Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 1014: Tay Không Bắt Giặc

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:52:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hợp đồng nhượng quyền thể ký đầu trong 10 năm. nếu công ty của các vị đạt các mục tiêu kinh doanh cam kết trong thời gian quy định, ví dụ như doanh bán hàng, lượng cửa hàng mở mới, phía chúng quyền chấm dứt nhượng quyền và thu hồi quyền sử dụng thương hiệu.”

Marcus và Isabella đều tức đến bật .

Bởi vì phương án của Trần Thanh đồng nghĩa với việc, dù công ty ở Mỹ lãi , chỉ cần cửa hàng còn bán hàng thì phí nhượng quyền thương hiệu vẫn là một khoản thu nhập định chảy về túi cô.

Marcus thẳng: “Không thể nào.”

Ngay cả Vương Học Mai và Lưu Phong Hoa cũng cảm thấy Trần Thanh quá tham lam.

Xưởng may Giữa Hè chẳng là gì so với hai gã khổng lồ mặt, mà yêu cầu của cô cực kỳ khắt khe.

Trần Thanh hề nao núng, lấy các liệu lợi nhuận của xưởng Giữa Hè, bao gồm cả bảng so sánh với các thương hiệu đồ thể thao lớn tại Mỹ: “Các vị chắc chắn thấy rõ, chỉ cần đầu tư và mở rộng, đây sẽ là một khoản lợi nhuận khổng lồ. Trong khi đó, vốn đầu tư ban đầu của các vị chỉ gần 70 vạn Mỹ kim, đây là một thương vụ chắc chắn sinh lời.”

Trên đời chẳng ai tin chuyện "chắc chắn sinh lời".

!

Những biểu đồ liệu mà Trần Thanh đưa cực kỳ hấp dẫn. Từ sự so sánh giữa các dòng đồ thể thao cho đến mức tăng trưởng lợi nhuận của Giữa Hè những năm qua, tất cả đều khiến họ nhảy xâu xé một miếng bánh trong thị trường .

Trần Thanh tiếp tục thuyết phục: “Ngài Marcus, ngài là một nhà đầu tư thành công, ngài hiểu rõ hơn ai hết rằng giá trị cốt lõi của một thương hiệu ở 『linh hồn』 và 『tính thống nhất』 của nó. tách biệt quyền sở hữu thương hiệu để hạn chế ngài, mà là để bảo vệ lợi ích chung lâu dài của chúng . Điều đảm bảo Giữa Hè dù ở bất kỳ thị trường nào cũng giữ vững dòng m.á.u phương Đông thuần khiết và thiết kế nhất quán, tránh việc vì lợi nhuận ngắn hạn mà chệch quỹ đạo. Nó giống như hiến pháp của một quốc gia, đảm bảo sự định lâu dài. Ngài đang đầu tư một thương hiệu 『hiến pháp』 bảo hộ, tiềm năng trở thành một gã khổng lồ, chứ một công ty tầm thường thể lạc lối vì sự bất đồng giữa các cổ đông. Ngài thể tin tưởng .”

Giọng điệu của cô chắc nịch, vẽ mắt Marcus và Isabella một bản kế hoạch đầy hứa hẹn. Cứ như thể phía tiền đang chờ họ nhặt .

Hai bàn bạc với luật sư một hồi, cảm thấy thương vụ thể đầu tư .

Bởi vì tiền bỏ quá lớn, nhưng nếu thành công và mở hàng chục chuỗi cửa hàng, lợi nhuận thu về sẽ cực kỳ khủng khiếp!

Trần Thanh và Marcus tiến hành màn giằng co cuối cùng, chủ yếu là chốt các mục tiêu lợi nhuận tương lai.

Lưu Phong Hoa, Vương Học Mai và Uông Vĩ Cường cảm thấy những đối diện là sói. những mục tiêu mà Trần Thanh đặt cho Marcus, họ thấy cô cũng chẳng kém cạnh gì.

