Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 1033: Tiệc mừng rộn ràng và những bí mật nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:52:52
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Thanh từng tự tay nấu cỗ bao giờ, những kiến thức cơ bản cô cũng rành lắm. Thấy cô cửa, thím Phượng cũng theo giúp một tay. Việc mượn bàn ghế, nồi niêu bát đĩa diễn thuận lợi, giờ chỉ còn khâu chuẩn thực phẩm và thuê đầu bếp.

Nhờ Hạ Viễn, trong nhà thiếu phiếu thịt, thể mua đủ lượng thịt cần thiết. Còn rau xanh thì... Trần Thanh hậu viện vườn rau hỏi thím Phượng: "Chỗ đủ cho tám bàn tiệc thím?"

"Vũ Tường cháu ghét ăn ăn một món nên chia vườn thành từng ô nhỏ trồng đủ loại. Cháu xem, mấy thứ lớn hẳn, nhưng măng tây thì chắc chắn đủ xào cho tám bàn đấy."

"Vậy còn thiếu hai món rau nữa, để cháu sang nhà Vương Văn Minh đổi. Còn đầu bếp thì..." Trần Thanh định đợi Hạ Vũ Tường về hỏi xem thuê ai thì hợp.

Hạ Vũ Tường gợi ý: "Chú An Lãng, thím Phượng, thím Trương, thêm con với Ải Cước Hổ nữa. Bác Cả cũng bảo sang giúp một tay, thế là đủ nhân thủ ạ."

"Được." Mọi việc sắp xếp thỏa, Trần Thanh còn gì lo lắng. Cô bảo Du Du giúp kéo dưa hấu lên, tối đến xích đu thong thả ăn dưa.

Tiểu Ngọc mà thấy chạnh lòng, cô bé lẻn bếp hỏi nhỏ trai: "Anh ơi, bao giờ chú nhỏ mới về nhà ạ?"

Tay thái dưa của Hạ Vũ Tường khựng , giọng chút biểu cảm: "Anh ." Nhớ lúc chú bảo 5 năm, giờ gần 6 năm .

Tiểu Ngọc buồn bã "" một tiếng, nhận miếng dưa từ tay cạnh dì nhỏ. Con gà mái trong nhà đột nhiên từ hậu viện thong dong sân , miệng phát tiếng "cục cục" trầm đục. Đôi chân vàng sắc nhọn bới đất, Trần Thanh chỉ sợ nó phóng uế sân.

"Bình Bình!!! Sao gà của con chạy ngoài thế !"

Bình Bình vội vàng từ trong nhà chạy , hai tay dang rộng: "Suỵt suỵt... mau chuồng ." Con bé vất vả lắm mới lùa , phát hiện chuồng thủng một lỗ, gọi cả sửa. Hạ Vũ Tường kho tìm nan tre, loay hoay một hồi mới vá xong cái lỗ. Cứ bận rộn lặt vặt như hết một đêm.

Chủ nhật, Trần Thanh lái xe đưa hai đứa nhỏ bờ sông câu cá. Tiểu Hà vẽ tranh, Tiểu Ngọc thì hì hục luyện võ. Phó Thư Nghiên vốn dĩ nghỉ chủ nhật nhưng gã "máu lạnh" Hạ Vũ Tường cưỡng chế ! Cậu hối hận xanh ruột, nhất là khi việc đến tận 11 giờ đêm. Sáng sớm thứ Hai, Phó Thư Nghiên mang theo đầy bụng oán khí mách với Mao Mao!!

Mao Mao cũng thấy Hạ Vũ Tường thế là quá đáng, ái ngại : "Để tớ giúp , thể quá quắt như chứ!"

"Quá đáng lắm luôn!" Phó Thư Nghiên cảm thấy chẳng khác nào con ch.ó xoay như chong ch.óng.

