Tường chịu thua, cảm thấy dì dạy trẻ con đúng là . Dương Nhất Hà khen ngợi: “Tiểu Ngọc của chúng giỏi quá.”
Hạ Vũ Tường: “...” Đồ phản bội!
Vương Văn Minh dẫn các bạn đến mảnh ruộng nhà phụ trách. Năm đứa trẻ cánh đồng lúa chín vàng rực như một biển vàng, những bông lúa nặng trĩu cúi đầu, một cảm giác hạnh phúc ập đến.
Tiểu Ngọc vui vẻ reo lên: “Đẹp quá mất!”
khi bước xuống ruộng, Tiểu Ngọc còn hưng phấn nữa. Dưới ruộng ẩm nóng, giống như một cái l.ồ.ng hấp khổng lồ khiến cô bé cảm thấy khó thở. Muỗi và côn trùng nhỏ bay loạn xạ, Tiểu Ngọc nhíu mày, quyết định ngày mai sẽ đeo khẩu trang.
Có một bà bác thấy bọn trẻ liền hỏi: “Sao mấy đứa trẻ thành phố về nông thôn việc thế , mệt lắm đấy.” Bà thấy mấy đứa trẻ đều nuôi nấng , là gia cảnh tầm thường, hiểu cha chúng nghĩ gì mà để con cái về quê lao động.
Tiểu Ngọc đáp: “Công nông binh là một nhà mà bác, chúng cháu về đây để trải nghiệm. Sau nếu xuống nông thôn thanh niên trí thức thì cũng dễ thích nghi hơn ạ.”
Bà bác thì thấy cũng lý. Thanh niên trí thức ở đại đội mới về ai nấy đều mệt đến lả , giờ đến vụ gặt ai cũng lười biếng, ngờ mấy đứa trẻ giác ngộ cao như . “Thế thì các cháu cứ , mệt thì nghỉ nhé.”
“Cháu cảm ơn bác ạ.” Tiểu Ngọc lễ phép chào.
Bà bác vẻ mặt của cô bé, cảm thấy ngọt ngào như uống nước đường: “Ôi, ngoan quá, lát nữa việc gì cứ tìm bác nhé.”
“Vâng ạ!” Tiểu Ngọc bà bác rời sang Vương Văn Minh.