Dương Nhất Hà và Tiểu Ngọc im lặng.
Phùng Vân Tía lấy bộ quần áo mà Ải Cước Hổ tặng cho Tiểu Ngọc xem: "Cậu xem, ?"
Tiểu Ngọc: "Đẹp!"
Quần áo ở cửa hàng của dì cô, cô dám bảo ?
Phùng Vân Tía hốc mắt ửng hồng: "Bộ đồ tận 85 đồng, đây là đầu tiên mặc bộ quần áo đắt tiền như , cũng là đầu tiên khác khen suốt như thế, ... thực sự vui."
Dương Nhất Hà thấy cô dường như thiếu thốn sự quan tâm và yêu thương, liền gật đầu : "Hiểu mà, nếu là , cũng sẽ vui."
Tiểu Ngọc trợn tròn mắt. Sao thể chứ! Chị Nhất Hà của cô tặng cả đồng hồ mà chị còn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái cơ mà.
Mắt Phùng Vân Tía sáng lên: "Thật ?!"
Dương Nhất Hà mỉm gật đầu: "Cậu xứng đáng những điều đó."
Phùng Vân Tía khen đến ngượng ngùng: "Cảm ơn nhé, thời gian còn sớm nữa, về căn cứ huấn luyện đây, hôm khác tìm các chơi."
Tiểu Ngọc vẫy tay chào cô , sang hỏi Dương Nhất Hà: "Chị Nhất Hà, chị thấy em mai thế nào?"
Dương Nhất Hà: "Khá , hai bên đều hài lòng."
Tiểu Ngọc cảm thấy lời của chị ẩn ý: "Chị Nhất Hà, chị tìm đối tượng thì bảo em đấy nhé!"
Dương Nhất Hà: "Được, em cũng bảo chị đấy!"
Tiểu Ngọc: "Vâng ."
Đáy mắt Dương Nhất Hà thoáng ý , bên má lúm đồng tiền hiện nhàn nhạt.
Hôm , trong phòng Tiểu Ngọc bỗng xuất hiện thêm bảy bộ quần áo nữ thời thượng từ cửa hàng "Giữa Hè", tất cả đều đúng kích cỡ của cô.
Chủ nhật, Tiểu Ngọc dẫn em trai em gái dạo công viên cá chép gần đó, khi về thấy phòng đầy quần áo liền hỏi thím Phượng: "Thím Phượng ơi, phòng cháu nhiều quần áo thế ?"
Dì mỗi năm đều chuẩn quần áo cho cô, nhưng cả nhà mỗi mùa cũng chỉ ba bộ mỗi . Tận bảy bộ thế ... Chẳng lẽ dì thưởng ?
Thím Phượng : "Tiểu Hà mang đến đấy, cô bé bảo đều là kích cỡ của cháu, cháu mặc sẽ lắm. Hơn nữa đây là đồ thu, mang lên Thủ đô học cũng mặc ."
Tiểu Ngọc kinh ngạc đến mức nên lời, cô phòng xem quần áo, là những kiểu dáng cô . Nghĩ đến chuyện của Phùng Vân Tía hôm qua, Tiểu Ngọc dở dở . thế thì xa xỉ quá, tận bảy bộ đồ thu, cũng mất năm sáu trăm đồng chứ chẳng chơi.
Du Du nhịn lên tiếng: "Chị ơi, chị Nhất Hà thực sự thích chị đấy."
"Ừ, chị ."
Chị Nhất Hà đôi khi cô như con gái , cái gì cũng chiều chuộng. Hai quen bao nhiêu năm, chị Nhất Hà bao giờ nặng lời với cô một câu.
Tiểu Ngọc mang quần áo giặt phơi lên. Nhìn dây phơi đầy ắp quần áo, cô băn khoăn nên đáp lễ chị Nhất Hà thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1046-su-hao-phong-cua-duong-nhat-ha.html.]
Trần Thanh cuối tuần Cảng Thành xử lý công việc công ty, buổi tối về đến nhà Tiểu Ngọc kéo dây phơi đồ.
