Hắn đột ngột xoay , ánh mắt như tẩm độc, găm c.h.ặ.t Đỗ Vọng Cần.
Đỗ Vọng Cần run rẩy như cầy sấy.
Dương Vi Bản lạnh: " tốn bao công sức mới đưa ông lên vị trí Phó chủ nhiệm phân xưởng may, trông chờ ông giúp một tay lúc mấu chốt. ông thì ? Lần Cảng Thành thu mua xưởng đồ thể thao 'Giữa Hè', Trần Thanh liên hệ với nước ngoài, cô rùm beng lên như thế mà ông chẳng gì. Thời gian qua bảo ông lung lạc lòng ở xưởng, ông cũng chẳng tích sự gì! Lần chuỗi cửa hàng của cô bùng nổ cầu, ông vẫn cứ yên đó, một gã Phó chủ nhiệm tận tụy. Ông cái chức Phó chủ nhiệm đúng là 'xứng đáng' thật đấy!"
Đỗ Vọng Cần lắp bắp giải thích: "Thưa ngài Dương, Trần Thanh nắm giữ thực quyền, ai nấy đều lệnh cô , ..."
"Câm miệng!"
Dương Vi Bản tức giận vung nắm đ.ấ.m, nện một cú thật mạnh bụng Đỗ Vọng Cần.
Đỗ Vọng Cần kêu lên một tiếng đau đớn, thể gập , đau đớn cuộn tròn mặt đất.
"Đồ phế vật đáng c.h.ế.t!"
Nghĩ đến những chuyện bực gần đây, Dương Vi Bản túm tóc lão, ép lão ngẩng đầu lên, bàn tay vung lên tát liên tiếp. Tiếng tát tai chát chúa vang dội khắp kho hàng.
Gương mặt Đỗ Vọng Cần nhanh ch.óng sưng đỏ, khóe miệng rách toác.
Dương Vi Bản dường như đ.á.n.h mệt, thở hổn hển buông tay , vẫy tay hiệu bóng tối. Hai gã tráng sĩ im lìm nãy giờ lập tức tiến lên.
Bọn chúng vung gậy gộc, né những chỗ hiểm nhưng nhắm thẳng những nơi đau nhất mà tay. Tiếng gậy nện lưng, đùi và cánh tay Đỗ Vọng Cần phát những tiếng "bộp bộp" nặng nề.
Đỗ Vọng Cần cố gắng cuộn tròn để bảo vệ bản nhưng vô ích. Một tiếng "rắc" vang lên rõ mồn một, cơn đau thấu xương từ xương sườn bên trái truyền đến khiến lão gần như nghẹt thở.
Lão vật đất như một bãi bùn, m.á.u mũi tuôn xối xả.
Dương Vi Bản lạnh lùng lão, cho đến khi lão chỉ còn những tiếng rên rỉ yếu ớt, mới chậm rãi bước tới, dùng mũi chân nghiền mạnh lên bàn tay của Đỗ Vọng Cần.
Đỗ Vọng Cần đau đến run b.ắ.n , miệng mồm rõ chữ xin tha: "... ... sai ."
Dương Vi Bản xổm xuống, ghé sát tai lão, giọng trầm thấp và nham hiểm: "Đau ? Đây mới là đầu tiên thôi. Lần , sẽ lấy mạng ông đấy. Hãy tận dụng vết thương cho , sắp tới ông tạo quan hệ với Trần Thanh, dẫn cô đến nơi . Nếu thì cứ chờ c.h.ế.t , hiểu ?"
Trong tay Đỗ Vọng Cần bỗng thêm một mảnh giấy nhỏ, lão chẳng còn cảm nhận sức nặng nhẹ bẫng của nó, chỉ sợ hãi gật đầu lia lịa.
Dương Vi Bản dẫn theo đám vệ sĩ rời .
Đỗ Vọng Cần nức nở , cảm giác đau đớn như lục phủ ngũ tạng đều đảo lộn. tính mạng cả nhà lão đều trong tay Dương Vi Bản, lão buộc liều mạng mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1047-man-kich-cua-do-vong-can.html.]
