Hạ Vũ Tường ăn hủ tiếu xào chút để ý hỏi Dương Nhất Hà: “Cô nghĩ đến đối tượng hẹn hò ?”
“Đã nghĩ .”
“Cô thích kiểu như thế nào?”
Dương Nhất Hà suy nghĩ lâu : “Hắn thích Tiểu Ngọc, là tình cảm của lớn đối với nhỏ tuổi! Còn nữa, nếu thể chấp nhận giao tài sản cho Tiểu Ngọc.”
Hạ Vũ Tường: “...”
Sao điều kiện như thế ?
“Còn gì nữa ?”
“Còn xem cảm giác.” Dương Nhất Hà liếc một cái, chút bất đắc dĩ: “Anh theo đuổi ?”
“Khụ khụ khụ...”
Hạ Vũ Tường suýt nữa sặc c.h.ế.t.
Dương Nhất Hà nhanh ch.óng rót nước cho : “Anh từ từ thôi.”
Hắn rõ ràng như , nàng nhiều theo đuổi như , nếu thì giả.
Hạ Vũ Tường hồn mới hỏi: “Vậy cô thì suy nghĩ gì?”
Dương Nhất Hà mím môi : “Thật hồi nhỏ thật sự thích .”
“ .”
Hạ Vũ Tường cảm thấy cô thật thù dai, ngay từ đầu đối với cô chút bài xích, cô liền bài xích mười mấy năm.
“ bây giờ thích.” Dương Nhất Hà ngước mắt, chạm ánh mắt ngẩn ngơ của , : “ thật thích từ khi nào, nhưng phát hiện thích cảm giác thể nổi giận với , thích cần giả vờ mặt , thích tâm trạng và dáng vẻ tương lai khi chúng cùng hợp tác kiếm tiền.”
Hạ Vũ Tường nghiêm túc cô xong, đột nhiên cảm thấy chút buồn , Dương Nhất Hà vì thể giương nanh múa vuốt mặt mà thích , cũng vì Dương Nhất Hà cô đơn giương nanh múa vuốt mặt mà thích cô : “Vậy chúng hẹn hò .”
“Được.” Dương Nhất Hà vui vẻ đồng ý.
Hạ Vũ Tường : “Một thời gian nữa sẽ hẹn Tiểu Ngọc và Mao Mao ăn một bữa cơm, đó sẽ đưa em về nhà giới thiệu với dì út chú út.”
“Dì út thì để .” Dương Nhất Hà cảm giác chút căng thẳng, “ Tiểu Ngọc thể đợi đến khi gặp mặt mới cho cô , hứa với Tiểu Ngọc là hẹn hò cho cô , nếu cho cô , cô thèm để ý đến thì ?”
Hạ Vũ Tường: “...”
Thế là chặng tiếp theo của cuộc hẹn hò của hai là về nhà gọi điện thoại.
Tiểu Ngọc kích động hét lên: “A a a a a!!!”
Dương Nhất Hà chột : “Em sẽ giận chứ?”
Tiểu Ngọc ha hả: “Sao thế , em vẫn luôn cảm thấy hai cạnh xứng đôi, hắc hắc hắc, con là rể của em, chị em của em là chị dâu của em, ha ha ha...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1230-tinh-yeu-cua-ha-vu-tuong-va-duong-nhat-ha-duoc-chap-thuan.html.]
Dương Nhất Hà khẽ thở phào nhẹ nhõm, “Em hài lòng là .”
“Anh con thật cũng , trừ cái miệng độc một chút, nhưng việc cần mẫn, ngoại hình , tiền, tinh thần trách nhiệm cao, gia cảnh , nếu phản bội chị, em dám cam đoan, cả nhà sẽ chống , kiểu đùa ! Hơn nữa chị và con kết hôn thì sẽ bất kỳ mâu thuẫn chồng nàng dâu nào, vì chị và trong nhà vốn dĩ gì khác biệt, hai bây giờ yêu , dù từ tình cảm thực tế mà xem, em đều cảm thấy khá .”
Tiểu Ngọc tuy rằng sẽ móc ruột một chút, nhưng cô bé vẫn hiểu ruột .
Từ các mặt mà xem, trai cô bé cũng tệ, xứng đôi lứa với chị Tiểu Hà.
Hạ Vũ Tường hiếm khi Tiểu Ngọc khen , trong lòng thầm sướng.
Ngay đó, Tiểu Ngọc : “ bây giờ đề cao tình yêu tự do, chị cũng cần áp lực, ngàn vạn đừng vì em hoặc dì út mà bao dung con, chị cứ mạnh dạn , nếu hài lòng thì đừng tự chịu thiệt! Em và dì út vốn dĩ là vì chị mà thích chị, dù chị lựa chọn thế nào, chúng em vẫn sẽ yêu yêu chị.”
Nước mắt Dương Nhất Hà báo trào lên, nàng đầu sang chỗ khác, khóe miệng nhịn khẽ nhếch lên, giọng trở nên nghẹn ngào: “Tiểu Ngọc, em thật .”
“Em chính là chị em nhất của chị!” Tiểu Ngọc đắc ý, “Em khẳng định là suy nghĩ cho chị .”
Dương Nhất Hà lén lau nước mắt: “Chị nhớ em.”
“Một thời gian nữa em Hồng Kông tham gia thi đấu, chúng cùng tìm Mao Mao liên hoan ?”
“Được!”
Hai nũng nịu một lúc lâu mới cúp điện thoại.
Tiểu Ngọc vui vẻ hớn hở chuẩn quà hẹn hò cho hai họ, đó vì sắp Hồng Kông thi đấu, quá vui mừng, còn lộ tin tức hai họ ở bên .
Trần Thanh chậc chậc chậc: “Ồ, thằng nhóc thối tầm cao thật đấy.”
“Con cũng thấy .”
Tiểu Ngọc thật lòng cảm thấy chị Tiểu Hà của là nhất trong bạn bè cùng lứa.
Trần Thanh cân nhắc một chút: “Vậy con đừng với Tiểu Hà là dì , chờ con đưa con bé về, nhà chúng sẽ long trọng chào đón con bé.”
“Được, đến lúc đó trang trí nhà cửa gọi con đấy.”
“Chắc chắn!” Trần Thanh kề vai sát cánh với cô bé, “Lần Hồng Kông chơi thật vui nhé, rõ ?”
“Ừ ừ ừ.”
Tiểu Ngọc bề ngoài thì đồng ý, kỳ thật đối xử với mỗi trận đấu đều nghiêm túc.
Trần Thanh xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cô bé: “Nhân tiện ăn một bữa cơm với chị Tiểu Hà của con nữa.”
“Ừm, con .” Tiểu Ngọc ôm dì út, “Dì út, dì nếu nhớ con.”
Tuy rằng chỉ rời một tuần, nhưng Tiểu Ngọc vẫn luyến tiếc rời mà Hồng Kông, dễ dàng giành chức vô địch và hội họp với nhóm bạn nhỏ.
Mao Mao để chào đón nhóm bạn nhỏ cố ý đến tìm , đặc biệt đặt một phòng lớn để chào đón họ, “ mời khách ?”