Để trẻ con ở nhà khách tuy buồn chán nhưng ít cũng an .
Phó An Hoa vẫn bỏ cuộc, ông quyết tâm xây dựng mối quan hệ với vợ chồng Hạ Viễn - Trần Thanh. Hơn nữa, đây ông cứ vứt con sang nhà cả nửa tháng trời, giờ nhờ trông hộ hai ngày mà ông ăn chẳng , coi ?
Hôm qua ông dặn dặn bà Trương, thậm chí còn trả tiền công hậu hĩnh năm đồng một ngày.
... chuyện thành thế , dù thế nào cũng bù đắp!
“Ngày mai sẽ đích trông, lấy danh dự đảm bảo, nhất định sẽ chăm sóc bọn trẻ thật để hai yên tâm họp! sẽ đưa chúng đến chỗ dành cho trẻ em chơi, đảm bảo yên tĩnh và an !”
Hai bên cứ thế đùn đẩy, lôi kéo.
Bà Trương khống chế vì tội trộm cắp! Phó An Hoa thể kiện bà !
Bà Trương vẫn đang gào , còn Trần Thanh, Hạ Viễn và Phó An Hoa thì vẫn đang khách sáo đẩy đưa.
Hạ Vũ Tường trưng bộ mặt chán đời: “Đi thì thôi, chúng cháu cũng chẳng cần chú trông, chú gây thêm phiền phức là may lắm .”
Phó An Hoa: “...”
Thằng nhóc .
Sao cứ thích thật thế nhỉ.
“ đúng đúng, để đưa .”
Vợ chồng Trần Thanh còn cách nào khác, đành hẹn giờ gặp mặt ngày mai. Phó An Hoa đưa cả nhà họ về xong mới xử lý chuyện bà Trương.
Khuôn mặt Phó An Hoa trầm mặc như nước.
Bà Trương đầu tiên thấy bộ mặt đen sì của Phó An Hoa trong phòng thẩm vấn, sợ đến mức hai chân run cầm cập: “Phó đoàn trưởng, trộm đồ, chỉ tiện tay lấy một ít thôi.”
“Việc bà bắt nạt Thư Nghiên là do bác cả chỉ thị ?” Phó An Hoa hỏi.
Bà Trương lắc đầu lia lịa.
đôi bàn tay đặt đầu gối lo lắng nắm c.h.ặ.t lấy gấu quần.
Ánh mắt Phó An Hoa sắc như chim ưng, ông cảm thấy thật châm chọc. Nhánh của bố ông mới phất lên, nhà điên cuồng tính kế lẫn .
An Tuệ họ hại đến mức dám về nhà, Thư Nghiên họ hành hạ đến mức sân vận động cũng chẳng dám bén mảng tới.
“Sổ sách sẽ tính toán kỹ lưỡng, trộm cắp bồi thường gấp đôi. Bà đừng lôi quan hệ với bác cả đây, sẽ đoạn tuyệt quan hệ với họ, cả đứa cháu gái của bà nữa, cũng sẽ cắt đứt sạch sẽ.”
“Không——”
Bà Trương nhào tới phía .
Phó An Hoa tùy ý gạt , sải bước thẳng về nhà, lòng tràn đầy hối hận.
Nếu quen gia đình Tiểu Ngọc, thật chẳng đến bao giờ ông mới phát hiện đám họ hàng đều là lũ mặt thú.
Em gái ông bao giờ mới một phút bình yên, con trai ông liệu thể lớn lên bình thường ?
Tối đó, Phó An Hoa lặng lẽ ở phòng khách lâu. Đến nửa đêm, ông bắt đầu kiểm kê những đồ đạc mất trong nhà, đưa bằng chứng cho công an xử lý vụ trộm. Đồng thời, ông liên hệ ngay với bạn ở tòa soạn báo để đăng thông báo đoạn tuyệt quan hệ.
Ông cũng quyết định từ nay về sẽ dành thời gian bồi dưỡng con trai.
Để Phó Thư Nghiên năng lực tự chăm sóc bản .
Ông việc sấm rền gió cuốn.
Chỉ một đêm, bà Trương nhận thông báo sa thải kèm theo yêu cầu bồi thường tiền.
Bà Trương chạy đến mặt Phó Thư Nghiên quỳ xuống, níu lấy ống quần bé: “Thư Nghiên ơi, thím chăm sóc cháu bao lâu nay, công lao cũng khổ lao chứ, cháu nỡ lòng nào đuổi thím . Không công việc , cả nhà thím lấy gì mà ăn đây?!”
Phó Thư Nghiên lặng lẽ bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-858-su-dut-khoat-cua-pho-an-hoa.html.]
Bố bảo.
Bà trộm đồ trị giá hơn bảy trăm đồng.
Yêu cầu bồi thường hơn một ngàn đồng.
Phó Thư Nghiên bắt chước thái độ của thầy giáo khi an ủi học sinh mắc , : “Bà cứ từ từ mà sửa đổi , sai mà sửa thì vẫn là .”
Bà Trương thấy lời tha thứ, ánh mắt trở nên độc ác: “Chẳng trách chẳng ai ưa nổi mày, cái loại như mày thì thích cho !”
Phó Thư Nghiên phản bác thế nào.
Chỉ im lặng đó.
Bà Trương phát điên gào thét: “Lũ quyền thế các chẳng thứ gì cả, chỉ bắt nạt những dân lương thiện như chúng thôi!”
Phó An Hoa về nhà đúng lúc thấy cảnh bà Trương đang nổi điên, liền gọi đội tuần tra lôi bà .
Bà Trương rủa xả: “Phó An Hoa, ông đáng đời c.h.ế.t vợ, em ly tán, giờ ông nuôi đứa con phế vật cũng là do thủ đoạn tàn nhẫn của ông mà ! Ông căn bản ! Đồ súc sinh! Cả nhà ông đều là lũ súc sinh!!!”
Ánh mắt Phó An Hoa nheo .
Sát tâm trỗi dậy.
ông tự nén xuống.
Chỉ là lời c.h.ử.i rủa thôi.
Không thể cậy chút quyền thế mà càn.
Ông chỉ là công bộc của nhân dân, chứ địa chủ thời phong kiến! Gặp chuyện giải quyết theo pháp luật, nếu dễ phản phệ!
trong lòng Phó An Hoa cực kỳ khó chịu.
Phó Thư Nghiên giục bố tìm Tiểu Ngọc.
Phó An Hoa đưa bé lên xe, hỏi: “Con buồn ?”
Phó Thư Nghiên lắc đầu: “Dạ , hôm qua vì bà Trương mà con còn mắng Tiểu Ngọc, con thật quá đáng.”
Cậu bé che mặt hối hận.
Phó An Hoa: “...”
Thế giới của trẻ con thật phức tạp.
“Con thích Tiểu Ngọc như , lớn lên cưới con bé nhé?”
“Thế thì con rời xa bố .”
“Cưới về nhà chứ!” Phó An Hoa nhấn mạnh.
Phó Thư Nghiên lắc đầu: “Không , con gái tỉnh Quảng Đông thích lấy chồng xa .”
Phó An Hoa hỏi: “Thế bố ?”
Phó Thư Nghiên đáp: “Bố thể tìm kế mà.”
Phó An Hoa: “Cái thằng ranh !”
Để con trai sống hạnh phúc với đối tượng, để ông già cô đơn một ở thủ đô, đúng là con trai ngoan của ông!
Phó Thư Nghiên ngẩn : “Bố ơi, bố bậy thế?”