Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 1028: Sự cứng rắn của người anh và nỗi lòng của em gái

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:52:47
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Vũ Tường tùy tiện chọn mấy mẫu hàng mang ngoài đàm phán với đại ca chợ đen. Cuối cùng gọi thêm Ải Cước Hổ, để mười mấy chiếc ở nhà, còn cùng Ải Cước Hổ mang đến chỗ đại ca chợ đen.

Ải Cước Hổ vác vai hơn 70 cân hàng, kể chuyện nhà Dương Nhất Hà.

Hạ Vũ Tường nhận xét: "Chuyện giải quyết triệt để như nhất, tránh việc đỗ Thanh Hoa mà ông bà ngoại xúi giục tố cáo. Lúc đó dì nhỏ thể mặt giúp, cô khi còn đối mặt với nguy cơ thôi học."

Xét kỹ , phận của Dương Nhất Hà "hồng" và "chuyên" cho lắm. Cha ruột cô là gián điệp, nếu dì Lâm nhận nuôi thì e là đại học. ông bà ngoại cô cứ năm bảy lượt loạn, ngược khiến con đường đại học của Dương Nhất Hà trở nên thuận lợi hơn.

Ải Cước Hổ thở dài: "Ông bà ngoại cô cũng chẳng gì đặc biệt, nhà mới kẻ điên đây . Mẹ kế thấy kiếm tiền, liền xúi giục bố bắt cưới đứa con riêng của bà , thế mà bố cũng đồng ý."

Hạ Vũ Tường: "..." Chuyện quái quỷ gì thế ?

Ải Cước Hổ tiếp lời: " định dọn đến xưởng điện t.ử của ?"

Hạ Vũ Tường: "Được."

Hai giao hàng cho đại ca chợ đen, đàn em của ông kiểm hàng xong xuôi, Hạ Vũ Tường và Ải Cước Hổ bắt đầu đếm tiền.

Đại ca chợ đen vốn là chỗ quen lâu năm với Hạ Vũ Tường, ông lên tiếng: "Cậu suất vượt biên ? Một trả một ngàn đồng."

Hạ Vũ Tường đáp thẳng thừng: "Không ." Hắn mà dám bậy, dì nhỏ chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t .

Sau khi thanh toán xong, Hạ Vũ Tường và Ải Cước Hổ buộc tiền mới rời . Cả hai đều mang theo d.a.o, dáng cao to vạm vỡ nên chẳng ai dám gần, thuận lợi về đến nhà.

Ải Cước Hổ cùng Hạ Vũ Tường một chuyến, nhận 50 đồng tiền công về nhà.

Hạ Vũ Tường sắp xếp tiền bạc gọn gàng, tắm rửa xong liền thư phòng của dì nhỏ hỏi: "Tiểu Ngọc tình trạng của ạ?"

Trần Thanh đáp: "Biết , con bé ngừng tập luyện. Tháng con bớt chút thời gian đưa em nó Thủ đô."

Sắc mặt Hạ Vũ Tường trầm xuống: "Sao nó tùy hứng như thế!"

Tiểu Ngọc ở cửa khẽ ho một tiếng.

Hạ Vũ Tường lạnh: "Trốn tránh cái gì, đang em đấy. Đợi đến lúc em già yếu bệnh tật, sẽ mặc kệ em ở đó."

Tiểu Ngọc tức nổ đom đóm mắt: "Anh đừng bậy!"

Hạ Vũ Tường mở chế độ mỉa mai cực độ: "Anh bậy ? Chính em yêu quý thể, còn hại lo lắng. Em là vận động viên thì giỏi lắm chắc, em vĩ đại quá cơ, thật sự bái phục em đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1028-su-cung-ran-cua-nguoi-anh-va-noi-long-cua-em-gai.html.]

Tiểu Ngọc tức đến đỏ bừng mặt, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t kêu răng rắc: "Anh tin em đ.ấ.m !"

Hạ Vũ Tường thách thức: "Em đ.ấ.m , để đến lúc em thi đấu, sẽ tố cáo em hành hung trai!"

Tiểu Ngọc tức quá sang mách dì nhỏ: "Dì ơi, về nhà bắt nạt con!"

Trần Thanh lặng lẽ mặt chỗ khác. Chuyện trẻ con cãi , cô can thiệp.

Hạ Vũ Tường bồi thêm: "Giờ em trông chờ dì giúp em, dì vì chuyện của em mà lo lắng lóc mỗi ngày, sức khỏe dì suy sụp thì lúc đó em mới vui lòng hả."

Tiểu Ngọc sững , nước mắt trào : "Em... em ý đó, em sẽ tự chăm sóc bản mà."

"Chăm sóc cái đầu em , từ ngày mai cấm tập luyện nữa."

"Không đời nào!" Tiểu Ngọc lau nước mắt, "Em sẽ chăm sóc sức khỏe thật , uống t.h.u.ố.c đầy đủ, rút ngắn thời gian tập luyện, nhưng bảo em tập là thể nào!"

Tiểu Ngọc tức giận chạy về phòng.

Trần Thanh Hạ Vũ Tường, nhún vai: "Tiểu Ngọc tính tình bướng bỉnh, là kiểu thấy quan tài đổ lệ, chúng ép con bé , chỉ thể lấy nhu thắng cương thôi."

"Trẻ con thật là phiền phức quá mất!!!" Hạ Vũ Tường tức giận mắng mỏ, "Con rõ ràng là cho nó, thế mà nó , đến lúc chuyện gì ai chịu trách nhiệm, chẳng là chúng lo lắng !"

Trần Thanh ôn tồn: "Lý lẽ thì đúng là , nhưng ở góc độ của Tiểu Ngọc mà xét, con bé thỏa hiệp nhiều . Nó mới mười ba tuổi, đối mặt với biến cố cuộc đời mà hoảng loạn, cách xử lý như tuyệt vời ."

"Thế còn sức khỏe của nó thì ?!" Hạ Vũ Tường cảm thấy bao nhiêu chuyện rắc rối ở nước ngoài cộng cũng khiến đau đầu bằng việc dạy bảo cô em gái .

Trần Thanh trấn an: "Cố gắng bồi bổ hết mức thể. Đại học học bốn năm, bốn năm vặn đến kỳ Thế vận hội, con bé khả năng cao sẽ tham gia. đạt kết quả thế nào thì . Nếu nó thua, chúng thể thuyết phục nó từ bỏ. Nếu nó thành công, coi như tâm nguyện thành, thể thử sức ở lĩnh vực mới. Tiểu Ngọc mười ba tuổi , con bé là một cá nhân tư duy độc lập, chúng thể cưỡng ép nó mãi ."

Thấy dì nhỏ bình tĩnh như , tâm trạng Hạ Vũ Tường cũng dịu , nhưng vẫn cảm thấy mệt mỏi rã rời: "Nuôi trẻ con mệt thật đấy."

Rõ ràng Tiểu Ngọc ngoan , nhưng khi bướng lên thì vẫn khiến phát điên. Thấy dì nhỏ còn sang an ủi , Hạ Vũ Tường thấy xót xa, khẽ : "Con xin Tiểu Ngọc."

Trần Thanh mỉm : "Được."

Tiểu Ngọc tắm xong, mặc chiếc áo ba lỗ rộng thùng thình phối màu xanh trắng, tóc xõa tung. Nghe thấy tiếng trai đẩy cửa, cô bé lập tức vùi mặt cánh tay, giọng lạnh nhạt: "Anh đây gì."

Hạ Vũ Tường ở cửa, yết hầu lên xuống hồi lâu mới rặn một câu: "... Anh mang sữa cho em."

 

 

Loading...