Suốt cả chặng đường, Hạ Vũ Tường đều âm u, khói mù giữa mày cách nào cũng tan , hành khách xung quanh đều tránh như tránh tà.
Hạ Vũ Tường cũng lười phản ứng bọn họ.
Cậu thẳng đến nơi Tiểu Ngọc huấn luyện. Nhân viên an ninh đều nhận , là trai của Tiểu Ngọc bên tổ b.ắ.n tên nữ.
Hạ Vũ Tường ở bên ngoài, khoảnh khắc thấy Tiểu Ngọc, cảm giác em gái còn hơn bất kỳ dáng vẻ nào từng miêu tả trong tưởng tượng.
Con bé cao, làn da trắng, khung xương cân đối, chẳng sợ từ xa đều thể cảm giác tinh thần khí của con bé đang dâng trào.
Tiểu Ngọc kéo cung, b.ắ.n tên, lặp lặp động tác khô khan nhạt nhẽo hết đến khác. Hạ Vũ Tường cứ lẳng lặng , dáng vẻ đang tồn tại của con bé.
Em gái , vốn nên ưu tú lóa mắt như mới đúng.
Tiểu Ngọc kết thúc một giai đoạn huấn luyện, huấn luyện viên Vương thông báo trai tới. Tiểu Ngọc chạy vội về phía trai, mạnh mẽ vỗ vỗ đang ngẩn ngơ là : “Anh, tới đây? Nhìn sắc mặt , khó coi như , thoải mái ? Hì hì, để em bắt mạch cho nha.”
Hạ Vũ Tường phảng phất như trong mộng, mặt mày tươi sống của con bé, chậm rãi nâng tay lên chạm chạm lông mày con bé.
Thật sự là Tiểu Ngọc đang sống sờ sờ, Tiểu Ngọc hại c.h.ế.t.
Tiểu Ngọc nhíu mày: “Anh, gì thế?”
Môi Hạ Vũ Tường mím c.h.ặ.t, rõ lắm giờ phút nên cái gì mới vẻ trịnh trọng.
Cô gái hai mươi tuổi thích lời gì nhỉ?
Nghe cái gì sẽ cảm thấy là một trai đây?
Hạ Vũ Tường do dự hồi lâu, quyết định dâng lên thứ quý giá nhất : “Anh chuyển nhượng bộ cổ phần công ty Phi Vũ cho em.”
Tiểu Ngọc hoảng sợ trừng lớn mắt: “Anh thế? Anh phạm pháp cần chạy trốn nước ngoài ? Đi , chúng mau tìm dì nhỏ chú út.”
Đôi mắt Hạ Vũ Tường híp , phát giác chênh lệch lớn nhất giữa hai thế giới chính là dì nhỏ .
Dì nhỏ của ích kỷ, ác liệt, ngu xuẩn c.h.ế.t. Dì nhỏ của cơ thể cường đại, năng lực.
“Không , vẫn . Anh chỉ là cùng em ăn một bữa cơm.”
“Hả?”
Tiểu Ngọc ngốc luôn.
Hạ Vũ Tường nhấn mạnh: “Anh chỉ là cùng em ăn một bữa cơm.”
Từ năm 16 tuổi tiền tới nay, lượt nghĩ, em gái lâu thật lâu ăn cơm no. Cậu thà rằng bộ tiền bạc trong phút chốc tan thành mây khói, chỉ đổi lấy việc Tiểu Ngọc thể ăn một bữa cơm no.
Hiện giờ, cuối cùng cũng cơ hội cùng Tiểu Ngọc ăn một bữa cơm.
Cậu đây là mơ là gì, nhưng nghĩ, nếu là mơ, hãy để giấc mơ kéo dài một chút .
Hạ Vũ Tường thấy cô do dự, thấp thỏm hỏi: “Có ?”
Đôi mắt Tiểu Ngọc lóe lên, ngữ khí trở nên nhảy nhót: “Đương nhiên ! Anh chờ chút, em với huấn luyện viên Vương là em chơi với .”
