Trần Thanh lục lọi trong đống ký ức xa xưa: “Hình như đúng là chuyện như .”
Hạ Viễn trở nên phấn chấn: “Cho nên sử dụng điều kiện thứ hai!”
Trần Thanh thật sự khâm phục .
Trí nhớ của giỏi thật đáng sợ.
Chuyện từ đời thuở nào mà cũng thể lôi điều kiện .
“Vậy , điều kiện thứ hai của là gì?”
Hạ Viễn hớn hở: “Em ngoại tình.”
Trần Thanh dở dở .
Hạ Viễn thúc giục: “Em hứa với .”
Trần Thanh kháng cự: “Giờ em hứa lắm.”
“Em lời giữ lời!”
“Trừ phi...”
“Trừ phi cái gì?”
“Trừ phi việc cho thật .”
Trần Thanh nghĩ nghĩ , sắp xa nhà nhiều năm như , lúc nào cũng lo lắng vẩn vơ cũng chuyện , dễ kiệt sức.
Cô dường như chẳng yêu cầu gì đối với .
Có lẽ là vì ngày thường Hạ Viễn đáp ứng thứ cho cô .
Hạ Viễn ngẩn : “Sao em đưa yêu cầu gì ?”
“Những gì cần em hết , ngoài việc việc , cố gắng giữ gìn giấc ngủ nhé, đừng để cơ thể suy kiệt.” Trần Thanh đến đây bỗng thấy sống mũi cay cay: “Đừng chuyện nữa, vẫn đến lúc đó mà.”
Cô uống nước ừng ực.
Nỗ lực đè nén cảm xúc đau buồn xuống.
Hạ Viễn thở dài một tiếng, nhẹ nhàng xoa tóc cô, ánh mắt tràn đầy áy náy: “Anh xin .”
Nếu mặt là tổ quốc, Hạ Viễn sẽ bao giờ chọn con đường đó.
Trần Thanh giục: “Anh ăn cơm .”
Hạ Viễn ngoan ngoãn ăn cơm.
Trần Thanh cũng cúi đầu ăn.
Thực cô cũng nghĩ , nơi Hạ Viễn đến quản lý nghiêm ngặt như , cô mà đòi ly hôn thì chắc chắn tổ chức cũng chẳng đồng ý .
Là một trưởng thành trách nhiệm, Trần Thanh cũng vì một chút vui thú nhất thời mà ngoại tình, hỏng cả sự nghiệp và cuộc đời .
Vì , dù là vì tình yêu phân tích lý tính, trong mấy năm xa cách sắp tới, cả hai vẫn sẽ duy trì quan hệ hôn nhân.
Ăn xong, Hạ Viễn hỏi thăm công viên nhỏ gần đó cùng Trần Thanh ghế đá mặt hồ phẳng lặng mà thẫn thờ.
Trần Thanh chọc chọc : “Ở nơi đó gửi đồ ?”
Hạ Viễn đáp: “Theo thì .”
Trần Thanh hỏi tiếp: “Thế thư ?”
Hạ Viễn: “Hình như cũng .”
Thấy sắc mặt Trần Thanh khó coi, Hạ Viễn vội vàng : “Anh sẽ cố gắng tranh thủ.”
Trần Thanh lườm : “Vậy nỗ lực kiếm tiền để xoa dịu cơn giận của em .”
Hạ Viễn : “Tuân lệnh.”
Trần Thanh dậy nhặt mấy viên đá, hỏi : “Anh ném đá thảy ?”
“Anh ...” Hạ Viễn từng chơi trò .
Trần Thanh khoe khoang: “Em đấy!”
Cô nhắc nhở Hạ Viễn: “Nhìn cho kỹ nhé.”
Tõm, tõm——
Viên đá rơi thẳng xuống mặt hồ.
Hạ Viễn nhịn bật thành tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-863-dieu-kien-thu-hai-va-chiec-rolex-xa-xi.html.]
Trần Thanh đỏ mặt giải thích: “Lâu chơi nên cứng tay thôi, đây thực lực thật của em .”
“Được , em thử nữa xem.”
Thử thử .
Viên đá của Trần Thanh bao giờ nảy quá ba .
