Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 1110: Nỗi Lòng Của Đứa Trẻ "Quá Hạnh Phúc"

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:55:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở dĩ huấn luyện là vì các huấn luyện viên đang quá bận rộn. Họ đều đang chú ý đến tình hình quốc tế. Thế vận hội Olympic năm 1980, liệu Hoa Quốc tham gia ?

Bị ảnh hưởng bởi những chuyện bên ngoài, Tiểu Ngọc tạm hoãn huấn luyện, tập trung việc học. Nhờ , về nhà con bé mang theo bài tập, nhẹ cả ! Tuyệt đối vì con bé sợ ông chú "ma quỷ" bắt học bài nhé.

“Tiểu dì, dì gầy thế ?”

“Dạo mệt, qua một thời gian nữa chắc sẽ béo thôi. , dạo con học hành thế nào?”

“Khá lắm dì ạ. Chỉ cần nắm cách vận hành là con thể dễ dàng theo kịp tốc độ giảng bài của thầy cô. Vì con thường xuyên tiếp xúc với máy móc giỏi tiếng Anh nên thứ hạng tăng lên một chút. , con còn chia sẻ vở ghi chép cho các bạn khác, ai cũng bảo là hữu ích!”

Tiểu Ngọc là đứa trẻ thích chia sẻ. Giúp khác là con bé thấy vui .

Trần Thanh chân thành cảm thán: “Tiểu Ngọc nhà giỏi quá, đây dì ôm cái nào.”

Tiểu Ngọc hớn hở ôm chầm lấy tiểu dì.

Hạ Viễn gõ cửa: “Ăn cơm thôi.”

Trần Thanh đáp: “Tới đây.”

Cô rửa mặt mũi xong xuôi bàn ăn trưa luôn. Đồng chí Hạ Viễn mua đồ ăn hào phóng, cả giò heo và một con ngỗng. Ngỗng món ngỗng om rượu, còn giò heo thì hầm mềm nhừ.

Trần Thanh ăn mà thấy vô cùng hạnh phúc: “Sao tay nghề của càng ngày càng lên thế ?”

Hạ Viễn : “Anh thường xuyên nấu cơm cho Tiểu Ngọc, cứ hỏi con bé thích ăn gì, Tiểu Ngọc hỏi các bạn cùng phòng xem quê họ món gì ngon kể cho , thế là thôi.”

Viện nghiên cứu chọn gần Đại học Thanh Hoa, nên luôn tìm cách bồi bổ cho con bé, tránh để nó chịu khổ khi tập luyện.

Tiểu Ngọc véo véo cái má phúng phính của : “Mặt con thịt .”

Hạ Viễn tranh công với Trần Thanh: “Đều là công lao của đấy.”

Trần Thanh : “Không tồi, đồng chí Hạ Viễn nhà trong khoản nuôi dạy trẻ con vẫn là lợi hại.”

Hạ Viễn vui vẻ, định bụng lát nữa sẽ mang thêm ít đồ ăn cho Hạ Vũ Tường, tránh để nó cứ ở trong xưởng ăn uống qua loa cho xong bữa, cho dày.

Bình Bình và Du Du lon ton chạy theo ba khi đưa cơm. Tiểu Ngọc thì ở xem tivi với tiểu dì, khẽ khàng tiết lộ một bí mật: “Tiểu dì, con phát hiện đang theo đuổi tiểu thúc đấy!”

“Rồi nữa?”

“Sau đó con với tiểu thúc, chú bảo cũng gì quá đáng, cứ coi như , tránh để họ khó xử.”

, mỗi một sở thích mà. Nếu là ở viện nghiên cứu, thể họ coi tiểu thúc của con là mục tiêu phấn đấu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1110-noi-long-cua-dua-tre-qua-hanh-phuc.html.]

“Thế con kể chuyện cho mấy bạn trong ký túc xá , bạn thích tiểu thúc luôn...”

“... Tuổi tác chênh lệch quá lớn ?”

“Không dì, chị học muộn, học mấy năm nên năm nay 28 .”

