Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 853: Bữa Tối Ở Thủ Đô

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:42:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tỉnh Quảng Đông giờ là địa bàn của , Hạ Viễn sớm cắm rễ ở đó bằng cách, nên dễ dàng rời .

Phó An Hoa ghen tị hỏi: “Vì gia đình ?”

“Cũng thể coi là ạ.” Hạ Viễn phủ nhận.

Cả đoàn xuống xe, Phó An Hoa gọi mấy món cơm gia đình, còn đặc biệt gọi thêm món gan xào và bánh bao nhân thịt lợn hành tây. “Lát nữa các cháu nếm thử , món gan xào ở đây là nhất đấy.” Phó An Hoa nhiệt tình giới thiệu.

Khi món gan xào bưng lên, Trần Thanh nếm thử, gan xào thêm nước sốt đậm đà, đạt đến độ mềm mượt cực hạn! Còn bánh bao thịt lợn hành tây thì nhanh ch.óng trở thành món khoái khẩu mới của Tiểu Ngọc, cô bé ăn đến mức hai má phồng lên như sóc.

Phó Thư Nghiên chống cằm hỏi: “Tiểu Ngọc, ngon ?”

“Ngon lắm, cũng ăn .” Tiểu Ngọc thấy bạn cứ , cảm thấy thật khó hiểu.

Hạ Vũ Tường lạnh lùng liếc Phó Thư Nghiên một cái: “Cậu hâm đấy.”

Phó Thư Nghiên mắng thẳng thừng, mặt đỏ bừng lên: “Tớ , tớ ăn ngay đây.”

“Hừ.” Hạ Vũ Tường cúi đầu ăn cơm. Trần Thanh cảm thấy thằng bé đúng là chút "đáng ghét", lúc nào cũng trưng cái vẻ mặt lạnh lùng, kiêu ngạo.

Tiểu Ngọc cạn lời trai: “Sao mắng bạn .”

Phó Thư Nghiên lập tức ưỡn n.g.ự.c: “ thế!”

Hạ Vũ Tường lạnh một tiếng. Khí thế của Phó Thư Nghiên xìu xuống ngay lập tức: “Tớ tha thứ cho đấy.” Cậu bạn sang an ủi Tiểu Ngọc: “Cậu đừng giận nhé, tớ .”

Tiểu Ngọc gắp cho bạn một cái bánh bao thịt: “Ăn nhanh .”

Phó Thư Nghiên ngọt ngào: “Cảm ơn Tiểu Ngọc nhé.”

Phó An Hoa cảnh đó mà đắc ý. là con trai ông! Còn nhỏ mà "tán gái" thế . Đáng tự hào!

Hạ Viễn và Trần Thanh đều ném cho ông một cái lạnh lẽo. Phó An Hoa lập tức cúi đầu ăn cơm. Làm thì nên quá đắc ý, nhất là mặt phụ của bé gái nhà , điều thật đúng chút nào. Phó An Hoa quyết định thu liễm !

Một lát , Phó An Hoa lộ nụ như "sói xám": “Tiểu Ngọc ơi, Thủ đô cháu?”

“Dạ ạ.”

“Cháu thích ?”

“Thích ạ.”

“Vậy cháu đây mãi ?”

“Dạ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-853-bua-toi-o-thu-do.html.]

Tiểu Ngọc nghi ngờ chú Phó là "đặc vụ" nhà họ. Sao cứ hết khuyên tiểu thúc đến khuyên cô bé thế ? Định gia đình cô bé ly tán ? Tiểu Ngọc hậm hực c.ắ.n một miếng bánh bao thật to, nuốt xuống dứt khoát : “Gia đình cháu là ở bên ạ.”

Hạ Vũ Tường nhếch môi, trong lòng thấy hả vô cùng. Phó Thư Nghiên cũng "phản bội" bố , về phía Tiểu Ngọc: “Bố ơi, bố đừng nữa.”

Phó An Hoa đành xin Tiểu Ngọc. Cô bé hào phóng tha thứ cho ông. khi cả nhà về đến phòng, Tiểu Ngọc nghiêm túc với Hạ Viễn: “Tiểu thúc, chú luôn ở nhà với chúng cháu nhé, nếu sẽ nhớ chú lắm đấy.”

