Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 1156: Lòng trung thành và sự rạn nứt

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:56:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Thu Hòa vị Xưởng trưởng mặt, hốc mắt dần trở nên cay xè. Ai thể ngờ rằng cô vốn dĩ chỉ là một nữ thanh niên trí thức ai chào đón chứ? Khi đó bạn trai phản bội, gia đình cũng chỗ dựa định, cô thật sự cảm thấy trời sập xuống đầu . may mắn , cô gặp Xưởng trưởng. Từ đó, cô như cá gặp nước, phất lên như diều gặp gió!

Trần Thanh : "Nghe sến quá đấy."

" thật lòng mà. Những năm qua cô dạy nhiều, bao dung nhiều, từng bước dẫn dắt việc." Tần Thu Hòa : "Sau cũng sẽ kế thừa truyền thống của 'khai sơn tổ sư' xưởng may Giữa Hè chúng , hết lòng bồi dưỡng cấp . Cho dù cô dã tâm bừng bừng, thà từ bỏ vị trí của cũng để xưởng may Giữa Hè phát triển rực rỡ."

" ủng hộ hành động đó của cô, nhưng cũng chẳng vĩ đại đến thế ."

"Cô chính là vĩ đại!" Tần Thu Hòa hiểu nổi sự khiêm tốn kỳ lạ của Xưởng trưởng. rõ ràng cô chính là nên bao trang sử mới!

Trần Thanh thực sự cảm thấy những đang qua một lớp kính lọc quá đà. Cô chỉ là một bình thường thôi mà. Có chăng chỉ là may mắn hơn một chút vì là xuyên , nên mới đôi chút khác biệt.

Tần Thu Hòa nghiêng đầu, cạn lời tập. Xưởng trưởng trong phương diện đúng là chẳng bao giờ nhận đúng năng lực của bản . nghĩ thì thế cũng , Xưởng trưởng kiêu ngạo nóng nảy mới thể tiến xa . Cô còn học hỏi nhiều lắm! Tuyệt đối vì chút thành tựu nhỏ mà đắc ý, chẳng coi ai gì.

Sau khi cô rời khỏi văn phòng, từng một tìm đến Trần Thanh để trò chuyện. Trừ Tần Thu Hòa , ai đến cũng một hồi lâu. Trần Thanh ngừng đưa khăn giấy. May mà cô dự liệu , chuẩn sẵn cả một gói lớn. là thông minh sáng suốt.

Sau giờ việc, Bình Bình và Du Du đang cắt những tấm áp phích phim của trai. Trần Thanh tiến gần hỏi: "Giờ áp phích ?"

"Tụi con lén mua đấy ạ, một tấm hai hào, đắt kinh khủng!"

Vé xem phim cũng chỉ hai hào, mà một tấm áp phích cũng giá đó. Về bộ phim Hạ Vũ Tường đóng, đều hẹn mà cùng yêu thích nhân vật của .

—— Quá ngầu!

Hoàn mỹ minh chứng cho câu: "Mười bước g.i.ế.c một , ngàn dặm lưu dấu. Việc xong phủi áo , ẩn biệt danh tính." chất " màu" đến cực hạn. Tuy nhân vật của hẳn là chính diện, nhưng ngăn yêu thích phong cách hiệp khách luôn khơi gợi sự ngưỡng mộ trong lòng mỗi . Hạ Vũ Tường thậm chí còn nhận lời mời từ các xưởng phim trong nước, nhưng đều khéo léo từ chối. Thật sự là thời gian. Cậu tung tivi cuối năm để kiếm một mớ lớn, nếu Dương Nhất Hà và Mao Mao sẽ "xử" mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1156-long-trung-thanh-va-su-ran-nut.html.]

Dương Nhất Hà chỉ quan tâm đến tiền của . Mao Mao là em thiết, trượng nghĩa, khi thật sự nghèo rớt mồng tơi thì trách chuyện bầu phiếu cho nữa, ngược còn bắt đầu giúp đỡ . Làm cho Hạ Vũ Tường hối hận vì vay tiền tiểu dì để bầu cho Mao Mao, cam đoan: "Chờ ngày album, tớ sẽ mua một trăm bản."

Mao Mao mặt cảm xúc: "Một ngàn bản."

Hạ Vũ Tường bắt đầu thấy đau ví, nghiến răng : "Được!"

"Trấn lột" Hạ Vũ Tường một vố, cục tức trong lòng Mao Mao cuối cùng cũng tan biến đôi chút.

Hạ Vũ Tường rảnh để tán gẫu: "Tớ bận việc đây."

Mao Mao còn cách nào khác, đành giúp một tay. Vương Văn Minh khi chuyện thì bất bình cho Mao Mao, chuyên môn hẹn ăn khuya.

"Mao Mao, về với tớ . Anh em một nhà, tớ bầu cho tận 50 phiếu, còn bầu cho Tiểu Ngọc một trăm phiếu mà chẳng thèm bầu cho lấy một phiếu, quá đáng thật sự."

"Không cần , tớ hiểu Hạ Vũ Tường mà. Đầu óc nghĩ nhiều thế , chỉ là thấy một hai phiếu thì chẳng bõ bèn gì, mà nhiều quá thì xót tiền. Với tớ con gái, mấy cái danh hiệu đó quan trọng, lười quản tớ thôi." Mao Mao thở dài. Từ nhỏ chơi với , quá hiểu tính .

Vương Văn Minh nhíu mày: "Cậu chắc chắn Hạ Vũ Tường thật sự như ?"

"Nói thế nào nhỉ, nếu thì lúc tớ còn nhỏ chẳng ai thèm chơi, bạn đầu tiên của tớ. Lúc tớ thể hát nữa, chính tìm cho tớ nhiều nhạc cụ. Cậu đối với tớ nhiều lắm, tớ thể chỉ cái lợi mắt." Mao Mao với Vương Văn Minh: "Hơn nữa tớ cũng thấy khó chịu, tớ mắng , xong là xong thôi."

"Thật cũng chẳng chia cho bao nhiêu lợi nhuận . Cậu kiếm bao nhiêu tiền ? Vậy mà đối xử với như thế... Mao Mao, còn nhỏ, từ bé đến lớn từng nếm trải cảm giác thiếu tiền nên hiểu . Tiền tác dụng lớn lắm. Gia cảnh Hạ Vũ Tường như còn tham tiền, chịu chia sẻ cho ..."

"Vương Văn Minh!" Mao Mao lạnh mặt ngắt lời: "Nếu vì bất bình mà mắng Hạ Vũ Tường một trận, tớ thấy chẳng cả. Chúng em, em sai cãi đ.á.n.h là chuyện bình thường. việc vì lợi ích mà châm ngòi ly gián thì quá giới hạn . Tớ gì, thấy Hạ Vũ Tường chia đủ nhiều, nhưng một ngoài liệu kiếm nhiều như thế ? Hạ Vũ Tường khai thông các mối quan hệ, thể mượn quyền thế gia đình để nhanh ch.óng mở rộng, đó là điều mà tớ và nếu riêng lẻ thì thể đạt trong thời gian ngắn. Tớ hỏi một câu, hiện giờ kiếm thực sự nhiều bằng Ải Cước Hổ ?"

 

 

Loading...