Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 838: Ác mộng điểm số và những lời xì xào

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:40:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mao Mao kể: “Tối qua em mơ, mơ thấy tổng điểm của chỉ 33 phân. Ba em cứ như phát điên lên mà đ.á.n.h em, em bỏ nhà . Cứ mãi, mãi đến mệt lử thì tỉnh giấc.”

Nửa đêm ác mộng dọa cho tỉnh cả , nhóc chẳng còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện học nữa.

Hạ Vũ Tường bất đắc dĩ an ủi: “Cậu thể nào thi 33 điểm , yên tâm .”

“Em , nhưng giờ em buồn ngủ quá.”

Mao Mao tranh thủ chợp mắt một lát mới lớp. Hạ Vũ Tường bắt đầu lên bục diễn cảm. Tiết đầu tiên của lũ trẻ thường là các câu trích dẫn.

Sau khi tan học, Mao Mao tỉnh táo hẳn, nhóc kéo Tiểu Ngọc chơi ném bao cát: “Đi thôi, thôi, chúng ‘đánh’ mấy chị lớp . Họ dám nhạo em, chị báo thù cho em đấy.”

“Được thôi.”

Tiểu Ngọc ném bao cát cực kỳ chuẩn xác, bách phát bách trúng. Mao Mao bên cạnh nắc nẻ, bộ dạng diễu võ dương oai cứ như chính ném trúng bằng.

Hạ Vũ Tường và Dương Nhất Hà thì vẫn im lặng học tập. Một nghiên cứu kiến thức hóa học, một đang sắp xếp tập tranh.

Những bức vẽ của Dương Nhất Hà là tư liệu nghiên cứu quan trọng của xưởng may, nhưng lúc ở Hội chợ Quảng Châu nàng vẽ sơ sài. Thầy giáo nếu nàng còn nhớ thì nên vẽ một nữa cho chỉnh, thế nên nàng tranh thủ thời gian rảnh để vẽ.

Trong lớp mấy bạn học thấy nàng và Hạ Vũ Tường chăm chỉ quá thì bắt đầu xì xào bàn tán.

“Sao Dương Nhất Hà chẳng bao giờ ngoài chơi thế nhỉ?”

“Cái đồ học đòi, thấy gì cũng bắt chước theo.”

“Mọi đều bảo nó thích lớp trưởng đấy, đúng là đồ hổ!”

...

Lũ trẻ trong lớp mấy thiện cảm với Dương Nhất Hà. Lý do đơn giản: Nàng cha , suốt ngày cùng nhóm của Hạ Vũ Tường, Tiểu Ngọc và Mao Mao – những đứa trẻ gia cảnh cực . Bọn trẻ cho rằng nàng là đứa tính, cố ý nịnh bợ giàu.

Dương Nhất Hà thấy hết, nhưng nàng hề phản bác. Gia cảnh nàng , theo Tiểu Ngọc đúng là “thơm lây”. Còn về những lời đồn thổi nhảm nhí, nàng chỉ sợ Hạ Vũ Tường hiểu lầm nên luôn giữ cách với , cơ bản là chủ động giao lưu.

Gia cảnh của Hạ Vũ Tường thực sự . Ông bà ngoại nàng thậm chí còn từng đùa rằng bảo nàng hãy chung sống với Hạ Vũ Tường, lớn lên thì kết hôn với . Hạ Vũ Tường điều kiện như , nếu nàng gả cho thì đời coi như ấm êm.

Dương Nhất Hà nghĩ khác. Nàng cảm thấy, trở thành như dì nhỏ thì mới thực sự cuộc sống chân chính. Có lẽ con đường đó sẽ gian khổ hơn, nhưng chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn nhiều!

Dương Nhất Hà luôn ngưỡng mộ dáng vẻ của dì nhỏ khi đám đông, tự tin, mạnh mẽ, cả như tỏa hào quang.

Nàng hết sức chuyên chú bức vẽ. Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu phòng học, đậu gương mặt nàng một vệt sáng dịu dàng. Ánh mắt chuyên chú khiến cảm thấy một sự điềm tĩnh và lạ thường.