“Hoặc là con xử lý, hoặc là tiểu thúc con xử lý, dì can thiệp .”

Trần Thanh mệt rũ . Lúc rảnh rỗi cô chỉ dài ghế sofa xem tivi, chẳng còn tâm trí mà lo mấy chuyện tình cảm rắc rối, kể cả của chính .

Tiểu Ngọc ngoan ngoãn gật đầu: “Con đổi ký túc xá .”

Trần Thanh : “Sao quá lên thế?”

Tiểu Ngọc nhíu mày: “... Có vài bắt đầu nghĩ rằng yêu đương với vợ cũng chẳng , ‘chân ái là vạn tuế’ mà. Con sợ bạn cùng phòng mượn danh nghĩa của con để tiếp cận tiểu thúc, con thành kẻ phá hoại tình cảm của hai .”

Trần Thanh : “Sao con nghĩ nhiều thế?”

Tiểu Ngọc tựa cô: “Vì con hai mãi mãi ở bên .”

Trần Thanh cảm nhận nỗi lo âu vô cớ của con bé, xoa xoa mái tóc nó: “Hãy tin rằng tiểu dì thể xử lý chuyện, đừng lo lắng cho tương lai. Dù thế nào nữa, dì vẫn sẽ nuôi nấng con thật .”

Tiểu Ngọc ôm c.h.ặ.t lấy tiểu dì, lặng lẽ rơi nước mắt: “Chuyện con ba ...”

Trần Thanh sững : “Có ai nhạo con ?”

“Không ạ, là lớp con một hoạt động, cùng kể về những gì trải qua từ nhỏ đến lớn. Con chợt nhận hạnh phúc nhất.”

Từ nhỏ đến lớn, con bé ăn ngon, mặc , dùng đồ . Tiểu dì luôn ủng hộ, cổ vũ và yêu thương con bé hết lòng. Những bạn khác dù cha đầy đủ cũng như con bé. Chính vì quá hạnh phúc nên con bé mới thấy sợ hãi, đầu óc cứ nghĩ quẩn quanh.

Chỉ đến khi thấy tiểu dì, lòng con bé mới bình lặng để những lời : “Con thấy nhớ dì lắm.”

Trần Thanh ôm lấy con bé, nhẹ nhàng vỗ về, lặng lẽ ở bên cạnh nó. Tiểu Ngọc rúc lòng tiểu dì một hồi lâu mới hỏi: “Tiểu dì, con trở nên quá ủy mị ?”

“Không , con chỉ là nhớ nhà thôi.”

Trần Thanh lau nước mắt cho con bé. Tiểu Ngọc nhà cô mới mười bốn tuổi, rời nhà ngàn dặm, việc dễ nảy sinh lo âu, bất an là chuyện hết sức bình thường. Tiểu Ngọc cần một nơi để giải tỏa, và vận động chính là cách nhất. Gần đây, vì những tranh chấp về việc tham gia Thế vận hội, việc huấn luyện tạm dừng, con bé chỗ phát tiết nên những bất an giấu sâu trong lòng mới trỗi dậy.

Trần Thanh con bé lem nhem như mèo hoa, ánh mắt dịu dàng: “Tiểu Ngọc, gia đình yêu cầu con lúc nào cũng mỹ. Chúng là con , nếu con thấy khó chịu nổi cáu thì cũng là chuyện thường tình, đừng vì thế mà tự trách . Giống như con con thấy hạnh phúc nên lo âu, chẳng lẽ dì bốn đứa con và tiểu thúc, năm phần hạnh phúc trọn vẹn thì dì cũng lo âu ? Thực tế là dì đang trân trọng . Hạnh phúc của con cũng là do con tạo , từ việc con chờ đợi dì, quan tâm dì, yêu thương dì, dì mới học cách yêu thương con. Tiểu Ngọc nhà hạnh phúc là vì con trân trọng hạnh phúc và khả năng tạo tình yêu, đó là một điều tuyệt vời.”

 

 

Loading...