“Kia kìa!!!”
Hạ Viễn, vốn luôn bình tĩnh tự chủ, đột nhiên chỉ một chỗ, kích động .
Cả nhà cũng đồng loạt chằm chằm, khi máy cuối cùng lia đến một cảnh thể thấy rõ mặt nghiêng của các vận động viên, cả nhà đều thấy Tiểu Ngọc.
Tim Trần Thanh đột nhiên đập thình thịch. Tuy chỉ lướt qua, nhưng tấm lưng thẳng tắp, kiểu tóc đuôi ngựa quen thuộc của Tiểu Ngọc, đúng là Tiểu Ngọc nhà cô !
Còn tại hiện trường, Hạ Vũ Tường, Mao Mao, Dương Nhất Hà giơ ống nhòm về phía Tiểu Ngọc.
Hạ Vũ Tường cảm thấy đang ở trung tâm của một cái loa phát thanh.
Cậu thật sự…
Từ nhỏ đến lớn bao giờ Dương Nhất Hà phát âm thanh lớn như , còn là tiếng hét ch.ói tai.
Dương Nhất Hà kích động la nhảy, một tay giơ ống nhòm, một tay còn vẫy về phía Tiểu Ngọc: “Tiểu Ngọc Tiểu Ngọc, tiến lên! Tiểu Ngọc Tiểu Ngọc, một mũi tên đoạt quán quân!”
Hạ Vũ Tường: “???”
Mao Mao khản cả giọng hét lên: “Tiểu Ngọc Tiểu Ngọc, tiến lên! Tiểu Ngọc Tiểu Ngọc, một mũi tên đoạt quán quân!”
Dương Nhất Hà và Mao Mao ăn ý , lớn tiếng hô hào, cố gắng tạo khí thế ngàn quân vạn mã cho Tiểu Ngọc ở một đất nước xa lạ.
Ba họ tiền, hào phóng chi cả ngàn vàng để mua vị trí gần các vận động viên, chỉ cần hét đủ lớn, họ tin Tiểu Ngọc thể thấy.
Còn tại bàn bạc với Hạ Vũ Tường?
Ha hả.
Cái đồ vẻ.
Ở nơi công cộng giữ thể diện.
Hạ Vũ Tường thật sự khó mà mở miệng, nhưng khi cuối cùng thấy bóng dáng Tiểu Ngọc, thấy cô bé quanh, trong đầu hiện lên hình ảnh cô bé nhỏ xíu vì luyện b.ắ.n cung mà xe buýt 6 tiếng, nhắm mắt, c.ắ.n răng, hét lớn: “Tiểu Ngọc Tiểu Ngọc, tiến lên! Tiểu Ngọc Tiểu Ngọc, một mũi tên đoạt quán quân!”
Người chỉ cần đến một mức độ nhất định, là thể thống nhất thẩm mỹ cầu, khi ba gương mặt với phong cách khác , nhưng đều đến kinh tâm động phách tụ tập một chỗ, khu vực tự động trở thành tiêu điểm.
Khi phim khán đài, cho họ ba đãi ngộ đỉnh cấp ba giây.
“Anh trai! Anh Mao Mao! Chị Tiểu Hà!”
Du Du ngây .
Vận động viên còn thấy một giây?!
Ba họ ba giây!!
Có hợp lý ?!!
Bình Bình dụi mắt : “Có họ ở đó, chị Tiểu Ngọc chắc chắn sẽ yên tâm hơn!”
Trần Thanh nhẹ nhàng gật đầu.
Đồng ý với suy nghĩ của Bình Bình.
Thấy ba họ đều đang lớn tiếng gọi tên Tiểu Ngọc, chỉ để Tiểu Ngọc thêm một chút cảm giác an , cô khỏi chút cảm động, tình bạn thật là một thứ thuần túy và .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1203.html.]
Tại hiện trường, Tiểu Ngọc tiếng la hét qua, thấy Mao Mao vốn giọng cao v.út nay hét đến nổi gân xanh, thấy chị Tiểu Hà thanh thanh lãnh lãnh của màng hình tượng nhảy la, thấy trai sĩ diện của thể ở mặt bao nhiêu lớn tiếng hô hào những thứ ấu trĩ, cô bé kích động giơ hai tay lên, ngừng vẫy: “Em thấy ! Em sẽ cố gắng hết sức!”
Đôi mắt Tiểu Ngọc sáng lấp lánh, chút bất an khi đến một đất nước xa lạ xóa tan, cô còn nghịch ngợm gửi một nụ hôn gió về phía họ.
Dương Nhất Hà ôm tim: “Trời ơi, Tiểu Ngọc nhà đáng yêu quá, như , chắc cả thế giới đều thích nhỉ.”
Mao Mao gật đầu, điên cuồng tán đồng.
Hạ Vũ Tường: “…”
Làm trai ruột, còn những suy nghĩ hổ như Dương Nhất Hà và Mao Mao.
Mãi cho đến khi đoàn đại biểu Hoa Quốc qua khán đài chính, máy chuyển , Trần Thanh mới thở phào một nhẹ nhõm.
Hạ Viễn : “Tiểu Ngọc ăn uống chắc là khá , gầy .”
Trần Thanh chống cằm: “Chắc , gặp Tiểu Ngọc quá.”
Hạ Viễn: “Sắp .”
thời gian chờ đợi luôn nôn nao, cả nhà bốn chỉ cần rảnh là dán mắt TV, xem chút tin tức nào của Tiểu Ngọc .
Đáng tiếc, .
Cả nhà bốn cùng gia đình ba của Ải Cước Hổ cùng Phiêu Lượng Quốc, vì ngân sách của Ải Cước Hổ chỉ hai vạn đồng, chỉ định xem trận b.ắ.n cung, tiện thể dạo Phiêu Lượng Quốc thôi, chứ định theo suốt hành trình như ba Hạ Vũ Tường.
Ải Cước Hổ lúc theo dì và dượng lên máy bay hỏi: “Phó Thư Nghiên đến ?”
Trần Thanh : “Mẹ kế của mới sinh em bé, em bé hiện đang cứu chữa, .”
Ải Cước Hổ “” một tiếng, nghĩ đến dáng vẻ si mê Tiểu Ngọc đây của Phó Thư Nghiên, càng là vì để Phiêu Lượng Quốc mà một ba công việc, tích góp ba vạn trong năm năm!
Kết quả, thua bởi em trai cùng cha khác .
Ải Cước Hổ lập tức ôm c.h.ặ.t con gái, bây giờ đang đề xướng kế hoạch hóa gia đình, sinh một đứa là đủ , để khỏi tranh giành sự cưng chiều với con gái .
Bảy đến thành phố tổ chức đại hội thể thao của Phiêu Lượng Quốc, họ cảm giác thành phố hiến cho Thế vận hội Olympic, xuống máy bay một làn sóng nhiệt gần như sôi sục, chỉ đến từ ánh mặt trời, mà còn đến từ sự cuồng hoan thương mại hóa chút dè dặt của cả thành phố.
Nhìn ngoài cửa sổ xe, Trần Thanh thể thấy nhiều thương hiệu liên danh với Thế vận hội Olympic.
Hai chị em Bình Bình và Du Du đầu tiên nước ngoài, choáng ngợp.
“Phồn hoa quá…”
“ , đặc biệt cao cấp.”
Hai chị em chịu một cú sốc cực lớn, đầu ba , thấy họ vô cùng điềm nhiên.
Bình Bình và Du Du: “…”
Thật mất hứng với ba !
Trần Thanh và Hạ Viễn đến Phiêu Lượng Quốc là nhiệm vụ.