Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 1115: Thời Đại Của Đồ Điện Và Tiếng Chuông Điện Thoại Đầu Tiên

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:55:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lợi hại thật đấy.” Ải Cước Hổ cảm thấy bản đồ sự nghiệp đúng là càng lúc càng mở rộng.

“Để xem nên chuyện .” Giọng Hạ Vũ Tường vẫn chút chắc chắn. Về mảng kỹ thuật, cũng quá am hiểu. Bởi vì xây dựng dây chuyền sản xuất tivi tốn kém, mà tivi là mặt hàng đắt đỏ. Trong nước dường như cũng cho phép thương nhân Cảng Thành trực tiếp đặt mua dây chuyền sản xuất tivi, liên doanh mới . Hiện tại đang tìm kiếm một xưởng tivi phù hợp trong nước để hợp tác.

Ải Cước Hổ : “Vậy thì cứ từ từ thôi, ông cũng kiếm nhiều mà.”

“Cũng tạm...” Nhìn thì vẻ , nhưng thực tế mở rộng quy mô thì sẽ gặp nhiều khó khăn.

Tăng ca ở xưởng đến tận 9 giờ tối, khi Hạ Vũ Tường về đến nhà, Tiểu Ngọc vẫn đang đợi . Hạ Vũ Tường tiến hỏi: “Sao em ngủ?”

Tiểu Ngọc đáp: “Sáng mai 5 giờ em cùng tiểu thúc về Thủ đô , nên em đợi để chào một tiếng.”

“Được , , mau ngủ . Ngủ sớm dậy sớm mới cao .”

“Anh ơi, dạo mệt lắm ?”

“Không, thấy sướng lắm.” Ngày nào cũng những khoản tiền lớn đổ túi, quá là phấn khích luôn!

Tiểu Ngọc: “...”

“Giờ một ngày kiếm hơn vạn tệ ?”

“Được.”

“Thế thì em chẳng còn gì để nữa, mệt chút cũng đáng.” Tiểu Ngọc xoay về phòng ngủ luôn.

Lúc tỉnh dậy, Hạ Vũ Tường đưa con bé ga tàu, nhét túi nó một nghìn tệ: “Muốn ăn gì, mua gì thì cứ tự mua nhé, ?”

Phó Thư Nghiên bên cạnh chằm chằm Hạ Vũ Tường với vẻ mặt u ám. Hai trai và một chị của Tiểu Ngọc đều quá giàu. Bực thật! Anh dựa việc kiếm tiền để lấy lòng Tiểu Ngọc là chuyện bất khả thi .

Tiểu Ngọc trả tiền cho : “Em học bổng đại học , cầm tiền từ thiện .” Vì là vận động viên nên học bổng của con bé tận 28 tệ! Con bé ăn ở lo, chẳng gánh nặng gì, chi phí lớn nhất chỉ là gọi điện thoại cho các em. Mà cuối tháng nhà điện thoại , con bé chẳng còn lo chuyện tiền nong nữa!

Tiểu Ngọc vẫy tay chào tạm biệt đầy phong cách: “Em đây!”

Cuối tháng Ba, nhà cuối cùng cũng lắp điện thoại! Việc sở hữu một chiếc điện thoại riêng đối với một gia đình nhỏ thời bấy giờ chẳng khác nào chứng kiến tên lửa phóng lên trời, cả nhà ai nấy đều hồi hộp và phấn khích.

Trần Thanh, Hạ Vũ Tường, Bình Bình và Du Du đều dán mắt chiếc máy điện thoại. Cuộc gọi đầu tiên là gọi cho đồng chí Hạ Viễn. Trần Thanh cầm ống mà lòng vẫn còn chút run run, cầu mong đang ở văn phòng!

Khi tiếng “Alo” của Hạ Viễn vang lên, cả nhà đồng thanh reo hò. Du Du nhảy cẫng lên vui sướng: “ là ba thật !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1115-thoi-dai-cua-do-dien-va-tieng-chuong-dien-thoai-dau-tien.html.]

Hạ Viễn: “...” Chẳng lẽ ba giả ?

phản ứng ngay, cả nhà tụ tập đông đủ gọi điện cho thế , còn phấn khích như , chắc chắn là nhà lắp điện thoại ! “Điện thoại ở nhà thông ?”

thế! Anh nhớ lấy nhé, gọi về nhà thì cứ gọi . Vì tính chất công việc đặc thù nên em miễn phí 200 phút gọi, cảm giác như lương tăng thêm 200 tệ , mau chúc mừng em !”

“Chúc mừng đồng chí Trần Thanh biểu hiện xuất sắc, giành 200 phút trò chuyện cho chúng .”

“Ha ha ha ha, chuyện nhỏ thôi mà.” Trần Thanh đắc ý khoe khoang.

Hạ Viễn khẽ : “Anh...”

“Sắp hết một phút , em còn gọi cho Tiểu Ngọc nữa, cúp máy đây.”

*Cạch* một tiếng, điện thoại ngắt kết nối. Hạ Viễn ngẩn một lúc, thể thêm vài câu nữa ? Chẳng bảo tận 200 phút cơ mà?! Thôi , lát nữa gọi .

Việc Trần Thanh gọi cho Tiểu Ngọc thì rắc rối hơn một chút. Vì Tiểu Ngọc ở ký túc xá nên thông báo, hẹn giờ thì mới gọi . Khi Tiểu Ngọc bắt máy chào , cả nhà một phen náo nhiệt.

Tiểu Ngọc ở đầu dây bên cũng vô cùng phấn khích: “Nhà lắp điện thoại , tiểu dì giỏi quá mất!”

Khóe miệng Trần Thanh giấu nổi nụ . Bình thường thôi mà, phong độ định thôi~ “Chưa là gì , đợi tiểu lâu của Vũ Tường xong xuôi cũng sẽ lắp điện thoại thôi.”

tiểu dì là đầu tiên mà!”

“Ha ha ha ha ha...” Trần Thanh định nhịn , dù cũng là lớn , khiêm tốn một chút, nhưng cô nhịn nổi.

Hạ Vũ Tường đỡ trán. Bình Bình và Du Du thì tranh đòi chuyện với chị. Hai chị em vốn là những tích cóp tiền để gọi điện cho chị, giờ gọi tốn tiền nên cứ ríu rít mãi thôi. Hạ Vũ Tường chen một câu cũng khó, nhưng ở xưởng tư cách kéo dây điện thoại, liên lạc với khách hàng phiền phức, giờ nhà điện thoại , công việc của sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Thế là, đặt danh ngay lập tức! Trần Thanh nhận danh , cố ý đưa lên ánh đèn ngắm nghía: “Thằng nhóc , dáng ông chủ lớn đấy.”

*Reng reng reng* —— Chuông điện thoại vang lên.

Du Du đặng đặng đặng chạy máy: “Alo, bác tìm ai ạ? Tìm Hạ Vũ Tường ạ? Vâng, cháu là em trai , bác là ai thế ạ? Cháu nhớ , cháu sẽ nhắn cho cháu, lát nữa sẽ liên lạc với bác ạ.”

Hạ Vũ Tường thong thả bước phía em trai, một tay chống lên bàn điện thoại, đôi mắt hẹp dài bé nghiêm túc ghi chép thông tin và yêu cầu của khách hàng, đáy mắt tràn đầy vẻ yêu thương.

Du Du cúp máy, ngước lên ngọt ngào với trai, đưa cuốn sổ ghi chép nhỏ cho : “Anh ơi xem , em còn phân loại thông tin nữa nhé. Có mời đầu tư, là đối tác, còn hẹn uống rượu nữa!”

 

 

Loading...