Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 1010: Nỗi Nhớ Hóa Thành Sức Mạnh

Cập nhật lúc: 2026-05-01 08:52:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh sáng quá mờ, thực chẳng chi tiết, nhưng cảm thấy thế là đủ .

Hắn thể thấy đường nét mềm mại khuôn mặt cô, hàng mi dài đổ bóng nhạt gò má.

Những đường nét quen thuộc đủ để thấy an lòng.

Hạ Viễn hít thở thật nhẹ, cẩn thận đưa ngón tay , lơ lửng giữa trung, cách một cách cực nhỏ, hư ảo vẽ theo đường chân mày, sống mũi và làn môi cô.

Hắn chạm , nhưng chẳng dám hạ tay xuống thật, sợ sẽ cô thức giấc.

Đây chính là hằng đêm mong nhớ.

Hạ Viễn ngẩn ngơ hồi lâu, kìm thì thầm: “Trần Thanh...”

Muôn vàn lời nghẹn nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài.

Những năm qua, trong hai năm rưỡi đầu tiên, gạt bỏ lời dặn của Trần Thanh rằng mỗi ngày ngủ ít nhất sáu tiếng. Hắn việc quên , dồn hết tâm trí sự nghiệp mắt, mơ cũng thấy cách cải thiện phương án, hận thể phân hai. Dưới sự nỗ lực điên cuồng đó, dự án thành công rực rỡ!

Hạ Viễn thở phào nhẹ nhõm, trong lòng chỉ về nhà tạo cho Trần Thanh một bất ngờ.

bất ngờ chẳng đến.

Vì thể hiện quá xuất sắc, cử nước ngoài.

Trước khi , chỉ kịp gọi điện cho Trần Thanh.

Hắn che giấu phận nước ngoài học tập kỹ thuật. Nhân viên xét duyệt trong nước kiểm tra nghiêm ngặt, họ phát hiện cuốn truyện tranh khâu bên trong lớp áo.

Đó là cuốn truyện do chính tay Trần Thanh vẽ tặng , ghi hành trình của hai từ đầu gặp mặt đầy gượng gạo, đối đầu cho đến khi thấu hiểu và ở bên . Đó là báu vật duy nhất của , nhưng khi kiểm tra, nó tịch thu ngay lập tức.

Thế giới tinh thần của Hạ Viễn sụp đổ từ đó.

Vốn dĩ nước ngoài, sợi dây liên kết duy nhất với Trần Thanh hủy hoại. Ở nơi đất khách quê , chẳng khi nào mới trở về, mỗi ngày trôi qua đều là sự hoang mang tột độ.

Hắn lo lắng Trần Thanh chịu khổ nhiều , Hạ Vũ Tường đúng hướng , sức khỏe Tiểu Ngọc thế nào, hai đứa nhỏ lớn lên khỏe mạnh ?

Tất cả những điều đó, đều .

Hiện tại , tương lai lẽ cũng chẳng rõ...

Nỗi nhớ nhung và sợ hãi ập đến như thủy triều, chẳng trút .

Cuối cùng, nỗi nhớ hóa thành bệnh, ốm nặng suốt nửa tháng trời.

Tổ chức sợ c.h.ế.t ở nơi đất khách, nên tìm những tờ báo tin tức về Trần Thanh để "giữ mạng" cho .

Từ đó về , cứ mỗi nửa năm Hạ Viễn nhận những tờ báo liên quan đến Trần Thanh. Hắn cũng nhờ đó mà vực dậy tinh thần, chỉ để tranh thủ cơ hội về nước!

Hạ Viễn cứ cô mãi, cho đến khi chân trời hửng sáng, mới tin rằng tất cả là mơ. Lúc , mới thắng nổi sự mệt mỏi của cơ thể và sự thỏa mãn cực độ trong tâm hồn, khẽ xích gần cô, chìm giấc ngủ yên đầu tiên khi cô trong vòng tay.

Sau một đêm mệt lử, cả hai đều ngủ sâu. Mãi đến gần 12 giờ trưa, Trần Thanh mới tỉnh dậy trong cảm giác bao bọc quen thuộc. Cô nghiêng đầu đàn ông vẫn trai bên cạnh, lòng đầy mãn nguyện.

May quá, hói đầu.

Cảm tạ trời đất!

Hạ Viễn một giấc ngủ ngon. Ngay giây đầu tiên mở mắt, theo bản năng tìm kiếm Trần Thanh. Thấy nụ rạng rỡ của cô, quyến luyến cọ cọ cổ cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-1010-noi-nho-hoa-thanh-suc-manh.html.]

Cảm giác xác nhận "mất mà tìm " lặp lặp suốt đêm qua trào dâng, mang theo sự thỏa mãn ngà ngà say khi tỉnh giấc.

“Đói em?”

“Đói .”

“Vậy chúng dậy thôi.”

“Đợi chút nữa , thêm lát nữa.”

“Được.”

Hạ Viễn ôm c.h.ặ.t lấy cô như một con bạch tuộc.

Trần Thanh hỏi: “Mấy năm nay sống thế nào?”

Hạ Viễn: “Cũng .”

Trần Thanh: “Nghĩa là tệ .”

Hạ Viễn nhịn : “Thế còn em?”

Trần Thanh im lặng một lát: “Chắc là hơn một chút.”

Hạ Viễn xót xa: “Vậy thì đúng là tệ thật .”

Trần Thanh phụt vui vẻ.

Hạ Viễn rụt rè hỏi: “Còn các con thì ?”

Trần Thanh cũng lộ vẻ ngượng ngùng.

Hai họ đúng là quá đáng, gặp lâu thế mà giờ mới nhắc đến con cái.

Trần Thanh : “Hạ Vũ Tường đóng phim , ngay tại phim trường luôn, thể tìm cơ hội đến gặp nó.”

“Đóng phim gì thế?”

“Loại hình trinh thám ám sát, nó đóng vai sát thủ. Đóng phim là phụ, sang đây kiếm tiền mới là thật.” Giọng Trần Thanh chút ghen tị: “Thằng bé kiếm nhiều lắm, lương một năm của chúng chắc chẳng bằng thu nhập một ngày của nó .”

Hạ Viễn nghĩ đến lương của và Trần Thanh, đúng là ít thật, kể cả cộng thêm đô la của cũng chẳng đáng là bao.

Bởi vì tiền bản quyền từ những phát minh mới trong nghiên cứu khoa học của đều nộp cho quốc gia để xây dựng đất nước, cá nhân giữ .

Số tiền mua quà là do "hố" từ một đám nước ngoài trong mấy năm qua.

“Vậy để tìm cơ hội thăm nó. Còn Tiểu Ngọc thì ?”

“Tiểu Ngọc...”

Nhắc đến Tiểu Ngọc, nụ môi Trần Thanh dần tắt, cô kể cho về tình trạng sức khỏe của con bé.

Hạ Viễn từ lúc Tiểu Ngọc còn nhỏ nhận khả năng chịu đau của con bé cao hơn những đứa trẻ khác: “Vị lão trung y tìm cho hai con đáng tin ?”

 

 

Loading...