Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 1145: Tiếng hát trên chuyến tàu định mệnh

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:55:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng hát của lúc trong trẻo, u buồn nhưng kém phần nội lực, một chất giọng độ nhận diện cực cao. Trong tiếng nhạc đệm là giai điệu m.ô.n.g lung, lẫn với chút tạp âm ồn ào trong toa tàu và tiếng đàn guitar chồng chất lên , mang đến một cảm giác đan xen giữa thực tại và hư ảo.

Thalia kinh ngạc con trai , lời ca và ngữ điệu của , trong phút chốc, bà như từ một thế giới đảo lộn hỗn độn rơi xuống mặt đất bằng phẳng, thấy bông hoa hy vọng mọc lên từ bùn đất.

Có lẽ bà may mắn.

Dù lấy chồng xa xứ.

một chồng bình thường, một đứa con trai ưu tú, hiểu chuyện, săn sóc, lương thiện và tuyệt vời, cùng với những bạn thể tin tưởng.

“Mao Mao...”

Thalia tiến lên ôm chầm lấy con trai, thành tiếng.

Sự cảm động và đau lòng đan xen khiến bà thể dùng ngôn từ nào để diễn tả cảm xúc lúc .

Mao Mao nhẹ nhàng vỗ về lưng : “Mẹ, con trưởng thành , con thực sự sẽ chăm sóc cho .”

“Mẹ , mà...”

Bà vẫn luôn điều đó, bà một đứa con , .

Anh chơi guitar ngây Mao Mao, thẫn thờ : “Chúa ơi, đây là âm thanh của tự nhiên ?! Bạn ơi, bạn là ca sĩ ? Hát quá mất!”

Thalia lau nước mắt, vội vàng : “Nó đúng là ca sĩ đấy, nó từng album .”

Anh chơi guitar ôm chầm lấy Mao Mao: “ yêu bạn mất !”

Mao Mao: “...”

là những con nhiệt tình quá mức.

Chẳng trách hồi nhỏ Tiểu Ngọc và Hạ Vũ Tường đều thích ứng nổi với sự nhiệt tình của , hóa cảm giác khác đối xử nhiệt tình là như thế đây.

“Cảm ơn yêu thích, nhưng mới chỉ một bài hát thôi.”

“Bạn chắc chắn sẽ nổi tiếng, bạn ký tên lên đàn guitar cho nhé.”

“A...”

Mao Mao cầm b.út, thành thành thật thật xuống hai chữ ngay ngắn —— Mao Mao.

Anh chơi guitar vui mừng khôn xiết, hỏi thể hát ca khúc của chính .

Những khác trong toa tàu cũng mong đợi về phía Mao Mao.

Mao Mao chút khẩn trương, hát là vì cảm xúc dâng trào, giờ .

Thalia cổ vũ : “Mao Mao, con mà.”

Mao Mao cả toa tàu những xa lạ, hít một thật sâu: “ hát lắm, xin lượng thứ, xin phép chiếm của bốn phút.”

Cậu dậy cúi chào một cái.

Sau đó bắt đầu nhớ khúc nhạc của , chậm rãi cất tiếng hát.

Người trong toa tàu dần dần kéo đến càng lúc càng đông, Mao Mao cảm nhận phá vỡ rào cản, cũng vui vẻ cất cao tiếng hát, hát những ca khúc Nga, hát những ca khúc Hoa Quốc, hát đủ các loại ngôn ngữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1145-tieng-hat-tren-chuyen-tau-dinh-menh.html.]

Mọi cho cảm động, ai nấy đều vui vẻ. Thalia con trai , ánh mắt tràn đầy tình yêu thương.

Mao Mao lúc giống như một tinh linh tỏa sáng kim quang, rực rỡ và .

Sau khi Mao Mao từ Nga về nhà, Mao Kiến Quốc ôm lấy vợ “mất tìm ” mà mừng rỡ như điên, còn Mao Mao thì xách túi lớn túi nhỏ chạy thẳng đến nhà dì.