Mao Mao vỗ vai bạn, nhà dì nhỏ, đẩy cửa phòng Hạ Vũ Tường thấy Du Du tỉnh, bèn trêu chọc thằng bé : "Du Du ơi, nhớ nào~"

Du Du tít mắt: "Nhớ ạ." Thằng bé dang tay đòi bế. Mao Mao bế xốc nó lên xoay vòng vòng, đưa đ.á.n.h răng rửa mặt. Nhìn đôi má phúng phính, trắng trẻo mịn màng của Du Du, Mao Mao đưa tay chọc chọc: "Du Du , em giống chị Tiểu Ngọc hồi nhỏ lắm, mặt cứ tròn xoe . Bình Bình thì giống cả, chẳng tí thịt nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1033-tiec-mung-ron-rang-va-nhung-bi-mat-nho.html.]

" em béo nhé." Du Du khẳng định chắc nịch.

Mao Mao ha hả: " , em béo, cái gọi là đáng yêu." Du Du thì khoái chí lắm.

Hạ Vũ Tường đầu tóc bù xù như tổ quạ bước khỏi phòng. Trần Thanh thấy liền chê bai: "Tóc con dài thế ?"

"Lúc ở nước ngoài con cắt, để hôm nào con cắt bớt." Tối qua Hạ Vũ Tường việc đến một giờ sáng mới về, giờ mới bảy giờ nên vẫn còn ngái ngủ lắm. Thấy Mao Mao đến, cũng chẳng buồn phản ứng.

Mao Mao lân la gần : "Phó Thư Nghiên bảo chịu nổi nhiệt việc mười bốn tiếng một ngày , tìm khác ."

Hạ Vũ Tường nhắm mắt đ.á.n.h răng lầm bầm: "Cậu mà, thanh niên thử thách bản chứ."

Mao Mao kiên trì khuyên: "Mười hai tiếng thôi , nếu giúp, dễ nổi cáu cho xem."

Hạ Vũ Tường đành thỏa hiệp: "Thôi ." Lương hai trăm đồng, bóc lột một chút ?! Không đời nào.

Hạ Vũ Tường vệ sinh cá nhân xong, vuốt mái tóc, thấy dì nhỏ đang thong dong tự tại bèn hỏi: "Chuỗi cửa hàng của dì sắp khai trương , dì bận ?"

"Bận chứ, nhưng chẳng dì đang ở nhà ? Dì còn ăn sáng nữa đây ."

Trời cao đất dày, ăn cơm là lớn nhất. Từ khi quyết định chăm sóc Hạ Vũ Tường và Tiểu Ngọc, Trần Thanh hầu như mang áp lực công việc về nhà. Vì dù công việc bận rộn đến , cô vẫn thể thong thả dùng bữa.

Hạ Vũ Tường mà thán phục. Những việc đây coi là hiển nhiên, giờ tự khởi nghiệp mới nó khó khăn nhường nào. Tối qua ngủ cùng Du Du, còn chê thằng bé . Thím Trương bưng mì lên, gọi Mao Mao: "Mao Mao ơi, thím cả phần của cháu đấy, ăn ."

Mao Mao một tiếng bàn ăn sáng. Hạ Vũ Tường do dự một lát cũng xuống ăn vội bát mì, nuốt chửng cho xong vội vã cửa. Bình Bình mới ăn hai miếng ngẩn cái bát trống của cả.

Trần Thanh đến xưởng bắt đầu chuẩn việc phân phối hàng hóa. Dịp Quốc khánh giảm giá một nửa, dự kiến xếp hàng sẽ đông nên khâu dự trữ hàng là cực kỳ quan trọng. Từ khi Trần Thanh lập trường kỹ thuật, hệ thống màu sắc của trường mang những cải tiến vượt bậc cho công nghệ nhuộm. Các loại t.h.u.ố.c nhuộm khi tổng hợp nội địa hóa, khiến màu sắc trang phục thể thao của Giữa Hè vô cùng phong phú. Nhớ lúc mới tung các mẫu màu mới, cô cao giọng tuyên bố: "Khi thế giới còn dùng những gam màu trầm mặc để định nghĩa thể thao, chuẩn sẵn cả một mùa xuân cho thế giới."

 

 

Loading...