Ánh mắt Hạ Viễn trở nên dịu dàng: “Được, chú sẽ luôn ở nhà.”

Thấy tiểu thúc hứa với , Tiểu Ngọc mới yên tâm.

Trần Thanh đưa lũ trẻ tắm. Hai chọn lúc vắng mới , vì phương Nam vốn quen với kiểu nhà tắm công cộng đại . Hạ Viễn định dắt Hạ Vũ Tường trải nghiệm nhà tắm lớn, ngại chuyện .

Hạ Vũ Tường thì !!! Cậu bé kịch liệt từ chối lời mời của tiểu thúc.

“Mùa đông mới dùng nhà tắm lớn chứ!”

“Mùa hè cũng mà, bên trong cũng nhiều bạn nhỏ bằng tuổi cháu đấy.” Hạ Viễn giải thích.

Hạ Vũ Tường để bất cứ ai thấy cơ thể , bé bảo thủ che chắn bản : “Không , cháu tắm sơ qua là , chú .”

Hạ Viễn đành chịu: “Thôi , chú còn trông em nữa, để hôm khác .”

Hạ Vũ Tường cảm giác như thoát c.h.ế.t. Cậu bé vội vàng tắm rửa xong trông em trai.

Du Du đang chăm chú thực hiện "đại sự" của đời —— phun bong bóng. Lông mi thằng bé cong v.út, đen nhánh, xinh vô cùng. Hạ Vũ Tường bên cạnh xem em trai "phốc" một cái, bong bóng đầu tiên đời, nhỏ xíu, run rẩy môi. Du Du dường như khích lệ bởi thành công , đôi mắt cong thành hình trăng khuyết, "phốc phốc" thêm hai cái nữa. Hạ Vũ Tường bật , lấy khăn lau nước miếng cho em.

Trần Thanh tắm xong trở về, với Hạ Vũ Tường: “Chúng ở Thủ đô ba ngày. Hai ngày tới dì và tiểu thúc đều bận việc, đến ngày thứ ba mới đưa cháu và Tiểu Ngọc chơi . Hai ngày chú Phó sắp xếp trông các em, nhưng cháu cũng để mắt xem họ gì, ?”

“Được ạ.” Hạ Vũ Tường đồng ý ngay. Cậu đến Thủ đô lớn chuyên trách chăm sóc các em, nhưng trong lòng cực kỳ yên tâm. Nhìn cái cách Phó Thư Nghiên và dì Phó An Tuệ chăm sóc, Hạ Vũ Tường thật khó mà tin tưởng khả năng của chú Phó.

Trần Thanh thực sự cảm thấy nếu chuyến Hạ Vũ Tường, nàng thà cai sữa cho con gửi ở chỗ Điền Mộng Nhã Tháp Lợi Á còn hơn, vì nàng cũng chẳng tin tưởng Phó An Hoa cho lắm.

Ngay cả Tiểu Ngọc, khi ngày hôm Phó Thư Nghiên rủ chơi, cô bé cũng kiên quyết từ chối. Dì nhỏ khó khăn lắm mới giao nhiệm vụ trông em cho cô bé, cô bé canh chừng thật kỹ, để các em bắt nạt.

Khi bốn đứa trẻ rời , Trần Thanh vẫn lo lắng thôi: “Phó An Hoa thực sự đáng tin ?”

Hạ Viễn, hằng ngày chăm con, càng yên tâm: “Không đáng tin lắm , chúng cố gắng giải quyết công việc thật nhanh nhé.”

“Vâng.” Trần Thanh cau mày.

Trong khi đó, bốn đứa trẻ đến nhà Phó An Hoa, Phó Thư Nghiên giới thiệu Trương thẩm với họ. Trương thẩm niềm nở: “Uầy, sinh đôi cơ , may mắn quá, để bà bế một cái nào.”

“Trương thẩm, bà thấy Bình Bình đang ? Em thích bế ngang như thế! Bà dùng cả hai tay bế em lên!” Tiểu Ngọc chằm chằm bà Trương, thấy vẻ mặt khinh khỉnh của bà như : *“Nít ranh mà lắm chuyện”*, sắc mặt Tiểu Ngọc liền đanh : “Bà nhất là bế em cháu cho cẩn thận, nếu cháu sẽ mách chú Phó đấy!”

 

 

Loading...