Tiểu Ngọc tiếng chuông báo hết giờ chơi liền chạy về lớp. Thấy dáng vẻ của chị Tiểu Hà, cô bé nhanh ch.óng chạy đến, tiếc lời khen ngợi: “Chị Tiểu Hà ơi, lúc chị vẽ tranh trông chị xinh tuyệt vời luôn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-838-ac-mong-diem-so-va-nhung-loi-xi-xao.html.]

Dương Nhất Hà ngước mắt, đáy mắt lấp lánh ý , nàng ngượng ngùng mím môi: “Cảm ơn em.”

Tiểu Ngọc cũng rạng rỡ về chỗ của . Dương Nhất Hà cất tập tranh ngăn bàn, lòng thầm vui sướng. Nàng thực sự thích Tiểu Ngọc. Tiểu Ngọc là một đứa trẻ thiếu thốn tình thương, nên cô bé cũng chẳng bao giờ keo kiệt trong việc bày tỏ tình cảm với khác.

Nàng thường xuyên ngưỡng mộ Tiểu Ngọc vì một gia đình hạnh phúc như , đồng thời cũng cảm ơn Tiểu Ngọc vì yêu quý . Ít nhất, nàng cũng thấy một đứa trẻ hạnh phúc trông sẽ như thế nào.

“Dương Nhất Hà.” Thầy Lâm Sùng Bình lớp điểm danh.

“Có ạ.” Dương Nhất Hà dậy.

Thầy Lâm : “Trường chúng sắp bảng tin báo tường. Trình độ vẽ của em là nhất, nên thầy em đại diện cho khối tiểu học vẽ bảng tin, ?”

“Chủ yếu là vẽ về nội dung gì ạ?”

“Chúc mừng xưởng may Giữa Hè của chúng thu về ngoại hối gần mười triệu tệ. Chúng dũng cảm tiến lên, gương cho , để thế giới thấy trình độ của hàng sản xuất tại Hoa Quốc. Hãy cho các bạn nhỏ rằng, hãy ngẩng cao đầu lên, chúng sẽ ngày càng hơn, sẽ ngày dân đều ăn no mặc ấm.”

“Em nhất định sẽ thành nhiệm vụ ạ.” Dương Nhất Hà lập tức nhận lời.

Thầy Lâm tin tưởng nàng: “Thầy tin em. Được , chúng bắt đầu bài học thôi.”

Mao Mao chọc chọc Dương Nhất Hà, rạng rỡ: “Tiểu Hà, cố lên nhé, mà!”

Dương Nhất Hà cũng mỉm : “Ừm, sẽ cố gắng.”

Hạ Vũ Tường thêm: “Nếu cần giúp gì cứ gọi bọn .”

Dương Nhất Hà lịch sự đáp: “Mình sẽ gọi.”

Mao Mao hớn hở: “Nhớ gọi đầu tiên nhé, chẳng thích trong lớp tí nào.”

Dương Nhất Hà nhóc chọc .

“Vào học , chuyện riêng!” Thầy Lâm Sùng Bình gõ thước lên bục giảng.

Dương Nhất Hà lập tức ngay ngắn, cúi đầu dám thầy. Mao Mao thì lấy sách dựng lên để che mặt.

Cả lớp chìm sự yên tĩnh ngắn ngủi. Thầy Lâm bắt đầu giảng bài mới, tập trung giảng. một hồi, học sinh lơ đãng bắt đầu chuyện phiếm, và Ải Cước Hổ chính là một trong đó.

Cậu nhóc Hạ Vũ Tường ép học mỗi ngày, nhưng căn bản thể lúc nào cũng nghiêm túc giảng . Cái m.ô.n.g cứ như đóng đinh, nhúc nhích yên, hết tìm chuyện tranh thủ ném giấy.

Thầy Lâm Sùng Bình mắt nhắm mắt mở cho qua. Trước tiên cứ để Ải Cước Hổ quen với việc trong lớp , mới từ từ uốn nắn thói quen .

 

 

Loading...