Tiểu Ngọc xin nghỉ một tuần với huấn luyện viên Vương. Ông khiếp sợ, bởi vì hai năm nay Tiểu Ngọc chỉ xin nghỉ một Hải Thị mà thôi, “Anh trai em ?”
Tiểu Ngọc mím môi : “Anh áp lực quá lớn, em ở bên cạnh .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1214-bua-com-doan-vien.html.]
Huấn luyện viên Vương Hạ Vũ Tường với khí tràng bất đồng so với dĩ vãng, giống như đổi thành một khác, gật gật đầu: “Khởi nghiệp khó khăn mà, em , nhớ rõ duy trì huấn luyện cơ bản.”
“Vâng, bảo đảm thành nhiệm vụ!”
Tiểu Ngọc đến bên cạnh trai hỏi: “Anh, ăn cái gì?”
“Thịt.”
Hai tới một quán ăn Đông Bắc.
Hạ Vũ Tường gọi thịt heo hầm miến, xương ống hầm tương, sườn heo hầm đậu que, sủi cảo Đông Bắc……
“Đủ đủ , chúng cho dù nứt bụng cũng ăn hết .”
Tiểu Ngọc là Quảng Đông, chẳng sợ nhiều món ăn như , vẫn gọi thêm một món rau xanh.
Chờ từng món chính dọn lên bàn, Hạ Vũ Tường ngừng gắp thức ăn cho em gái: “Thịt ngon, em ăn xương ống ? Ăn sạch sẽ cũng , đủ ăn chúng gọi.”
Tiểu Ngọc gật đầu, cũng gắp thức ăn cho : “Anh, cũng ăn , em cho , sườn heo thơm lắm, nếm thử xem.”
Hạ Vũ Tường thấy cô gắp thức ăn cho thì ngẩn , kéo kéo khóe môi, bắt đầu cúi đầu ăn cơm.
Tiểu Ngọc gắp thịt heo hầm miến cho trai: “Cái cũng thơm, mau ăn, ngon ?”
Hạ Vũ Tường khi còn nhỏ ước mơ lớn nhất là ăn một bữa thịt, nhưng chờ đến khi tiền, ăn no nê thì cảm thấy ghê tởm với thịt, đối với đồ ăn cũng hứng thú. đồ ăn Tiểu Ngọc gắp cho ngon một cách phá lệ, “Rất ngon.”
“ , em chính là sành ăn đấy!” Tiểu Ngọc đắc ý.
Hạ Vũ Tường gương mặt tươi rạng rỡ của cô, đôi mắt nhẹ nhàng cong lên: “Giỏi quá.”
Tiểu Ngọc ngửa đầu : “Em khen cứ như là đứa trẻ lên ba cuối cùng cũng tự xúc cơm .”
Hạ Vũ Tường thu ý , bởi vì em gái rời cũng bất quá mới 4 tuổi.
Tính kỹ , hai 18 năm gặp.
Tiểu Ngọc thấy sắc mặt khó coi, bèn sang chuyện khác: “Lát nữa chơi ở ?”
Hạ Vũ Tường: “Đâu cũng .”
Cậu chơi.
Cũng từng chơi.
Tiểu Ngọc phồng phồng má, : “Hay là chúng phòng chiếu phim . Em nhớ gần đây ở sân vận động Công nhân tổ chức buổi biểu diễn ca nhạc, chúng hát nhé? Sau đó khiêu vũ, nhảy disco .”
“Được.”
Hạ Vũ Tường thích, nhưng kháng cự.
Tiểu Ngọc lắc đầu: “Thôi bỏ , quá đông, quá ồn ào. Mao Mao chúng cống hiến buổi biểu diễn đầu tiên cho khác, sẽ ghen tị mất. Chúng vẫn là chờ ngày tổ chức buổi biểu diễn hãy .”
Giọng Hạ Vũ Tường trở nên khàn khàn: “Được.”