“Sao tụi nhỏ dậy sớm thế nhỉ?” Hạ Viễn lẩm bẩm đầy thắc mắc, thầm nghĩ hai cái nhóc chẳng phối hợp với ông bố yêu chút nào .
“Chắc là dậy để mách lẻo với em đấy!” Trần Thanh lườm cháy mặt, “Thành khẩn thì khoan hồng, kháng cự thì nghiêm trị, mau, tại thức trắng đêm?!”
Hạ Viễn vẫn cố gắng vùng vẫy: “Anh... buổi tối ngủ , nên thư phòng một lát thôi.”
“Hừ!” Trần Thanh vớ ngay cái gối ném thẳng .
Hạ Viễn nhanh tay bắt gọn chiếc gối, dịu dàng khuyên bảo: “Bạo lực gia đình là nhé.”
Trần Thanh bồi thêm một cái gối nữa. Hạ Viễn ôm cả hai cái gối lòng, khổ: “Thật sự chuyện gì lớn mà.”
“Ma mới tin .” Thấy còn dám , Trần Thanh càng giận hơn: “Lần mà còn thức đêm nữa, em sẽ thức cùng luôn, hai đứa cùng ‘lên tiên’ cho rảnh nợ.”
Cằm Hạ Viễn đanh , trầm giọng: “Thanh Thanh, đừng gở như .”
“Mặc kệ em!”
Hạ Viễn hết cách, đành xuống nước: “Anh hứa, thức đêm nữa.”
“Từ giờ trở , hễ định thức đêm là báo cáo với em! Nếu để em phát hiện , em sẽ thức bù gấp đôi thời gian của .”
Trần Thanh thầm nghĩ, đúng là ở với lâu ngày dễ lây tính của . Trước đây cô chẳng mấy khi để ý đến sức khỏe, thấy Hạ Viễn liều vì sự nghiệp cũng cho là bình thường. càng sống lâu, cảm nhận sự chăm sóc tỉ mỉ của dành cho , cô vô thức lo lắng cho . Cái tên cái gì cũng , mỗi tội lén lút thức đêm! Dẫu những bẩm sinh tinh lực dồi dào, cần ngủ nhiều, nhưng ít nhất cũng giữ gìn chứ.
Hạ Viễn bất đắc dĩ cam đoan: “Anh .”
“Đi ngủ ngay!” Trần Thanh thúc giục lên giường.
Hạ Viễn ngoan ngoãn xuống. Trần Thanh hậm hực điều chỉnh quạt cho . Hạ Viễn kéo tay cô, kéo cô lòng đặt một nụ hôn lên môi: “Cho ôm một lát.”
Trần Thanh để Hạ Viễn ngủ một giấc thật ngon, còn thì nghiêm túc thông báo hôm nay cô sẽ trông con. Cô đưa hai đứa nhỏ đến xưởng, đặt chúng trong văn phòng nhờ thư ký Trương để mắt hộ ba tiếng đồng hồ: “Nếu hai nhóc tè dầm quá thì cô cứ trực tiếp đến phòng họp tìm nhé.”
“ cũng con , thể giúp tã ạ.” Thư ký Trương sốt sắng .
Trần Thanh xua tay: “Việc đó cần , trong phạm vi chức trách của cô. Cô giúp trông chúng một lát là phiền lắm .”
“ cô đang họp mà...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-832-gia-phap-cua-vo-va-man-va-mat-tai-hoi-nghi.html.]
“Không , cô cứ bảo việc tìm , sẽ lấy cớ đó để thời gian suy nghĩ thêm.”
“Vâng ạ.”
“Được , họp đây.”
Trần Thanh bước phòng họp, vị trí chủ tọa. Trời sang tháng Năm, hai chiếc quạt trần lớn trong phòng họp vù vù nhưng vẫn xua tan cái nóng nực của hơn hai mươi con . Ngoại trừ Trần Thanh, tất cả đều , chẳng ai dám xuống.
Trần Thanh Ngụy Kiến Bình đang mặt mày xanh mét, cất giọng "quan tâm": “Đồng chí Ngụy, hôm qua ngất, giờ thấy khỏe hơn ? Hay là cứ nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa ?”
Mặt Ngụy Kiến Bình đen : “Không cần!”
Trần Thanh mỉm : “Vậy thì , hy vọng lát nữa đừng ngất thêm nữa.”
Ngụy Kiến Bình siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cánh tay run bần bật.
Trần Thanh quét mắt bộ những mặt: “Chào các đồng chí, hôm nay triệu tập ở đây chủ yếu là để bàn bạc về các vị trí lãnh đạo chủ chốt. tin rằng các vị trí như Phó chủ nhiệm, các đồng chí sắp xếp xong xuôi . Xưởng may Giữa Hè của chúng mới thành lập, hiện tại chức danh Phó chủ nhiệm, nên ngoại trừ vị trí Chủ nhiệm Ủy ban xưởng, tất cả các đồng chí lãnh đạo cũ sẽ điều chuyển sang Phó chủ nhiệm các bộ môn.”
Cô dứt lời, Tịch Cao Mân lập tức xông lên chất vấn: “Cô chẳng là bàn bạc !!!”
Trần Thanh thản nhiên: “Thì đang hỏi các đồng ý nhận chức Phó chủ nhiệm đây?”
“Cô thế là hành động theo cảm tính cá nhân, cực kỳ bất lợi cho sự đoàn kết của hai nhà máy!” Tịch Cao Mân vốn tính toán kỹ, định chiếm lấy năm vị trí lãnh đạo quan trọng nhất của xưởng Giữa Hè.
Trần Thanh khẩy: “Bàn bạc nội bộ thì ý kiến của ai? Chẳng là ý kiến của ? sắp xếp sẵn như để yên tâm công tác hơn ?”
Các lãnh đạo khác của xưởng may 3 mặt mày xám xịt, chỉ Chủ nhiệm Ủy ban xưởng là vẫn ưỡn n.g.ự.c tự tin, ông là thợ già lâu năm, kiểu gì cũng giữ cái ghế Chủ nhiệm !
Ngay đó, Trần Thanh bồi thêm một câu: “Chủ nhiệm Ủy ban xưởng của xưởng may 3 sẽ chuyển xuống Tổ trưởng tổ sản xuất, còn Ngụy Kiến Bình sẽ đảm nhận chức Phó chủ nhiệm Ủy ban xưởng.”
Chủ nhiệm Ủy ban xưởng cũ suýt thì rớt hàm: “Cô cống hiến cho xưởng may bao nhiêu năm ?!”
Trần Thanh lạnh lùng: *“ từng việc với ông, năng lực của ông đạt yêu cầu. Nếu ông hài lòng với vị trí Tổ trưởng, hoan nghênh ông cạnh tranh sòng phẳng với Phó chủ nhiệm Ngụy.”*
Ngụy Kiến Bình thì ngã xuống ghế: “... chỉ là Phó chủ nhiệm! Dù cô gì nữa, cũng là Chủ nhiệm!”