Từ mục tiêu lợi nhuận 150 vạn đô la trong năm đầu tiên, cho đến 3000 vạn đô la 10 năm.

Cả ba đều thấy Trần Thanh đang mơ mộng hão huyền.

Trần Thanh đưa sự thật, lý lẽ, tính toán lượng khách và lợi nhuận của thương hiệu. Bởi vì đối tượng khách hàng hướng tới là tầng lớp trung lưu, đồ thể thao Giữa Hè sắp đón đợt tăng giá đầu tiên!

Quần áo bán sỉ 10 đô la, ít nhất bán lẻ 30 đô la.

Đồ thể thao thuộc phân khúc trung cấp.

thời trang ở tầng hai, một bộ đồ giá sỉ 20 đô la, Trần Thanh định giá bán lẻ 80 đô la.

Mẫu mã quần áo Trần Thanh trình diễn qua, thị trường đều sức cạnh tranh nhất định.

Một khi lợi nhuận, việc tái đầu tư mở thêm chi nhánh là chuyện dễ như trở bàn tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1014-tay-khong-bat-giac.html.]

Đôi mắt đào hoa của cô như : 『Tiếp theo đây, lợi nhuận của các vị sẽ chỉ tăng chứ giảm.』

Thậm chí ngòi b.út của Trần Thanh, con lợi nhuận 10 năm quả thực là con thiên văn. Mục tiêu 3000 vạn thực chất là con "chém" bớt nhiều .

Isabella thở phào một : “Cô nên đến phố Wall việc thì hơn.”

Khả năng thuyết phục quá đỉnh. Khả năng thấu thị thị trường cực mạnh. Lại còn xinh , tự tin, hào phóng, nhà đầu tư dễ mê hoặc. Giống như họ lúc .

Marcus bày tỏ sự tán đồng sâu sắc, chính ông cũng Trần Thanh kích thích ý chí chiến đấu.

Trần Thanh khách sáo đáp: “Cảm ơn lời khen.”

Sau khi thương lượng xong kết quả cuối cùng, hai bên ký kết hợp đồng. Marcus mời Trần Thanh ăn tối nhưng cô khéo léo từ chối. Lưu Phong Hoa một nữa mắng Trần Thanh điều.

Tiếp theo, của Cục Kiến trúc tiến hành khảo sát. Sau đó, Trần Thanh cùng đoàn khảo sát tiếp tục bôn ba qua các nước khác. Mọi cũng chứng kiến năng lực "tay bắt giặc" của Trần Thanh.

Không bỏ một xu tiền mặt nào.

nhận đầu tư.

Đối phương còn ký kết cam kết đạt mức lợi nhuận cho họ!!!

Thật là đáng sợ.

Tất cả đều mệt lử. Sau khi về nước, cả đoàn đều về nhà bẹp một ngày để điều chỉnh múi giờ.

Tiểu Ngọc cửa phòng tiểu dì, chọc chọc cái má bánh bao của Du Du: “Du Du, em béo lên ?”

Du Du dỗi: “Không , chỉ là kem nó mọc lên mặt thôi.”

Tiểu Ngọc "hì hì".

Du Du hỏi: “Khi nào cả mới về nhà ạ?”

Tiểu Ngọc chống cằm suy nghĩ: “Chắc chắn cuối tháng Mười sẽ về, vì bảo sẽ đưa chị nhập học đại học mà.”

Du Du "ồ" một tiếng, chút nhớ trai, nhưng chân nhích gần chị gái, dựa dẫm chị: “Vậy chị Thủ đô học, tự chăm sóc thật đấy nhé.”

Tiểu Ngọc: “Chị mà.”

Phó Thư Nghiên, dường như coi tiểu viện nhà họ Trần là nhà , nhảy : “Du Du, sẽ chăm sóc cho chị em.”

Du Du tặng cho một cái lườm chuẩn mực.

Tiểu Ngọc ha ha , hai tay bưng lấy khuôn mặt nhỏ của em trai.

 

 

Loading...