Tiểu Ngọc chỉ đống quần áo: "Tất cả đều là chị Nhất Hà tặng cháu đấy ạ."
Trần Thanh khỏi kinh ngạc cảm thán: "Con bé đúng là giàu hào phóng."
"Vâng, hồi ở Cảng Thành, chị cũng chi hơn hai ngàn đồng mua cung tiễn, đồ bổ và quần áo cho cháu, cháu thấy ngại quá." Tiểu Ngọc cầu cứu: "Dì ơi, dì giúp cháu nghĩ xem nên tặng quà gì cho chị Nhất Hà bây giờ?"
Trần Thanh suy nghĩ một chút : "Con hãy tự tay món đồ gì đó dành riêng cho hai chị em , ví dụ như dây chuyền đôi chẳng hạn, chắc chắn con bé sẽ thích."
"Được ạ!"
Tiểu Ngọc lục lọi hộp trang sức của . Hộp trang sức của cô là đồ cổ, bên trong chứa đầy vàng bạc các loại. Cô chọn những miếng vàng bạc phù hợp, định bụng tìm học cách dây chuyền. Mà dây chuyền thì chắc thiết kế mẫu mã nữa nhỉ?
Tiểu Ngọc lôi cuốn sổ vẽ lâu dùng , bắt đầu vò đầu bứt tai.
Còn Trần Thanh vẫn mải mê ngắm đống quần áo, cô thầm nghĩ một cách "trần tục": Biết thế , cô kết nghĩa chị em với Tiểu Hà từ sớm ! Nhìn mà xem, quá khí phách! Ra tay một cái là bảy bộ quần áo!
"Dì gì ở đây thế?" Hạ Vũ Tường kéo lê thể mệt mỏi về nhà, hôm nay Chủ nhật mà giờ mới coi là tan sớm.
Trần Thanh chỉ đống quần áo dây phơi: "Tổng giá trị 630 đồng, bộ là đồ Tiểu Hà mua tặng Tiểu Ngọc đấy."
Hạ Vũ Tường: "Thì ạ?"
Trần Thanh: "Thì cái đầu con , là dì đang bảo con thì hào phóng một chút ?"
Hạ Vũ Tường đầu thẳng.
Trần Thanh: "..." là cái đồ thể dạy bảo!
Hạ Vũ Tường: "Xem tivi thôi."
Trần Thanh: "Đến đây."
Trong sân nhỏ, Trần Thanh ôm Du Du, hai con cùng xem tivi, cùng ăn kem. Hạ Vũ Tường và em gái một chỗ, tránh xa hai lát nữa thế nào cũng gây ồn ào .
Tiểu Ngọc chui phòng sách, lật tìm các mẫu hoa văn trong sách, cố gắng tìm một biểu tượng thể minh chứng cho tình chị em.
Trong sân nhỏ, ngoại trừ Tiểu Ngọc thì ai nấy đều đang tận hưởng, nhưng tại một kho hàng cũ bỏ hoang của khu tập thể "Giữa Hè", kẻ đang quỳ gối xin tha.
Dương Vi Bản dạo gần đây thu mua các nhà máy ở Hoa Quốc, nhưng đám xưởng trưởng đầu óc cứ như rỉ sét, ai nấy đều hỏi ý kiến luật sư bên Trần Thanh. Nhân quá đông, thể tư vấn ngay ? Vậy thì đợi!
Đợi mãi, đợi đến khi chuỗi cửa hàng của Trần Thanh mở rộng cầu, lượng luật sư càng tăng thêm!
Sắc mặt Dương Vi Bản xanh mét, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì giận dữ, giọng như rít qua kẽ răng: "Quần áo thể thao thương hiệu 'Giữa Hè' của các đang quảng cáo rầm rộ đài, báo, thật là vẻ vang quá nhỉ. Phó chủ nhiệm Đỗ, nên chúc mừng ông vì giúp đỡ xưởng đồ thể thao 'Giữa Hè' nhiều như ?"