Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 814: Ăn Mừng Và Màn "Vả Mặt" Mụ Hàng Xóm Cực Phẩm

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:39:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Thanh mỉm bắt tay đáp . Hai bên một cuộc hợp tác vô cùng .

Lâm Nhạc Ngữ vui mừng khôn xiết. Sau khi tan , cô tự bỏ tiền túi mời tất cả các đồng chí ở gian hàng Hội chợ Quảng Giao ăn tại tiệm cơm quốc doanh.

Tiểu Ngọc há hốc mồm: "Chắc là tốn nhiều tiền lắm dì nhỉ."

Lâm Nhạc Ngữ xuống xoa má Tiểu Ngọc: "Tiểu Ngọc , con việc 'hàng đổi hàng' hôm nay đại diện cho điều gì ?"

"Đại diện cho cái gì ạ?"

"Đại diện cho việc trang phục của nước nhận sự công nhận to lớn, nhờ thế mới đổi vải vóc và vòng bi như . Có vải , xưởng may của chúng sẽ thêm nhiều cơ hội phát triển hơn nữa!"

Lòng Lâm Nhạc Ngữ dâng trào cảm xúc, một niềm vui sướng từng ! Bấy lâu nay trong lòng cô luôn dồn nén một nỗi niềm, hôm nay cuối cùng cũng giải tỏa. Dù tốn một tháng lương để mời khách, cô cũng cam lòng. Đồ vest đấy! Đó mới là lĩnh vực sở trường của cô!

Tiểu Ngọc ngơ ngác gật đầu, hỏi: " mà... việc chắc tốn nhiều phiếu thịt lắm ạ?"

Vẻ mặt Lâm Nhạc Ngữ khựng , cô cầu cứu sang Trần Thanh. Trần Thanh cảm thấy tiền bối Lâm đúng là chút " dính bụi trần", nhưng cô cực kỳ yêu quý tính cách của bà, cảm thấy bà đáng yêu: "Để em lo chuyện đó."

"Trần Thanh, hôm nay thực sự cảm ơn cô nhiều." Nếu Trần Thanh từng bước mở đường, khiến giới hạn của lãnh đạo dần hạ thấp, thì chắc chắn bao giờ cảnh tượng rầm rộ như ngày hôm nay.

Trần Thanh bảo: "Tiền bối, chị đừng khách sáo với em. Chúng đều đang theo đuổi những thứ mong mà thôi."

"Cũng đúng." Lâm Nhạc Ngữ mỉm . Trên con đường truy cầu ước mơ mà bạn đồng hành, quả là một điều đáng mừng!

Cả đoàn kéo đến tiệm cơm quốc doanh đ.á.n.h một bữa no nê. Sau khi ăn uống thỏa thuê, Trần Thanh đưa bốn đứa trẻ về nhà.

Hạ Vũ Tường hỏi dì: "Sau chúng định bán đồ vest áo khoác cho nước ngoài ạ?"

Trần Thanh đáp: "Tạm thời thì . Đồ thể thao của chúng mới bắt đầu chút danh tiếng, quá nhiều nhánh phụ lúc sẽ lợi cho sự phát triển."

"Vậy việc nhận lô hàng ý nghĩa gì ạ?"

"Để cung cấp cho các vị lãnh đạo."

"Hả?"

"Xuất khẩu thì cần mở rộng danh tiếng thêm nữa, đồng thời chúng cũng thử nghiệm thị trường trong nước. Ở nước , áo khoác thường chỉ dành cho quân đội hoặc những nhiều tiền mới mua nổi. Các vị lãnh đạo khi tham gia các sự kiện lớn cũng cần đồ vest chỉnh tề, đây chính là cơ hội của xưởng may chúng ."

Trần Thanh con đường đất phía , ánh mắt giấu nổi tham vọng. Thư ký Trương nuốt nước miếng, lặng lẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y lái. Anh coi như chẳng thấy gì cả.

Mao Mao gãi đầu, ghé sát hỏi Hạ Vũ Tường: "Dì cái gì thế?"