Cô bảo Hạ Viễn: “Chúng lớn cả , đừng chơi trò nữa, trẻ con lắm.”
Tõm, tõm, tõm...
Một đứa trẻ bảy tám tuổi ném đá nảy xa hơn hẳn Trần Thanh, nó cố kìm nén ham khoe khoang, chỉ liếc xéo Trần Thanh một cái.
Trần Thanh thầm nghĩ: Thằng nhóc lợi hại thật!
“Đi thôi thôi.” Mất mặt quá mất.
“Để chơi thử một lát.”
Hạ Viễn cũng nhặt đá ném.
Trần Thanh hy vọng thể "vả mặt" thằng bé .
Kết quả là cả hai vợ chồng cùng mất mặt!!
Hai lếch thếch rời , Hạ Viễn vẫn thắc mắc: “Anh tính toán kỹ mà, lẽ nào thế.”
Trần Thanh chẳng hiểu cái thì gì mà tính toán: “Chắc tại đá vấn đề đấy.”
“Đá á...”
“Anh mà còn giải thích nữa là em tìm bậc thang cho xuống nhé.” Trần Thanh nhắc nhở.
Hạ Viễn im bặt.
Hai ăn ý rộ lên.
Rời khỏi công viên nhỏ, hai vợ chồng chậm rãi dạo dọc theo con đường nhỏ. Ở góc cua, một tòa nhà lầu màu vàng nhạt trông mấy nổi bật nhưng toát lên vẻ sang trọng khác biệt hiện mắt.
Vẻ ngoài của nó lạc quẻ với những kiến trúc xám xịt xung quanh. Mặt tiền rộng lớn, cửa kính sáng loáng, cửa treo tấm biển bằng cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh: Cửa hàng Hữu Nghị.
Hạ Viễn thấy liền hỏi cô: “Em uống chút gì ?”
“Thôi, xách theo phiền phức lắm. À mà đúng, mà, chúng xem gì ngon nhé.” Trần Thanh vui vẻ bước cửa hàng Hữu Nghị.
Ánh mắt Hạ Viễn tràn đầy sủng ái, cũng bước nhanh theo cô.
Nói cũng , đây cũng là đầu tiên Trần Thanh dạo cửa hàng Hữu Nghị. Vừa dạo một vòng, cô hạ thấp giọng hỏi Hạ Viễn: “Anh mang theo bao nhiêu tiền?”
Hạ Viễn đáp: “Hơn ba mươi đồng.”
Trần Thanh ngạc nhiên, tiền là cô đưa cho mà: “Vậy chúng chỉ đủ mua đồ uống thôi.”
Hạ Viễn hỏi: “Em mua gì ?”
“Đồng hồ.”
Cô thiếu đồng hồ.
Vì Hạ Viễn mua cho cô nhiều .
Trần Thanh thấy Rolex!
Đó chính là "Lao Động Sĩ" (Rolex) huyền thoại đấy!
Kiếp Trần Thanh còn chẳng dám mơ tới, mà giờ đây chỉ với 680 đồng là thể sở hữu một chiếc!
Hạ Viễn xem giá đồng hồ hỏi Trần Thanh: “Lần thủ đô em mang theo bao nhiêu tiền?”
Trần Thanh đáp: “Một trăm đồng.”
Một trăm đồng thực là nhiều.
Trong vòng một tuần ngắn ngủi, dù cả nhà chi tiêu xa xỉ một chút cũng vẫn đủ. Chỉ là Trần Thanh ngàn tính vạn tính cũng tính ở thủ đô bây giờ bán Rolex.
Chẳng đây là thời đại mộc mạc ? Thế là thế nào? Làm cô cứ thấy ngứa ngáy trong lòng, bắt đầu mong chờ công tác đấy.
“Kệ , chúng mua đồ uống thôi.”
“Em còn mua gì khác ?” Hạ Viễn truy hỏi.
Trần Thanh đáp: “Không .”
Cô thích Rolex đơn giản vì cô quen thuộc với thương hiệu nhất. Kể cả bây giờ mua về đeo vài chục năm, đến tương lai đổi tiền thì nó vẫn giá trị hàng vạn đồng, cực kỳ lãi!