Đôi tay run rẩy giơ mảnh giấy lên, kỹ ký hiệu và vị trí tòa nhà đó. Sau khi ghi nhớ, lão nhét ngay miệng nuốt chửng, gắng sức bò phía cửa. Vừa bò đến cửa, thấy ngang qua, lão liền thều thào kêu cứu: "Cứu mạng... cứu mạng..."
Có về thấy Đỗ Vọng Cần thì giật kinh hãi, gần xem xét, nhận lão liền vội vàng đỡ dậy hỏi han.
"Chủ nhiệm Đỗ, ông thế ?"
Đỗ Vọng Cần đau đến c.h.ế.t sống , nhưng vẫn cố thốt lời giải thích: "Có tên côn đồ lẻn kho định trộm đồ phế thải, liều ngăn cản..."
Nói xong, đầu lão ngoẹo sang một bên, ngất lịm .
Trần Thanh nhanh ch.óng chuyện Đỗ Vọng Cần đ.á.n.h.
Theo lời kể của Đỗ Vọng Cần, lão phát hiện kẻ lén lút kho trộm máy móc hỏng mang bán phế liệu, lão xông ngăn cản nên đ.á.n.h. Trưởng khoa bảo vệ đến xin . Với tư cách là xưởng trưởng, Trần Thanh cũng đến thăm hỏi một chuyến.
Vừa đến bệnh viện, Trần Thanh hỏi ngay tình hình vết thương.
Viện trưởng bệnh viện của xưởng may đích tới báo cáo với Trần Thanh: "Vết thương của ông chủ yếu là ngoài da, nhưng một chiếc xương sườn gãy khá nghiêm trọng. Hiện tại chắc chắn là đau đớn khắp , còn chịu đựng một thời gian nữa... mà..."
" mà ?"
" mà tên côn đồ đó đ.á.n.h né những chỗ hiểm, vẻ là nghề."
"Người nghề?" Trần Thanh nhướng mày, "Được, , vất vả cho ông quá."
Viện trưởng vội : "Đó là việc nên ."
Ông dẫn Trần Thanh thăm Đỗ Vọng Cần. Vừa thấy Trần Thanh, Đỗ Vọng Cần trào nước mắt.
Trần Thanh trấn an: "Phó chủ nhiệm Đỗ, ông chịu khổ . Ông yên tâm, chúng báo công an, lực lượng bảo vệ của xưởng sẽ phối hợp với công an để truy tìm bằng kẻ hành hung ông!"
Đỗ Vọng Cần tỏ vẻ vô cùng cảm động: "Cảm ơn xưởng trưởng đích tới thăm, mất thời gian của ngài quá. sợ chịu khổ, là Phó chủ nhiệm phân xưởng may, bảo vệ tài sản của xưởng là trách nhiệm của . chỉ đúng bổn phận thôi, ngờ đám trộm cắp đó tay tàn nhẫn như ..."
Trần Thanh thở dài: "Ông vất vả , cũng cảm ơn ông bảo vệ tài sản cho xưởng. Ông cứ yên tâm, lương vẫn sẽ trả đầy đủ, đồ bồi bổ cũng sẽ cấp phát, tiền bồi thường và khen thưởng cũng sẽ . Thời gian ông cứ tịnh tâm dưỡng thương, việc ở phân xưởng cần lo lắng."
Người nhà Đỗ Vọng Cần cảm động đến rơi nước mắt.
Trần Thanh cũng trò chuyện với họ vài câu, như sực nhớ điều gì, cô thản nhiên hỏi Đỗ Vọng Cần: " , ông nhớ đám côn đồ đó đặc điểm gì khác thường ? Ví dụ như chiều cao, giọng , lúc đ.á.n.h ông cảm giác gì đặc biệt ? Trời tối quá, ông cung cấp thêm manh mối nào thì phá án sẽ nhanh hơn một chút."