Hạ Vũ Tường hít sâu một bảo: "Không gì quan trọng , ngủ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-814-an-mung-va-man-va-mat-mu-hang-xom-cuc-pham.html.]

Mao Mao đ.ấ.m nhẹ vai một cái. Dương Nhất Hà ngoan ngoãn nhắm mắt, cô bé cảm thấy dì quá tin tưởng đám trẻ con , chuyện hệ trọng thế mà cũng thẳng .

Đến đầu hẻm, Trần Thanh cùng hai em Vũ Tường xuống xe, Thư ký Trương tiếp tục đưa Mao Mao và Dương Nhất Hà về nhà.

Tiểu Ngọc lao nhanh về phía chiếc xe đạp nhỏ của . Sau khi dắt xe , đôi chân ngắn ngủn của cô bé đạp nhanh thoăn thoắt. Tiểu Ngọc buộc tóc đuôi ngựa hai bên, khi đạp xe, những sợi tóc bay ngược , để lộ vầng trán bóng loáng đầy đặn, toát lên vẻ phóng khoáng, tự tại của trẻ thơ.

Tiểu Ngọc đạp xe đến chỗ đám bạn nhỏ tụ tập, chở cả bọn hóng gió. Ải Cước Hổ là đứa nhanh chân xin xỏ đầu tiên.

"Lại là Ải Cước Hổ!"

"Thằng Ải Cước Hổ phiền thật, ngày nào cũng tranh xe đạp."

"Nó đúng là đồ mặt dày, to xác thế mà bắt Tiểu Ngọc chở!"

...

Những tiếng xì xào bàn tán đầy vẻ ghen tị và ngưỡng mộ vang lên. Thời buổi đồ chơi khan hiếm, việc Tiểu Ngọc một chiếc xe đạp riêng, trong mắt đám trẻ, chẳng khác nào sở hữu siêu năng lực bay lượn.

Tiểu Ngọc chơi một lát về nhà, trai gọi cô bé về ăn bánh dày nước tro. Bánh là do bố Trương Đông Phi tặng, thời tiết dạo nóng nên ăn sớm kẻo hỏng thì phí của.

Tiểu Ngọc rửa sạch tay cầm một miếng cho miệng. Trần Thanh cũng ăn ngon lành. Bánh dày nước tro từ nước tro tàu và bột gạo, dẻo quánh, ngọt thanh mà ngấy. Cả nhà ba quây quần bên bàn ăn vui vẻ.

"Oa oa oa..."

Trong sân nhỏ đột nhiên vang lên tiếng , Trần Thanh theo bản năng hai đứa nhỏ nhà , thấy chúng vẫn đang mút tay ngon lành. Cô đầu , thấy một phụ nữ đang lôi kéo một đứa trẻ đang bù loa đến tìm .

"Trần Thanh, phiền cô quá, hôm nay đến tìm cô chút việc."

Trần Thanh nhanh ch.óng nhai nốt miếng bánh trong miệng nuốt xuống: "Chị ."

Hàng xóm láng giềng trong ngõ chẳng mấy ai dám tìm cô, lâu lắm mới đến nhờ xử lý mâu thuẫn hàng xóm, cô thấy... phấn khích.

Ngô Niệm Liếc thấy thái độ của Trần Thanh cũng , liền chỉ Tiểu Ngọc : " thấy cô nên quản giáo đứa cháu gái . Con gái con đứa gì mà hoang dã quá, thế còn cô lập khác. Đám trẻ khác nó đều chở chơi một vòng, thế mà tuyệt nhiên thèm ngó ngàng gì đến con trai ."

Sự phấn khích của Trần Thanh nháy mắt biến thành băng giá.

Tiểu Ngọc đang dùng tay bốc bánh dày gặm dở, miệng dính đầy bột, thấy mách lẻo thì ngước mắt lên một cái, thản nhiên cúi xuống gặm tiếp.

Quả nhiên, Tiểu Ngọc thấy dì lạnh lùng thốt một chữ: "Cút."

Ngô Niệm Liếc há hốc mồm, cả hình như phỗng. Cô... cô ...

 

 

Loading...