Mục tiêu chính hiện tại của cô là kinh doanh ngoại thương, đương nhiên cần những giỏi tiếng Anh. Thalia sảng khoái đồng ý: “Không thành vấn đề!”
Hai chia tay ở đầu ngõ, Trần Thanh về nhà chơi với hai đứa nhỏ, còn Hạ Viễn đưa Hạ Vũ Tường đến viện nghiên cứu. Ngày mai là thứ Bảy, Trần Thanh cuối cùng cũng nghỉ ngơi đôi chút. Cô vươn vai gọi: “Hạ Vũ Tường...”
Gọi một nửa mới sực nhớ Hạ Vũ Tường học . Cô ăn đồ ăn vặt quá, thèm que cay (latiao) kinh khủng. Tại những năm 70 que cay cơ chứ!!! Trần Thanh cũng chẳng que cay thế nào, dù bên gối là một lai Đông Bắc và Cảng Thành, nhưng Hạ Viễn cũng chẳng que cay là cái thứ gì.
Thật là sụp đổ! Cô còn uống sữa nữa. Trần Thanh hiểu đột nhiên thèm thuồng đến thế. Có những thứ nghĩ đến thì thôi, cứ nghĩ đến là thể nào kìm lòng .
Trần Thanh đến chỗ Hạ Vũ Tường chuyên để đồ ăn vặt, cái ổ khóa mà cạn lời, chẳng nhóc phòng ai nữa. Cô vò đầu bứt tai, chỉ ăn cái gì đó thật ngon! Trần Thanh chợt nhận ý tưởng về mỹ thực của cũng thật nghèo nàn, ăn ngon uống giỏi mà kết quả chỉ nghĩ đến mỗi que cay và sữa. Rõ ràng mới ăn một bữa thịnh soạn xong, nhưng vẫn cảm thấy thèm.
Hôm nay Tiểu Hà nhận nuôi, cô cũng thấy vui lây. Trần Thanh cứ loanh quanh trong nhà, cuối cùng đành nhờ Tiểu Ngọc giúp đỡ: “Con chỗ nào đồ ăn ngon ? Trẻ con các con thường ăn gì ngon thế?”
“Quẩy ạ!” Tiểu Ngọc nhắc đến quẩy là giọng cao v.út lên đầy hào hứng.
Trần Thanh: “Còn gì nữa ?”
Tiểu Ngọc: “Còn kẹo sữa Đại Bạch Thỏ nữa!”
Trần Thanh: “Còn gì nữa con?”
“Ở trường ăn khoai lang khô ạ. Dì ăn ? Vương Văn Minh từng tặng con đấy, nhà bạn tự , mềm mềm ngọt ngọt lắm, để con lấy cho dì.”
Tiểu Ngọc cầm một túi nhỏ khoai lang khô đưa cho dì nhỏ. Trần Thanh mở túi bắt đầu nhấm nháp. Tiểu Ngọc hỏi: “Ngon dì?”
Trần Thanh gật đầu : “Ngon lắm.”
“Ngon thì dì ăn nhiều , đừng tiết kiệm nhé.” Tiểu Ngọc vỗ vỗ vai dì nhỏ, “Không đủ con nghĩ cách cho dì.”
Trần Thanh dở dở : “Đủ , con chơi .”
Tiểu Ngọc dì nhỏ, đột nhiên : “Dì nhỏ ơi, con yêu dì nhiều lắm luôn .”
Trần Thanh cuối cùng cũng hiểu tại lúc đó Dương Nhất Hà ôm chầm lấy Tiểu Ngọc. Cô cũng ôm lấy cô bé, hôn lên má một cái: “Dì cũng yêu con.”
Tiểu Ngọc khanh khách: “Con mà.”
Trần Thanh hôn thêm cái nữa: “Đi chơi con.” Tiểu Ngọc bấy giờ mới gật đầu chạy ngoài.