“Dì ơi ——”

“Mao Mao!”

Đáp là một Tiểu Ngọc đầy nhiệt tình.

“Dì cuối tuần công tác tuần tra các xưởng nhỏ , cuối cùng cũng về !”

, mang về cho nhiều thịt bò khô, mật ong và sô-cô-la đây.”

Mao Mao lôi đồ .

Bình Bình và Du Du – hai nhóc tì – thì phấn khích hỏi Mao Mao xem nước Nga gì vui .

Mao Mao cân nhắc một chút trả lời: “Cũng tệ lắm, thú vị, cơ hội các em nên xem thử. Kiến trúc ở đó uy nghiêm, chủ yếu là những nơi qua ít, chỉ quanh quẩn ở mấy chỗ như đài kỷ niệm Lenin thôi, nhưng chụp một ít ảnh, các em xem tạm nhé.”

Cậu lấy từ trong túi nhỏ một xấp ảnh, hai nhóc tì liền sà xem một cách ngon lành.

Mao Mao đưa cho Tiểu Ngọc một túi hổ phách: “Em xem mấy cái vòng , cái còn cả xác côn trùng bên trong nữa. Bên đó họ chuộng cái , em thích côn trùng nên mang về cho em đấy.”

“Oa, kỳ diệu quá.” Tiểu Ngọc thấy những con sâu bên trong hổ phách đều là loại cô từng thấy, liền quan sát kỹ lưỡng.

Mao Mao đắc ý: “Thích chứ gì, cố ý chọn cho em đấy, hầu như cái nào cũng sâu, hình dáng cái nào giống cái nào.”

“Thích lắm, Mao Mao là nhất!” Tiểu Ngọc thực sự vui, tay đeo mấy vòng lắc, cổ cũng quấn hết chuỗi đến chuỗi khác, trông chẳng khác gì một pháp sư đang phép, kêu lách cách.

Mao Mao mà vui lây: “Đeo thế mỏi cổ lắm, mau tháo xuống . Anh cho em nếm thử sô-cô-la Nga , loại sô-cô-la sữa, còn cả sô-cô-la hạnh nhân nữa.”

Cậu giúp Tiểu Ngọc tháo vòng cổ để sang một bên, để cô ăn cho ngon.

Tiểu Ngọc c.ắ.n một miếng sô-cô-la sữa: “Ngọt quá.”

, vì bên Nga lạnh nên cần nhiều năng lượng để chống rét, vì thế họ ăn ngọt một chút. Em nếm thử loại hạnh nhân xem.”

“Vâng!” Tiểu Ngọc ăn một miếng sô-cô-la hạnh nhân: “Cái thơm thật đấy.”

“Ha ha, đoán trúng nhé, em thích mấy thứ giòn giòn, nên mang về nhiều.” Mao Mao đưa sô-cô-la cho cô xem.

Tiểu Ngọc kinh ngạc : “Giờ sức khỏe lên nhiều nhỉ?”

Mao Mao: “... Anh mượn xe đẩy đấy.”

Tiểu Ngọc phụt thành tiếng: “Hào , Nga thấy họ hàng bên đó thế nào?”

“Rất nhiệt tình và vui vẻ, họ cũng thích đồ của Hoa Quốc .” Mao Mao móc mấy con b.úp bê Nga (Matryoshka) cuối cùng đưa cho Tiểu Ngọc, Bình Bình và Du Du mỗi một con: “Bộ b.úp bê chọn loại to nhất, nặng lắm, các em chơi .”

Cả ba đều thích những màu sắc rực rỡ , định đem đặt ở phòng khách. Thím Phượng thấy b.úp bê nước ngoài đặt ở chính sảnh liền : “Chúng còn bày Quan Âm Bồ Tát, Thổ Địa Công, Thổ Địa Bà, Thần Tài nữa chứ...”

 

 

Loading...