Ứng cử viên cho chức xưởng trưởng mới chủ yếu hai .
—— Lôi Tùng Nguyệt.
—— Tần Thu Hòa.
Lôi Tùng Nguyệt là kiểu giữ vững hậu phương, công nhân viên chức đều nể phục cô. Tần Thu Hòa tư tưởng tiến thủ, dám mạo hiểm và tầm quốc tế hơn.
Cả hai đều dã tâm.
Năng lực đều đạt chuẩn.
Thật là khó chọn...
“Dì ơi, điện thoại của dì !” Tiểu Ngọc gọi lớn.
Trần Thanh tới máy: “Alo, đồng chí xin chào, là Trần Thanh.”
“Trần Thanh, là Dương Vĩ Bân đây. A Thành c.h.ế.t , thông báo cho cô một tiếng.”
Giọng của Dương Vĩ Bân bình thản đến lạnh lùng, như thể đang về một chuyện vặt vãnh chẳng liên quan gì đến .
Trần Thanh cảm thấy m.á.u trong như đông cứng , giọng trở nên khó khăn: “Sao ... còn?”
“Hắn cầu hôn cô nhưng cô đồng ý, sợ tay với nên mậu dịch xuất khẩu. Bày quá lớn, kết quả bọn l.ừ.a đ.ả.o dắt mũi, đến cả nhà cửa cũng mất sạch. Hắn cha , chẳng còn gì vướng bận nên nhảy lầu tự t.ử . Cô xem, nếu vì cô, nếu còn chút hy vọng thế giới , liệu c.h.ế.t ?”
Giọng điệu của Dương Vĩ Bân mang theo sự mỉa mai.
Giữa tiết trời tháng Chín, các đốt ngón tay của Trần Thanh trở nên lạnh lẽo. Cô siết c.h.ặ.t ống , gằn giọng: “ cha . Là một trưởng thành, tự chịu trách nhiệm về cuộc đời . với tư cách là từng giúp đỡ, sẽ đến viếng.”
“Chậc, thật là m.á.u lạnh. Cô xem nếu A Thành phản ứng của cô, liệu thất vọng lắm ? Trần Thanh, cô đến bước đường ngày hôm nay, khiến bao nhiêu tù, cũng c.h.ế.t ít , buổi tối cô ngủ ngon giấc ?”
“Anh gì?”
“Cô đúng là đàn bà lòng rắn rết.”
“Cảm ơn khen ngợi. Lễ tang của A Thành tổ chức ở ?”
“Trước khi một bức thư cho cô, là nhờ cô tổ chức tang lễ, chôn cất ở nơi xa cha cô, để cô hiếu thuận với họ. Cô xem, là một bao.”
“Là hại c.h.ế.t , đúng !”
“ mà hại chứ? con sống đời giá trị. Hắn chẳng qua là phát huy giá trị lớn nhất của đời thôi. Cô A Thành mồ yên mả ?” Dương Vĩ Bân hỏi.
Cơn giận của Trần Thanh bốc lên ngùn ngụt: “Anh gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1147-cuoc-doi-dau-ruc-lua-va-cuoc-goi-tu-bong-toi.html.]
“Chẳng gì cả, chỉ là đổi Bí thư Đảng ủy xưởng máy móc thôi. tin là cô mà.”
Dương Vĩ Bân mất nguồn cung phụng từ đám ở xưởng máy móc, một năm hụt mất hơn 5 triệu đồng, thể dễ dàng buông tha cho Trần Thanh như ?
Hắn thể động những cận bên cạnh Trần Thanh để tránh việc hai vợ chồng họ liều mạng với , nhưng thể xử lý một con thí như A Thành.
Một kẻ phản bội .
Vốn dĩ đáng c.h.ế.t!
Để sống dặt dẹo thêm một thời gian là nhân từ lắm .
Nếu lúc sống giá trị thì lúc c.h.ế.t lợi dụng triệt để mới đúng.
“Anh mơ !”
“Vậy sẽ gửi cho cô đoạn video cảnh thiên đao vạn quả nhé.”
“...”
“Nói gì chứ, im lặng thế? Đồng chí Trần Thanh thuần khiết, lương thiện của chúng , vì bảo vệ hàng vạn gia đình ở xưởng máy móc mà bày mưu tính kế, chút chuyện nhỏ khó cô ? Không nên thế chứ?”
“Dương Vĩ Bân, Bí thư Đảng ủy xưởng máy móc đây – Dương Tịch Văn – là cha đúng ?”
“Đó là ai?”
“Chính là lật đổ ông , chính ông c.h.ế.t. Anh , khi c.h.ế.t tóc ông bạc trắng cả, trông t.h.ả.m hại vô cùng. hỏi ông điều hối hận nhất trong đời là gì, ông : *‘Không thấy con trai ’*. Chậc chậc, một câu chuyện thật cảm động lòng . Anh xem, và ông chỉ cách gang tấc, nếu chịu bỏ chút tâm tư đón ông thì ông sống . Cả đời ông tận tụy việc nhưng đều là vì mưu đồ cho , mà chê ông đủ. Lúc c.h.ế.t ông c.h.ế.t thê t.h.ả.m, nào đến thu xác, thật đáng thương.
Anh xem, một chỉ cần chút lương tâm thôi cũng đến nỗi mặc kệ cha hy sinh tất cả vì chỗ c.h.ế.t chứ?
, khi lộ phận chắc là truy sát dữ lắm nhỉ, nên mới phẫu thuật thẩm mỹ. Anh xem nếu vạch trần phận của thì chuyện sẽ thú vị đến mức nào? Nếu tay dính nhiều mạng như , thêm nữa thì . Anh c.h.ế.t , coi là báo thù cho A Thành nhỉ?”
Trần Thanh nhếch môi đỏ, ánh mắt trở nên sắc bén.
Gia đình nguyên chủ chính là Dương Tịch Văn hủy hoại, giờ Dương Vĩ Bân còn dám diễu võ dương oai mặt cô! Hừ!
Trước đây cô vẫn luôn điều tra thông tin về Dương Vĩ Bân, cha , chị em của đều ghi chép rõ ràng trong tư liệu nên cô nghĩ nhiều. Cho đến khi Dương Vĩ Bân nhắc đến “xưởng máy móc”, cô chợt nhớ đến Dương Tịch Văn. Cô vốn chỉ định thử lòng, nhưng khi Dương Vĩ Bân thấy cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc của Dương Tịch Văn, thở của trở nên dồn dập, điều đó đủ chứng minh chính là con trai của Dương Tịch Văn!
Ánh mắt Dương Vĩ Bân cuộn trào hận thù: “Trần xưởng trưởng tài ăn thật , ở thời cổ đại nếu kỹ nữ thì cũng thể thầy kể chuyện đấy.”
“Chỉ thế thôi ? Nói thật nhé, trầm bằng cha . Cha lúc mắng đến hộc m.á.u vẫn còn hàm dưỡng, nên học hỏi ông nhiều . Nhìn xem, mới ẩn bao lâu mà lộ bản tính ? Cha vì mà che giấu suốt mấy chục năm, còn thì tiền kiếm , cũng sắp c.h.ế.t đến nơi, thật đáng thương.”