Trần Thanh xích đu, bên cạnh là chiếc xe đẩy hai đứa nhỏ đang nắm tay đùa nghịch. Cô ngửa đầu bầu trời đầy , nhấm nháp miếng khoai lang khô ngọt lịm, tâm tình dần bình lặng . Hóa cô chỉ cần một chút ngọt ngào như thế thôi.
Cả cuối tuần, Trần Thanh tận dụng thời gian để nghỉ ngơi, còn Hạ Viễn thì tranh thủ việc. Đến sáng thứ Hai , Trần Thanh cảm thấy ông trời chắc là điều chỉnh thời gian. Thời gian nghỉ ngơi trôi qua nhanh như chớp, còn thời gian thì dài dằng dặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-844-con-them-do-an-vat-va-cuoc-hop-dau-tuan.html.]
Trần Thanh đạp xe đến xưởng may 3 với vẻ mặt đầy "đau khổ", nhưng vẫn chủ trì cuộc họp tập thể. Tịch Cao Mân và Uông Vĩ Cường cạnh cô. Uông Vĩ Cường trông tự nhiên, vì suất giảm béo của ông ông già nhà Trương bí thư cướp mất! Tịch Cao Mân cũng quen, cô xưởng trưởng bao nhiêu năm, lâu lắm mới ở vị trí cấp thế .
Trần Thanh: “Các bộ phận báo cáo thành quả tuần và kế hoạch tuần .”
Không khí rơi im lặng. Tịch Cao Mân quanh.
Trần Thanh: “Bắt đầu từ Thư ký .”
Tịch Cao Mân sực tỉnh: “ mới đến, gì thành quả gì...”
“Thích nghi thế nào ?” Trần Thanh hỏi.
Tịch Cao Mân: “Rất quen, xưởng may Giữa Hè của các cô đúng là lắm quy củ thật.”
Trần Thanh chậm rãi gật đầu: “Vậy Thư ký Tịch thấy chỗ nào hợp lý, cho xưởng ?”
Tịch Cao Mân khựng , nên lời.
Trần Thanh: “Đây là đang họp, đang chơi, đều bận, rảnh để đùa với cô . Hy vọng Thư ký Tịch suy nghĩ kỹ hãy .”
Tịch Cao Mân cho đỏ mặt tía tai.
Trần Thanh: “Phó xưởng trưởng Uông.” Cô tiếp tục điểm danh.
Uông Vĩ Cường lo lắng lau mồ hôi đầy đầu: “Cái đó... thấy quạt trong phòng họp ít, thể cải thiện thêm ?”
Trần Thanh ngước hai cái quạt trần, Uông Vĩ Cường mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả áo ngắn tay, vì chủ nghĩa nhân đạo nên cô gật đầu: “Được. Còn việc gì nữa ?”
Uông Vĩ Cường khép nép : “Là... là thế , công nhân xưởng cũ chút kháng cự việc sáp nhập xưởng mới, sợ công nhân xưởng mới bài xích.”
Trần Thanh: “Ai sáp nhập thì ông cứ bảo họ chủ động đến Ủy ban xưởng báo danh, phúc lợi đãi ngộ vẫn giữ nguyên như xưởng cũ.”
Uông Vĩ Cường: “...” Ông còn gì để , cảm thấy Trần Thanh việc đúng là thiết huyết thủ đoạn! Chẳng nể nang ai bao giờ.
Trần Thanh hỏi: “Còn chuyện gì khác ? Đến xưởng mới mà học hỏi gì ? Nhà nước trả lương cho ông hơn một trăm đồng là để ông đến đây ngây đấy ?”
Tịch Cao Mân cảm thấy Trần Thanh đang ám chỉ ! Uông Vĩ Cường từ Trần Thanh huấn cho một trận thì mặt cô luôn tự thấy thấp kém hơn một bậc, giờ mắng chỉ ấp úng: “... nhất định sẽ học tập chăm chỉ.”