Hạ Vũ Tường tới với cô: “Con mua hai căn hộ cho Bình Bình và Du Du, tên hai đứa nó. Sắp tới con định kinh doanh, chủ yếu là đồ ngọt và ăn uống. Con sẽ đào tạo ở Quảng Đông đưa sang đây. Cụ thể kiếm bao nhiêu thì rõ, nhưng con nghĩ hiện tại đang là giai đoạn đầu cải cách, nên thử sức ở nhiều ngành khác . Nếu thành công thì lập chi nhánh, cử cắm chốt, thành công thì bỏ, chuyển hướng khác, đỡ cứ vương vấn mãi.”
Trần Thanh giơ ngón tay cái: “Đỉnh!” Khả năng thực thi đúng là miễn bàn.
Khóe môi Hạ Vũ Tường nhếch lên, cố ý nén xuống: “Con về xưởng tivi đây, dì đừng tiểu thúc lo lắng quá nhé.”
Trần Thanh nghiêm túc : “Chú thích thế mà.”
Hạ Vũ Tường nghẹn họng. Trần Thanh mắng: “Cái đồ quỷ .”
Hạ Vũ Tường tránh xa bà dì thích khoe tình cảm, lên lầu tìm tiểu thúc: “Con về quê đây.”
Hạ Viễn ngẩng đầu khỏi đống văn kiện: “Khi nào ? Để chú đưa con.”
“Đừng đưa, chú đưa là con thấy khó lắm. Chờ khi nào con , chú đón con là .” Hạ Vũ Tường cảm thấy nếu nhà tiễn, sẽ chẳng rời nữa.
Hạ Viễn trầm ngâm hồi lâu : “Vậy con nhớ gọi điện về nhà thường xuyên. Kiếm tiền quan trọng bằng sức khỏe, sức khỏe mới là vốn liếng của cách mạng. Nhớ ăn uống đầy đủ, ngủ nghê t.ử tế.”
“Vâng.”
Hạ Vũ Tường đáp lời, hôm đến Thanh Đại tìm Tiểu Ngọc. Dương Nhất Hà là đầu tiên thấy Hạ Vũ Tường, liền gọi Tiểu Ngọc giúp . Một cô bạn cùng lớp túm lấy tay Dương Nhất Hà, giọng run run: “Dương Nhất Hà, đồng chí ngoài là ai thế? Anh học trường nào ?”
“Bạn nối khố của , học, hiện đang kinh doanh, là một xưởng trưởng nhỏ.”
“Kinh doanh ...” Cô bạn lập tức giảm hẳn hứng thú.
Dương Nhất Hà ừ một tiếng, thản nhiên gạt tay cô bạn gọi Tiểu Ngọc gặp Hạ Vũ Tường. Tiểu Ngọc hớn hở chạy như bay đến chỗ trai: “Anh, đến đây?”
“Anh về Quảng Đông, chắc đến nghỉ hè mới Thủ đô với , nên qua đây báo với em một tiếng.” Hạ Vũ Tường thấy đôi mắt cô bé nhanh ch.óng đượm buồn, liền móc một cái bánh bao thịt: “Này, chuẩn cho em đấy.”
Tiểu Ngọc phồng má, nào cô cũng dễ dỗ dành thế chứ! bánh bao thịt là vô tội! Cô nhận lấy, c.ắ.n một miếng, mắt cong cong: “Thơm quá mất.”
Hạ Vũ Tường buồn : “Có việc gì thì cứ gọi điện cho .”
“Biết ạ.” Tiểu Ngọc thấy trong mắt trai dường như vẻ nỡ, liền vỗ vỗ vai như lớn: “Đồng chí, đang trong giai đoạn phấn đấu, nỗ lực lên nhé. Đừng chỉ quanh quẩn trong gia đình nhỏ, sân khấu của là cả thế giới, rộng mở vô cùng, nên ôm lấy nó!”
Hạ Vũ Tường cũng chẳng hằng ngày cô bé học những gì: “Anh đây.”
“Vâng.” Vai Tiểu Ngọc xị xuống.
Hạ Vũ Tường rời . Tiểu Ngọc đuổi theo : “Anh, em sẽ nhớ lắm, thực sự nhớ đấy.”
Hạ Vũ Tường liếc cô, ý tràn nơi đáy mắt: “Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1167-su-lua-chon-cua-moi-nguoi.html.]
Tiểu Ngọc hừ hừ, trai cô đúng là chẳng lời ngọt ngào gì cả. “Anh, nhớ nhớ em đấy nhé.”
Hạ Vũ Tường: “Xem tình hình , chắc là rảnh .”
Tiểu Ngọc lườm một cái: “Anh mau !”
Hạ Vũ Tường gập ngón tay, gõ nhẹ lên trán cô: “Vào học .”
“Vâng ạ.” Tiểu Ngọc xoa xoa trán, bóng lưng biến mất nơi góc rẽ. Cô nhỏ nhẻ ăn nốt chỗ bánh bao thịt lớp học, đôi mắt sáng ngời như mặt trời nhỏ, khiến Dương Nhất Hà vốn đang lo lắng cũng thấy yên tâm hơn.
Sau khi tan học, Tiểu Ngọc đến thư viện như các bạn khác mà sân vận động rèn luyện. Đến tám giờ tối, khi chuẩn về ký túc xá, cô thấy một bóng dáng quen thuộc, liền rón rén gọi: “Tiểu dì?”
Trần Thanh đầu , dang rộng vòng tay. Tiểu Ngọc vẫn như khi, lao thẳng lòng cô.
“Sao dì đến đây!”
“Nhớ con nên đến thăm thôi.” Trần Thanh vỗ vỗ lưng cô: “Đi rèn luyện , mồ hôi nhễ nhại thế .” Cô lấy khăn tay lau mồ hôi cho Tiểu Ngọc. Trong mắt cô, Tiểu Ngọc rực rỡ và lấp lánh, mồ hôi lấm tấm trán, đôi mắt trong veo tràn đầy niềm vui.
Tiểu Ngọc nắm tay dì đung đưa, vui sướng như một đứa trẻ đến đón: “Tiểu dì, chúng lớp học ăn vụng .”
“Được thôi.”
Trần Thanh cùng cô trong. Tiểu Ngọc lôi nến từ bục giảng , tự quẹt diêm thắp sáng. Trần Thanh bày đồ ăn , chống cằm Tiểu Ngọc ăn đến phồng cả má: “Vừa học rèn luyện thế mệt lắm con?”
“Cũng bình thường ạ, con quen . Hơn nữa dì đến , con càng thấy quen hơn!”
Sự an tâm là một nguồn năng lượng khó thể đong đếm. Trước đây Tiểu Ngọc luôn thấy hoảng loạn, dù tiểu thúc ở đây cô vẫn thấy sợ hãi. Cụ thể sợ cái gì thì chính cô cũng rõ . khi tiểu dì đến, cô còn sợ nữa.
Trần Thanh cũng cảm nhận Tiểu Ngọc nhẹ nhõm hơn nhiều, như thể tìm chỗ dựa. “Vậy thì , con ở gần đây dì cũng thấy vui.”
“Hì hì.” Tiểu Ngọc hạnh phúc.
Trần Thanh xoa đầu cô. Tiểu Ngọc đút cho dì một cái đùi gà: “Tiểu dì, dì cũng ăn .”
“Dì ăn no .”
“No cũng ăn thêm một chút mà.”
“Được .” Trần Thanh cuối cùng cũng gia nhập “chiến trường” ăn uống. Thấy dì ăn ngon lành, Tiểu Ngọc thầm reo hò trong lòng.